Có đôi khi cô bé cũng sẽ lén đi nghe nãi nãi lẩm bẩm, nhưng mà nghe đi nghe lại, hoặc là nghe được gì mà trả nợ linh tinh, hoặc là chính là oán trách cha đã làm sai chuyện.
Lời này Bình An không tin, sao cha của cô bé có thể làm sai chuyện chứ?! Ở trong lòng Bình An, cha của mình chính là người lợi hại nhất.
Cha nói, tuy rằng nhà bọn họ nhìn nghèo, nhưng là bên trong có rất nhiều đồ vật đều là giá trị liên thành, đều là đồ ngự tứ, nhà những người khác hoàn toàn không có, lấy ra đều có thể hù chết người khác. Cho dù không hù chết, đập xuống cũng là có thể đè người ta chết.
Mấy món đồ ngự tứ đó đều là cha cô bé kiếm được, số lượng nhiều đến mức trong nhà cũng sắp hết chỗ để rồi. Tuy rằng Bình An không biết vì sao ngự tứ rất lợi hại, nhưng mà người trong nhà đều nói như vậy, cho nên cô bé cũng cho là như vậy.
Ở trong mắt Bình An nho nhỏ, cha của cô bé gần như là không gì không làm được.
Sự thật cũng là như thế, thời gian mấy năm ngắn ngủi, Cố Thiệu từ Hộ Bộ đến Công Bộ, từ Công Bộ đến Ngự Sử Đài, nơi nào có chuyện phiền toái, nơi đó sẽ có Cố Thiệu. Thậm chí Bình An còn từng nghe người bên ngoài nói đến, nói rằng tương lai cha của cô bé là Cố tướng.
Cố tướng là có ý gì, Bình An cũng không rõ ràng lắm, nhưng mà cô bé quen một lão gia gia rất có uy nghiêm, vị lão gia gia này trước kia từng làm Tiêu thừa tướng, cũng thường xuyên tới nhà bọn họ chơi.
Người hay tới nhà bọn họ chơi cũng rất nhiều, nhiều đến mức mười ngón tay của Bình An đều đếm không hết.
Từ sau khi cải cách chế độ bổng lộc, con đường Cố Thiệu đi càng rộng rãi hơn, những người kết giao cũng ngày càng nhiều, phương pháp ngày càng rộng.
Hơn nữa, không có Đại hoàng tử làm người ta ghét, Cố Thiệu cũng không có nỗi lo sau này nữa. Sau sự kiện kia, Đại hoàng tử đã hoàn toàn lui xuống, không lùi xuống cũng không có cách nào, bây giờ mặc kệ là ở trên triều đình hay là ở địa phương, Đại hoàng tử đến chỗ nào cũng là một mảnh tiếng mắng.
Sử sách lưu danh thì có lưu lại đấy, chỉ là không được lòng cũng là sự thật.
Đại hoàng tử thật sự sợ đến chỗ nào cũng bị xem thường, cho nên mặc dù trong lòng không cam đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể lui xuống. Đại hoàng tử là không thể không ở ẩn, lui xuống rất dứt khoát, ngược lại cũng để lại một phần tôn nghiêm cuối cùng. Người khác thì trước tiên không nói đến, ít nhất Hoàng Thượng rất vừa lòng.
Ít ra trước khi Đại hoàng tử ở lui ra, thật sự đã làm được một việc.
Những việc này Bình An không biết, ở trong thế giới của cô bé, căn bản không có khái niệm Đại hoàng tử Nhị hoàng tử, nhưng mà Hoàng Thượng thì cô bé biết, chính là vị lão gia gia hiền từ ở trong cung.
Cũng gần giống như gia gia của cô bé, đều đối xử rất tốt với cô bé.
Bình An cũng không cảm thấy có quan hệ tốt với vị lão gia gia trong cung là có gì đặc biệt hơn người, nhưng mà tiểu đồng bọn muốn giao hảo với cô bé lại không nghĩ như vậy, dường như các nàng có khát khao tự nhiên với hoàng cung vậy. Giống như có thể ở trong cung là một chuyện ghê gớm lắm vậy đó.
Rất nhanh Bình An liền phát hiện, các nàng không chỉ thích nghe, còn thích kinh ngạc hét lên.
“Ngươi nói ngọc bội trên người của ngươi là được lấy ra từ Ngự Thư Phòng?”
“Chuỗi vòng cổ bằng ngọc này là Hoàng Hậu nương nương cho??”
“Đông châu chính là cống phẩm, ngươi lại lấy làm cầu đá???”
Bình An chớp mắt, có cái gì không đúng sao.
Tuy rằng nhà bọn họ nghèo, nhưng mà đồ được lấy ra từ trong cung vẫn rất nhiều.
