Trong lòng mọi người rất chua, chỉ là chuyện như vậy đã xảy ra nhiều lần, bọn họ có chua cũng không chua lắm. Nói tóm lại, người không được thánh sủng không thể so với người có thánh sủng được.
Cố Thiệu khẽ mỉm cười, bọn họ quen là được rồi.
Rốt cuộc những người này cũng chưa từng làm ruộng, chỉ biết khoai lang này là bảo bối, nhưng không biết trồng như thế nào, chăm sóc như thế nào, sản lượng là bao nhiêu.
Chuyện này người ngoài không biết, nhưng Trịnh Bằng từ trên biển trở về lại rõ như lòng bàn tay. Dù sao lúc bọn họ bị những người kia bắt, cũng trồng mấy năm khoai lang thay bọn họ.
Nhắc đến thật sự muốn rơi nước mắt.
Chỉ là, cũng chính bởi vì trồng mấy năm, vốn dĩ bọn họ là người lái thuyền, hôm nay đối với chuyện trồng trọt, nhất là trồng khoai lang, có thể nói hiểu như lòng bàn tay.
Hoàng thượng không nghe được thì khá tốt, vừa nghe đến sản lượng thì nháy mắt trở nên rất kích động: "Sau này Đại Tề chúng ta cũng phải trồng cái này, nhanh chóng sắp xếp chuyện này đi."
"Khoai lang này là vật của chỗ khác, nếu đột nhiên phổ biến trồng rộng rãi, sợ là bá tánh sẽ không dễ tiếp nhận được."
Cố Thiệu nói: "Vậy thì trước cho trồng thử trong kinh thành. Hôm nay cũng chỉ có hai hạt giống, muốn để cho toàn bộ bá tánh trồng vấn rất sớm. Không bằng thử trồng trước một chút, lệnh cho Tư nông ti quản lý, quan sát tập quán, viết thành nông thư. Nơi thí nghiệm cứ xây dựng ở kinh thành trước, đợi năm sau hạt giống nhiều lên thì phổ biến rộng rãi ở đông tây nam bắc, cũng để cho các nơi phân phát nông thư, thông báo cho bá tánh biết thứ này, nếu sau đó có ba tánh nguyện ý trồng trọt, thì đến quan phủ nhận hạt giống. Hôm nay bá tánh thiếu lượng thực, nếu như để bọn họ chân chính nhìn thấy lợi ích của khoai lang đỏ, bọn họ nhất định sẽ đồng ý trồng."
Mấy lời của hắn đã sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, thấy vậy mấy người khác càng chua xót trong lòng.
Không sợ Thánh thượng thiên vị, chỉ sợ người được thiên vị có bản lĩnh. Người ta có bản lĩnh, bọn họ có thể kéo trái tim thiên vị trở lại sao?
Chắc chắn là không.
Hoàng thượng nghe xong lời của Cố Thiệu, lập tức quyết định: "Cứ nghe theo lời của Nguyên Trực đi!"
Chỉ là, Hoàng thượng vẫn có suy nghĩ của mình, vốn dĩ ông muốn gọi tên Cố Thiệu, kết quả nói ra khỏi miệng, còn cho thêm Tiền thượng thư vào: "Chuyện phổ biến rộng rãi khoai lang này, cứ giao cho Tiền thượng thư và Nguyên Trực phụ trách."
Nói xong, Hoàng thượng lại cố ý nhìn Tiền thượng thư một chút: "Tiền ái khanh, lúc này ngươi phải tỉ mỉ một chút nhé."
Trong nháy mắt Tiền thượng thư cảm nhận được áp lực: "Thần... Thần đã biết."
Sau khi nói xong Tiền thượng thư, Hoàng thượng tha hồ tưởng tượng tương lai của Đại Tề.
"Chờ người Đại Tề ta đều trồng loại bảo vật này, ngày sau trên dưới Đại Tề đều không đói bụng nữa, đến lúc đó chính là quốc thái dân an chân chính." Mà ông, cũng sẽ trở thành minh quân nghìn đời!"
Mọi người nghe xong, cũng đều phụ họa.
Trong lúc nhất thời, trong điện vua tôi đều rất vui vẻ tự đắc, chỉ có Trịnh Bằng là có chút lo lắng đứng ở phía dưới.
Cố Thiệu tình cờ nhìn sang, chỉ thấy hắn ta sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu.
Thoáng suy nghĩ một chút, Cố Thiệu lập tức biết hắn ta sốt ruột vì chuyện gì.
