Trong triều có rất nhiều người không thích Tiền thượng thư. Cho tới bây giờ Tiền thượng thư không biết làm người, nhất là lúc ông ta chiếm lý, càng cắn người ta không nhả, há miệng ra có thể làm cho người ta hận muốn chết. Thất vất vả mới bắt được lỗi của ông ta, những người ghét Tiền thượng thư cũng cắn không nhả.
Còn về Cố Thiệu, đối với Cố Thiệu, thật ra không có bao nhiêu người ghét, dù sao với gương mặt đó của hắn, cũng không có người không thích cái đẹp. Nhưng chỗ sai của Cố Thiệu là quá được thánh sủng, từ xưa đến nay người được thánh sủng phần lớn đều là nịnh thần, hoặc không phải nịnh thần thì hơn phân nửa cũng sẽ làm hại triều cương. Cho nên bọn họ đề phòng Cố Thiệu là lẽ đương nhiên. Chuyện ra biển này, vừa khéo dính đến hai người này, cho nên mọi người đều cố gắng nắm chặt thừa cơ hội chế nhạo.
Lúc trước hai người này nói lợi hại lắm, kết quả ra biển mấy năm, ngay cả cái rắm cũng không tìm được? Chỉ với cái đầu óc đó, còn làm Thị lang, còn làm Thượng thư, nói ra không sợ người ta chê cười.
Lúc trước không có tin tức gì, Cố Thiệu và Tiền thượng thư nhịn một chút sẽ qua, nếu có người nhắc đến chuyện này, hai người cũng sẽ không nói lời nào, tự nhân xui xẻo. Chỉ là trong lúc ở riêng, hai người vẫn sẽ thuyết phục Hoàng thượng phái người đi tìm.
Mấy năm nay người được phái đi tìm cũng lục tục mấy nhóm, nhưng không có chút tin tức nào. Cũng may chuyện này không tiết lộ ra bên ngoài, nếu không Cố Thiệu và Tiền thượng thư tuyệt đối sẽ không yên ổn được.
Hôm nay tin tức truyền đến, lúc mà bọn họ biết được, thì đã chậm hơn người khác.
Tin tức này truyền đến, người biết đầu tiên là Hoàng thượng. Cố Thiệu và Tiền thượng thư cũng coi như người thứ hai biết được.
Sau khi Hoàng thượng nghe xong tin tức, lập tức phái người đi tìm Cố Thiệu, không chỉ có Cố Thiệu, đại thần trong triều đều bị Hoàng thượng gọi đến.
Hôm nay trở về chỉ có một người, là một trong những người sau này bị phái đi tìm những người khác.
Ban đầu bọn họ ở trên biển mấy tháng không tìm được cái gì cả, sau đó vẫn luôn đi về phía Đông, cũng không biết đi bao lâu, cuối cùng bọn họ cũng thấy được ký hiệu ở trên một hòn đảo.
Chỉ nhìn chữ phía trên là biết, là người của bọn họ để lại, vì để thuận lời sau này còn có người đến nơi này, có thể theo ký hiệu tìm ra được bọn họ.
Trên biển mờ mịt vô tận, ra biển vốn chính là chuyện cực kỳ nguy hiểm, bọn họ không có bao nhiêu lòng tin có thể sống sót trở về. Nhưng lỡ như thì sao, lỡ như bọn họ may máy, thật có thể bình an trở về, hoặc là cho dù bọn họ không trở về được, có thể được người ta tìm mang về. Chỉ cần trong lòng còn có chút hy vọng, tất cả mọi chuyện đều có thể.
Người sau tìm được ký hiệu này thì không ngừng đi về phía Đông, cũng không biết tìm mấy tháng, cuối cùng tìm được nhóm đi đầu tiên. Chỉ là đáng tiếc, lúc tìm được, bọn họ cũng bị người ta giam giữ, ngay cả thuyền, cũng bị cướp.
Bọn họ ở cái nơi quỷ quái đó làm việc khổ cực, suốt một năm!
Chỉ là nơi đó rất quỷ quái, nhưng bảo bối thì lại rất nhiều!
Lúc bọn họ lao động ở nơi đó thấy được không ít. Nhưng những người kia canh chừng bọn họ rất chặt, bọn họ có mấy lần muốn trộm cũng không trộm được, chỉ lấy được khoai lang mà lúc trước Cố đại nhân và Tiền thượng thư nói.
Hình dáng của vật này giống như đúc với cái vẽ trên bản đồ.
Thứ tốt không chỉ có cái này, nhưng bọn họ chỉ lấy được cái này thôi. Sau khi lấy được khoai lang, bọn họ lập tức lập kế hoạch chạy trốn. Cuối cùng vẫn là ông trời phù hộ, bọn họ thừa dịp người canh chừng lơ là, lén đánh ngất xỉu người đó, đoạt đao, ngồi lên thuyền trở về theo đường cũ.