……
Khi Bình An 4 tuổi, nương của cô bé sinh một tiểu đệ đệ cho cô bé, lúc tiểu đệ đệ sinh ra, nãi nãi của cô bé ôm cô bé khóc đến mức không thể kiềm chế được.
Nhìn ra được rằng, những người xung quanh đều có chút xấu hổ, nhưng Trần Kim Liên lại khóc đến mức suýt nữa không thu lại được.
“Ông trời của ta ơi, cuối cùng ông cũng mở mắt, rốt cuộc Cố gia chúng ta cũng có hậu!”
“Bình An à, đây đều là công lao của cháu, nhiều năm như vậy, rốt cuộc cháu cũng tha thứ cho cha cháu rồi, còn không tha thứ nữa, lão bà tử cũng phải bị cháu làm mệt chết!!”
Lại là khóc, lại là kêu, Bình An nhìn mà ngây ngốc.
Tuy rằng Bình An không thể hiểu vì sao nãi nãi lại muốn ôm mình khóc, nhưng mà cô bé cảm thấy, nãi nãi mặc kệ không ôm gia gia mà lại ôm mình, hẳn là thích cô bé lắm. Cũng khó trách, đứa bé đáng yêu giống như cô bé vậy, sẽ không có người nào không thích.
Nhưng mà tên nhóc vừa ra đời đã khóc không ngừng giống như đệ đệ vậy, chắc là không có bao nhiêu người thích, ít nhất nãi nãi sẽ không thích lắm.
Không thì sao lại khóc chứ.
Bình An lau nước mắt của nãi nãi, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến, đệ đệ thật đúng là đáng thương, mới sinh ra mà nãi nãi đã không thích bé rồi, sau này người tỷ tỷ như cô bé đây còn phải cẩn thận chăm sóc nữa.
Aiz, cô bé thật đúng là vất vả. Bình An với hai búi tóc xinh xinh trên đầu, rầu rĩ nghĩ.
Sau khi đệ đệ sinh ra, Bình An cảm thấy mình đã là một người lớn, nếu đã là người lớn, sau này cô bé phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc đệ đệ.
Bình An là một người nói được thì sẽ làm được, cô bé nói muốn chăm sóc đệ đệ, thì thật sự chăm sóc có nề có nếp. Cô bé không chăm sóc còn đỡ, một khi chăm sóc, dù là Tú Nương cũng đau đầu. Bình An đứa nhỏ này à, cũng không biết là giống ai, tùy tiện, còn vô cùng tự tin, chưa bao giờ nghe người khác khuyên.
Nói dễ nghe một chút thì gọi là hoạt bát, nói khó nghe một chút thì là nghịch ngợm gây sự.
Còn may phần nghịch ngợm gây sự này tạm thời không có ảnh hưởng gì đến trên người đệ đệ của cô bé.
Bình An cảm thấy bản thân mình có thể chăm sóc tốt cho đệ đệ, nhưng đó cũng chỉ là cô bé cảm thấy, may mà em bé mới sinh ra không nghe hiểu người khác nói chuyện, bằng không bé còn không bị tỷ tỷ của mình làm cho phiền chết à. Suốt ngày huyên thuyên, một khắc cũng không ngừng, giọng nói nói không lớn không nhỏ, vừa vặn là âm điệu có thể làm phiền người ta nhất. Nói gì mà dạy đệ đệ đọc thơ, thật ra là bản thân cô bé cảm thấy chơi vui thôi.
Cố Thiệu cũng bị cô bé đọc đến sợ, hai ngày nay nhìn thấy cô bé đều trốn tránh.
Cứ thế sau gần nửa tháng, cuối cùng Bình An cũng kết thúc hoạt động này. Không có người phối hợp, đối phương là một em bé còn chưa biết nói, cho nên Bình An có đọc nhiều hơn nữa, cũng sẽ không có cảm giác thành tựu gì.
Đệ đệ đáng thương cuối cùng cũng được thanh tĩnh.
Cũng trong năm này, rốt cuộc Bình An cũng có tên chính thức. Con gái của Cố gia đều đặt tên muộn, từ khi con gái sinh Cố Thiệu đã suy nghĩ tên, sau đó chọn hoa mắt, cảm thấy tên nào cũng không tốt. Kéo dài như vậy, kéo đến ba bốn năm.
Bây giờ cuối cùng tên của Bình An cũng được quyết định , gọi là Cố Tang Du.
Tên rất dễ nghe, nhưng Bình An lại tò mò vì sao bản thân mình lại có tên này, ít lâu sau khi cô bé hỏi cha cô bé, cha cô bé luôn nói rất qua loa.