Ngoài ra, bên cạnh Bình An cũng có hai tiểu nha hoàn, bình thường phụ trách chăm sóc cô bé. Trừ cái này ra, trong nhà cũng không thêm ai nữa.
Hôm nay bổng lộc của Cố Thiệu đã đủ nuôi cả gia đình, nhưng không biết vì sao phu thê Trần Kim Liên lại tiết kiệm, mình có tay chân, kiên quyết không để cho nha hoàn hầu hạ. Chính vì vậy, nha hoàn gã sai vặt ở Cố phủ ít đến đáng thương, cho nên nhìn vào, đặc biệt nghèo.
Đánh xe vẫn là Ngụy An, sau khi đến Hộ bộ, Ngụy An quen cửa quen nẻo ngừng xe lại.
Sau khi xe hoàn toàn dừng lại, Cố Thiệu mới nhảy xuống xe, phất tay một cái, sau đó đi vào bên trong.
Chuyện của Hộ bộ vẫn nhiều như ngày thường, chỉ là so sánh với lúc trước, hiệu suất đã tăng lên rất nhiều.
Lúc trước là nhiều người, nhưng người rảnh rỗi không làm việc cũng nhiều, quá nhiều người cũng không biết sai ai làm việc. Hôm nay những người rảnh rỗi đều bị cách chức, phàm là muốn nhận bổng lộc, đều phải chăm chỉ làm việc cho triều đình.
Không riêng gì Hộ bộ, tất cả quan thự của triều đình đều là như vậy, hôm nay nha môn cả Đại Tề cũng thế. Nếu có người làm biếng không chịu làm việc, kiểm tra quan viên của Lại bộ đặt ở phía trước, buộc những quan viên lớn nhỏ không thể không làm việc chăm chỉ lập ra chút thành tích, để bảo đảm cái mũ quan trên đầu của mình.
Như vậy, mặc dù tham ô vẫn còn, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc trước.
Cố Thiệu không biết tình hình này có thể duy trì được bao lâu, ít nhất hôm nay vẫn có hiệu quả.
Hơn nửa buổi sáng sau khi làm xong chuyện, Cố Thiệu đang muốn đi tìm Tiền thượng thư, bỗng nhiên ở trên đường đụng phải Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng tử này cũng là hai năm nay mới đến Hộ bộ, làm ở chức vụ cũng không tính là cao, mỗi ngày chỉ làm việc của mình, không gây ra chuyện gì.
Hắn ta an phận như thế, nói thật người Hộ bộ cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao có Đại hoàng tử ở phía trước, người của sáu bộ có chút lo lắng mấy vị Hoàng tử sẽ phát triển dã tâm lớn hơn, muốn làm mưa làm gió trong sáu bộ. Thật may Tứ hoàng tử yên phận hơn mấy vị trước.
Đây cũng là may mắn của Hộ bộ.
Lúc này đụng phải Tứ hoàng tử, Cố Thiệu cũng dừng lại nói chuyện đôi câu.
Hai người không thường nói chuyện, nhưng có ấn tượng với đối phương không tệ lắm.
Sau khi nói chuyện xong, Cố Thiệu đi tìm Tiền thượng thư, bên cạnh Tứ hoàng tử còn có một Tiểu lại đi theo, người này là từ khi Tứ hoàng tử vào Hộ bộ thì đi theo làm việc với hắn ta, nhưng hôm nay cũng có tình cảm, suy nghĩ khắp nơi cho Tứ hoàng tử, hôm nay thấy thái độ của Cố Thiệu đối với Tứ hoàng tử không tệ, cho nên tiểu lại lập tức cẩn thận nói: "Nếu thái độ của Cố đại nhân này đối với ngài tạm được, vì sao ngài không nhân cơ hội này nói nhiều với hắn mấy câu, củng cố giao tình một chút."
Dù sao, Cố Thiệu chính là người mà các vị hoàng tử muốn thu vào tay, tầm quan trọng của hắn, không cần nói cũng biết.
Bên trong mấy vị hoàng tử, Tứ hoàng tử là có ít người ủng hộ nhất.
Tứ hoàng tử nói: "Hôm nay hắn đối xử tạm được với ta, là bởi vì ta khác với đại ca, nếu một ngày ta và đại ca giống nhau, chỉ sợ hắn tránh ta còn không kịp."
"Chuyện này... Chắc không thể nào đi."
"Sao lại không? Vậy người suy nghĩ mấy năm trước đại ca của ta tại sao lại bị người ta ghét bỏ. Cố Thị lang này, cho tới bây giờ một lòng đều nghĩ đến phụ hoàng, mấy người hoàng tử chúng ta đều không có người nào lọt vào mắt của hắn cả.”
Chỉ là, bọn họ quả thật vô dùng, đáng đời không được người ta xem trọng.
