Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 477: Chương 476: Phiên ngoại 3

Điều này làm cho Bình An càng tò mò, thậm chí trong lòng cô bé nghĩ, có phải tên này không phải là cha cô bé nghĩ ra hay không. Nếu như là cha cô bé nghĩ ra, vậy vì sao lại ấp a ấp úng như vậy chứ.

Việc này vào một lần Cố Thiệu say rượu đã được Bình An chứng thực.

Hôm sau, Cố Thiệu đau đầu như muốn nứt ra ngồi dậy từ trên giường, đã bị một câu của con gái làm cho sửng sốt một lúc lâu.

Cô bé nói: “Cha, Thống thúc là ai?”

"Đều là do ngươi sai." Qua loa với Bình An xong, Cố Thiệu sâu kín nói với hệ thống: "Chính là ngươi, như thế nào cũng muốn đặt tên cho Bình An, nếu không sao ta lại lỡ miệng như vậy?"

"Ha, rõ ràng là ngươi vô dụng, một cái tên cũng không nghĩ ra."

"Ta đây không phải là suy nghĩ tỉ mỉ sao?"

"Ừ, tỉ mỉ đến mức bốn năm, còn chưa có cái tên nào!" Nếu không phải nó quyết định nhanh, dùng tên đời trước của Bình An, người này khẳng định còn xoắn xuýt.

Đáng tiếc Cố Thiệu không cảm kích: "Ta mặc kệ, dù sao cũng là ngươi sai!"

Hệ thống cười lạnh một tiếng, người này nhớ ăn không nhớ đánh, mấy ngày không dạy dỗ, lại cảm thấy bản lĩnh của mình lớn rồi.

Đang muốn phóng điện dạy dỗ một chút, Cố Thiệu bỗng nhiên cảm giác được nguy hiểm, sự bất mãn trên mặt biến mất sạch sẽ, lập tức cười hì hì sửa lại: "Nói chơi thôi, trách ta, đều do ta không kín miệng, lúc này mới lỡ miệng."

Hệ thống hừ một tiếng, không nói gì.

Tuy nói Bình An đã bị miễn cưỡng đánh lừa một chút, nhưng hiển nhiên Bình An không phải là người dễ lừa, mấy ngày sau đó đều quấn lấy Cố Thiệu, muốn gặp người gọi là “Thống thúc".

Tiểu thúc thì thường xuyên gặp được, chỉ có Thống thúc là không giống, Bình An vô cùng tò mò bộ dạng của người này là mập hay ốm, xấu xí hay anh tuấn, làm thế nào quen biết cha của mình.

Hôm nay Bình An đã hơn bốn tuổi, cô bé nhà bình thường chính là lúc đáng yêu nhất, tất nhiên cô bé cũng đáng yêu, nhưng chính là nói hơi nhiều, bám không tha, cũng làm cho người ta hơi đau đầu.

Cố Thiệu không khỏi tò mò: "Bình An đời trước cũng như vậy sao?"

"Ngươi muốn biết?"

Lời này hình như có chút không ổn lắm, trong nháy mắt Cố Thiệu lắc đầu.

Bình An lanh mắt phát hiện hành động của cha: "Cha, cha lắc đầu làm gì thế?"

"Ta đang nghĩ có phải mỗi ngày con ăn rất nhiều kẹo không, chút nữa để cho nương của con giảm bớt số lượng lại."

Hắn vừa nói ra lời này, trong nháy mắt đã dời được sự chú ý của Bình An. Cô bé vặn ngón tay, đôi mắt hơi chuyển động, sau đó nói: "Con, con nhớ ra rồi, bên chỗ đệ đệ còn cần người chăm sóc, con đi trước đây."

Nói xong, Bình An như một làn khói chạy ra ngoài.

Tú Nương vừa khéo từ bên ngoài đi vào, thấy con gái vội vàng xông ra, trong lòng cũng hiểu: "Chàng lại không cho con bé ăn kẹo đúng không?"

"Kẹo có gì ngon, tuổi con bé còn nhỏ, nếu hư răng giống như Lỗ Tề Lâm thì thật sự không tốt.”

"Ai lại không biết tiết chế giống như Lỗ đại nhân chứ?"

"Ta thấy Bình An nhà chúng ta chính là như vậy, nếu không phải hai chúng ta quản con bé, chỉ sợ con bé có thể ăn bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu. Thích ăn ngọt như vậy, cũng không biết giống ai?"

Tú Nương cười không lên tiếng.

Nhưng hệ thống lại cười lạnh nói: "Đúng vậy, cũng không biết giống tên không biết xấu hổ nào."

Cố Thiệu nghe vậy cũng biết xấu hổ không nói nữa, chỉ là hắn kiên quyết không thừa nhận tật xấu Bình An thích ăn kẹo là bởi vì hắn. Nhắc đến, hắn cũng là bởi vì lúc còn niên thiếu nghèo cho nên mới thích ăn kẹo, hôm nay sao, có vết xe đổ của Lỗ Tề Lâm, Cố Thiệu cũng không dám ăn nhiều nữa.