Còn về khoai lang, cũng bị bọn họ trồng trên thuyền. Vật này rất dễ dàng trồng, cũng dễ dàng sống, lại còn không cần chú ý quá nhiều, gần như loại đất gì cũng có thể trống. Hoàn cảnh trên biển của bọn họ rất khó khăn, nhưng những khoai lang này vẫn còn sống.
Đoàn người vô cùng mừng rỡ đối với tình huống này.
Đại khái người không thể quá đắc ý, vui quá hóa buồn. Trên đường trở về, bọn họ lại bị bắt giam lần nữa. So với nơi bọn họ lấy được khoai lang, cái đảo này cách Đại Tề không xa.
Vốn dĩ bọn họ tưởng đây là một hòn đảo không người, muốn lên nghỉ ngơi một chút, nhân tiện tìm chút thức ăn lót dạ. Nhưng ai biết sau khi lên bờ lại bị người ta bắt, không chỉ bị bắt, ngay cả khoai lang trong tay cũng bị người ta cướp. Những người đó cũng thông minh, biết thứ này dễ nuôi, lập tức cầm đi trồng.
Hôm nay mấy năm trôi qua, trên đảo đó đã bị bao phủ bởi màu đỏ của khoai lang.
Tiền thượng thư tập trung nghe xong, mới hỏi một câu: "Nói cách khác, hôm nay tất cả người chúng ta đều bị bắt trên đảo kia?"
Người nọ gật đầu. Người này tên là Trịnh Bằng, gầy nhỏ nhưng đặc biết thông minh, bằng không cũng sẽ không giấu được bảo bối, thành công trở lại Đại Tề.
Tiền thượng thư lại hỏi: "Vậy những người phái đi sau cũng đều ở trên đó?"
"Có mấy người, còn mấy người chưa hội hợp được với chúng ta, có lẽ đã mất tích rồi."
Mấy tích nhiều năm như vậy, sống hay chết, cũng khó nói.
Hắn ta là trốn ra được, những người còn lại đều trông cậy vào hắn ta, hợp lực che chở để hắn ta lên được một con thuyền buôn bán, sau đó trải qua mấy lần trắc trở, mới mang được khoai lang trở về Đại Tề.
Tiền thượng thư nhớ mới vừa rồi người này còn nói, nơi bọn họ tìm được khoai lang, cũng có không ít bảo bối khác, ông ta cảm thấy hứng thú đối với những cái này: "Vậy nơi mà các ngươi phát hiện khoai lang cách Đại Tề xa không? Ở vị trí nào? Chỗ đó dễ tìm không, hôm nay còn có thể qua đó không?”
Vấn đề liên tiếp, đều làm cho Trịnh Bằng bối rối.
Cố Thiệu thấy thế thì mỉm cười nói: "Tiền đại nhân ngài chậm một chút, để cho hắn trả lời từng cái một."
Tiền thượng thư nghe vậy, lúc này mới mất tự nhiên sờ râu, rồi sau đó dùng ánh mắt tỏ ý người nọ bắt đầu trả lời.
Lúc này Trịnh Bằng mới chậm rãi trả lời.
Tiền thượng thư nghe hồi lâu, bỗng nhiên cảm giác xung quanh có chút yên tĩnh, vừa quay đầu lại, bên cạnh mình không còn một ai.
Lại ngẩng đầu lên, tất cả mọi người trong điện đều vây quanh bên cạnh Thánh thượng. Từng người đều nhón chân vươn cổ, nhìn chăm chú vào khoai lang chỗ Thánh thượng.
Hừ, đều không dẫn ông ta đi nhìn cùng.
Tiền thượng thư thầm tức giận trong lòng, chỉ là vẫn nhanh chóng đi đến, sau khi đẩy mọi người ra, Tiền thượng thư lập tức nhìn chằm chằm.
Người bị đẩy ra rất khó chịu, chỉ là suy nghĩ hôm nay Tiền thượng thư cũng coi như một nửa công thần, cho nên nuốt bất mãn vào trong bụng.
“Thì ra khoai lang có bộ dạng thế này." Sau khi Tiền thượng thư xem xong không nhịn được cảm khái một câu.
"Ông khuyên khích Thánh thượng ra biển tìm bảo, mình lại không biết bộ dạng của bảo bối ra sao?" Thượng thư Công bộ bị Tiền thượng thư đẩy qua một bên, hừ lạnh nói.
"Ta ---" Tiền thượng thư sửng sốt, ngay sau đó hơi đảo tròng mắt: "Ta đây không phải cũng là nghe lời Cố Thị lang sao, ông muốn hỏi thì đi hỏi Cố Thị lang đó."
Mọi người đang muốn hỏi Cố Thiệu, kết quả Hoàng thượng đã lập tức nói một câu: “Chuyện của nhiều năm như vậy, còn tranh cái gì, hôm nay có kết quả tốt là được. Hơn nữa, Nguyên Trực cũng là vì lo nghĩ cho Đại Tề, cho nên mới muốn phái người ra biển, nếu không phải vì tấm lòng này của hắn, sao hôm nay có thể tìm được bảo bối này."