Đối với chuyện lôi kéo triều thần này,Tứ hoàng tử không để ý lắm, lôi kéo quá mức, kết quả không phải giống như lão đại sao.
Tuy nói ở trong mắt những người khác, bổng lộc của đại ca dẫn đầu, công quá mức vĩ đại, nhưng bởi vì công cao chèn ép người khác xuống, trái lại Tứ hoàng tử cảm thấy, đại ca như vậy thật sự đắc tội với người ta.
Hắn ta cũng không phải là phụ hoàng còn có chút lòng nhân từ của người làm cha, muốn cho đại ca cơ hội cuối cùng. Tứ hoàng tử là người ngoài nhìn vào, chỉ cảm thấy đại ca không có đầu óc, vậy mà lại viết tấu chương như vậy.
Còn về mưu sĩ bên cạnh Đại ca, không cần nhắc đến cũng được.
Nghe nói mưu sĩ mà đại ca xem là tâm phúc, hai năm trước lén lút chạy trốn, từ đó biến mất không thấy, tìm không được.
Nga cả tâm phúc bên cạnh mình cũng bị người ta mua chuộc, hoặc có thế nói ban đầu người này đã là kẻ gian được phái đến bên cạnh đại ca rồi.
Hắn ta không muốn có kết quả giống như đại ca, cho nên, cũng không cần trêu chọc quá nhiều người, tránh cho dẫn lửa thiêu thân, cuối cùng phải nhận kết quả xấu hổ.
Sau khi Cố Thiệu đụng mặt với Tứ hoàng tử, rất nhanh đã đến chỗ Tiền thượng thư.
Tiền thượng thư thấy hắn đến, cười nói: "Sao hôm nay lại đến chậm?"
"Trên đường gặp Tứ hoàng tử, nói hai ba câu với hắn."
Tiền thượng thư suy nghĩ về vị Tứ hoàng tử này, quả thật làm cho người ta thích, nghe nói Hoàng thượng cũng tương đối vừa ý với vị này. Ông ta nhìn Cố Thiệu, cười nhạo: "Đều là hai huynh đệ, lúc đầu ngươi đối xử không tốt với Đại hoàng tử, mà Tứ hoàng tử này gặp phải còn chủ động nói một hai câu."
"Lúc trước..." Nghĩ đến chuyện của bốn năm trước, Cố Thiệu có chút dở khóc dở cười: "Chuyện ban đầu thì đừng nhắc lại nữa."
Trở về chuyện chính, hai người bắt đầu xử lý công văn.
Chỉ là làm việc cũng không chậm trễ chuyện nói chuyện, hơn nữa Tiền thượng thư chỉ thích nói với Cố Thiệu.
Trái lại ông ta cũng muốn nói chuyện với người khác, nhưng không biết làm sao có rất ít người để ý đến ông ta. Nhân duyên trong triều của Tiền thượng thư, thật sự là rất kém.
"Lần trước ta gặp Thánh thượng, sắc mặt Thánh thượng đối với ta vô cùng khó coi. Ta chỉ là không rõ, ta lại làm gì trêu chọc Thánh thượng, sao Thánh thượng không thích gặp ta." Nói xong, Tiền thượng thư còn không có ý tốt quan sát Cố Thiệu: "Nếu không có người so sánh thì cũng được đi, kết lần này đến lần khác có ngươi ở phía trước, hazz..."
Cố Thiệu không biết nói gì.
Tiền thượng thư còn nói không ngừng: "Ta thấy ý của Thánh thượng, nói không chừng muốn cách chức ta đó."
Trong lời nói tràn đầy chua chát.
Cố Thiệu nghe vậy, lập tức nói: "Thánh thượng cũng không có ý này."
"Sao lại không có, ta nhìn ra được." Lời này còn có chút tủi thân.
Cố Thiệu cười khan một tiếng, có lẽ Thánh thượng có ý này, chỉ là hôm nay còn chưa hành động. Hơn nữa dù cho hành động, cũng sẽ không cách chức, nhất định sẽ thăng lên.
Chỉ là, hôm nay nhìn chuyện này, có lẽ sẽ không xảy ra.
Vốn Cố Thiệu nghĩ rất chắc chắn, như chưa qua mấy ngày sau, một tin tức ngoài ý muốn bỗng nhiên đến làm Hộ bộ họ trở tay không kịp.
Bốn chiếc thuyền được phái ra biển mất tích mấy năm, hôm nay bỗng nhiên truyền tin tức về.
---
Bốn chiếc thuyền ra biển, vài năm trước được không ít người trong triều đình nhớ đến. Bọn họ nhớ đến những người này, không phải lo lắng cho an nguy của người ra biển, mà là muốn mượn chuyện này để đả kích Tiền thượng thư và Cố Thiệu.
Tất cả chuyện này đều bởi vì Cố Thiệu, bởi vì Tiền thượng thư.