Chuẩn bị xong, Cố Thiệu lập tức phải đi Hộ bộ

Trong mấy năm nay, hắn bị điều đi đến mấy bộ khác không ít lần, nhưng đều là tạm thời bổ sung cho đủ số, chỉ là một sai phái, sau khi chuyện được giải quyết, vẫn trở về làm Thị lang Hộ bộ của hắn.

Cố Thiệu cảm thấy mình ở Hộ bộ làm Thị lang không tệ, nhưng Hoàng thượng lại muốn thăng chức cho hắn.

Mấy năm nay tinh thần của Hoàng thượng ngày càng không tệ.

Không có Đại hoàng tử gây chuyện khắp nơi, cuộc sống của Hoàng thượng trở nên rất thoải mái. Mặc dù đã có tuổi, nhưng còn trẻ hơn so với mấy năm trước một chút.

Vốn dĩ mấy vị hoàng tử cũng có một chút dã tâm, nhưng sau khi nhìn thấy kết quả của Đại hoàng tử, lập tức kiềm chế lại suy nghĩ còn chưa bộc lộ ra ngoài của mình, từng người đều không tranh quyền đoạt lợi, chỉ giả bộ hiếu thảo, thỉnh thoảng đến trước mặt Hoàng thượng thể hiện chút ân cần.

Hoàng thượng cũng không mù, tất nhiên nhìn thấy được thật tình hay giả ý trong mắt mấy vị con trai.

Ông cũng không lạ những cái này, các con lấy lòng, ông nhận là được. Còn về vị trí Thái tử, trong lòng ông tự có tính toán.

Hôm nay nói những chuyện này vẫn còn sớm, dù sao Hoàng thượng cảm thấy mình đang lúc tráng niên, thân thể vô cùng khỏe mạnh, còn có thể tái chiến mười mấy hai mươi năm. Nói không chừng ông có thể vượt qua tiên đế trở thành hoàng đế sống lâu nhất, lại là một vị hoàng đế thánh minh nhất.

Làm một minh quân, Hoàng thượng phải nhanh chóng làm ra được một ít thành tích.

Ông không thích dùng người khác, cũng rất ít người hợp tâm ý của ông, chỉ có Cố Thiệu làm cho Hoàng thượng yên tâm, nể trọng nhất. Ông cũng có nói chuyện với Cố Thiệu, nói muốn thăng quan cho Cố Thiệu.

Chuyện này nói nhiều lần, mấy ngày trước vẫn đang nói.

Lúc ấy Cố Thiệu nghe xong yên lặng tính toán một chút, nếu đi lên nữa thì cũng không có bao nhiêu vị trí. Những vị trí có thể ngồi đều có người ngồi. Nếu hắn chen vào, người khác phải làm thế nào?

"Làm thế nào?" Lúc ấy khi Hoàng thượng nghe lời này chỉ cảm thấy Cố Thiệu nghĩ quá nhiều: "Điều đi không phải là được rồi sao?"

"Nhưng mà..." Cố Thiệu không biết nói cái gì. Cứ trực tiếp như vậy sao.

"Có phải là không tốt lắm không?"

"Có cái gì mà không tốt. Trẫm là điều đi lên, chứ có phải là cách chức đâu." Mặc dù Hoàng thượng cảm thấy cách chức thuận tay hơn, nhưng làm như vậy hình như không được vẻ vang lắm, ông là một minh quân nghìn đời, từ nay về sau phải bớt làm mấy chuyện không vang vinh này đi.

"Trẫm nói với ngươi, nếu ngươi nhìn trúng chức vị gì, thừa dịp còn sớm nói cho trẫm, trẫm chuẩn bị trước cho người. Ngươi cũng đã làm Thị lang Hộ bộ hơn bốn năm, thành tích nhiều, thăng quan cũng không phải là không thể.”

Nguyên văn của Hoàng thượng chính là như vậy.

Nhưng Cố Thiệu lại cảm thấy, mặc dù mình làm bốn năm, thành tích sao, cũng có, nhưng nếu muốn nói thành tích đặc biệt lớn lao, thì thật sự không có, ít nhất, nghiêm túc suy nghĩ, thành tích bốn năm của hắn còn không bằng Đại hoàng tử nữa.

Nếu thăng chức, không chỉ phải có thánh sủng, còn phải có lý lịch. Cố Thiệu biết mình quá trẻ tuổi quá bắt mắt, nếu trực tiếp thăng chức, chỉ sợ mọi người sẽ không tâm phục khẩu phục.

Cho nên, chuyện này vẫn nên chậm một chút.

Ở trong phòng mặc xong quan phục, sau khi ăn sáng xong, Cố Thiệu mới để cho Ngụy An đưa hắn đi Hộ bộ.

Thoáng một cái bốn năm trôi qua, nhà bọn họ cũng thêm được mấy người, Hồng Hương và Ngụy An thành hôn, hôm nay đã có con, chỉ là đứa bé đặt ở chỗ nương của Ngụy An chăm sóc, hai phu thê vẫn còn làm việc ở Cố gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!