Cố Thiệu hơi cong người xuống nhắc nhở: "Thánh thượng, người chúng ta phái đi tìm bảo vật còn bị nhốt trên đảo."
Hoàng thượng đột nhiên thức tỉnh.
“Đúng vậy, lại có người dám bắt người Đại Tề, thật không thể bỏ qua được.
"Thượng thư Binh bộ!" Hoàng thượng chợt la lên một tiếng.
Cho tới bây giờ ông là một vị vua hiền từ, sẽ không dễ sát sinh, cũng sẽ không dễ dàng ban chết cho ai, nhưng không có nghĩa là ông sợ hãi chuyện chiến tranh sống chết.
Thượng thư Binh bộ không thể không bước ra khỏi hàng.
"Lập tức triệu tập quân đội, ra biển mang công thần của Đại Tề ta trở về quê hương! Nếu trong tình huống quan trọng cũng để cho những man di kia biết, quốc uy của Đại Tề chúng ta!"
---
Bởi vì một câu mệnh lệnh của Hoàng thượng, Binh bộ nhanh chóng bận rộn.
Chẳng qua cũng may hôm nay triều đình không thiếu bạc, trong tay rộng rãi, có thể bỏ tiền ra đóng thuyền chế tạo bình khí. Cho nên không đến hai tháng, quân đội Đại Tề đã chỉnh trang chờ phân phó, chuẩn bị đi đến dị quốc không biết tên gọi là gì.
Hôm đó trước khi đi, Cố Thiệu và Hoàng thượng còn đi tiễn biệt. Đập vào mắt đều là từng chiếc thuyền lớn, còn có binh lính võ tranh đầy đủ.
Hoàng thượng đang tha thiết dặn dò Phiêu kỵ Đại tướng quân do ông thân phong. Hôm nay Hoàng thượng vô cùng kích động, cho nên nói có chút nhiều, Phó công công bên cạnh từ lúc đầu là yên lặng, tới bây giờ đã có chút sốt ruột.
Mới vừa rồi ông ta đã nhắc nhở một câu, không biết tại sao Thánh thượng lại không vội vàng, còn nói để cho ông ta cứ chờ một chút, Hoàng thượng cứ nói hai ba câu, nói đến bây giờ, Phó công công thấy, Thánh thượng còn có ý tiếp tục nói.
Ông ta ngẩng đầu nhìn trời, lại nhìn các quan ở phía dưới bị phơi nắng gãi đầu bứt tai, lúc này mới nhịn không được lên tiếng: "Thánh thượng, thời gian đã đến."
Trễ một chút nữa sẽ qua giờ lành mất.
Không riêng gì Phó công công, ngay cả Phiêu kỵ đại tướng quân cũng bắt đầu sốt ruột.
Nhưng Hoàng thượng còn có chút chưa thỏa mãn: "Đến rồi? Nhanh như vậy!"
Lần đầu tiên chủ động phái người đi đi đánh nước khác, Hoàng thượng vô cùng kích động, thậm chí ông còn muốn nói nữa.
Chỉ là Phó công công cũng không dám để ông nói tiếp.
Cố Thiệu nhìn bộ dạng lo lắng kia của Phó công công, có chút không đành lòng, cũng đi theo khuyên một câu: "Thánh thượng, hôm nay nếu Đại tướng quân lên đường trễ một chút, ngày sau tin chiến thắng cũng sẽ về trễ hơn, hay là để cho Đại tướng quân đi trước, cũng không nên làm chậm trễ tin chiến thắng."
Hoàng thượng lập tức thả tay Phiêu kỵ đại tướng quân ra: "Vậy ái khanh nhanh đi đi, tránh chậm trễ."
Phiêu kỵ đại tướng quân: "..."
Mới vừa rồi còn nhiệt tình dặn dò, bây giờ nói thả tay là thả tay, thật đúng là... Để cho người ta không biết nói gì cho phải. Thôi, dù sao cũng phải đi.
Đoàn quân mênh mông cuồn cuồng bắt đầu lên đường.
Hoàng thượng nhón chân nhìn một lúc lâu, cho đến khi những chiếc thuyền đi xa, ông mới cảm khái một câu: "Chuyến đi này của Lý tướng quân, cũng không biết đi bao lâu mới có tin tức."
Cố Thiệu an ủi: "Đại Tề ta kiêu dũng thiện chiến, Phiêu kỵ đại tướng quân lại là người có tài, Thánh thượng cũng không cần quá lo lắng, tin vui đến chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi."
Vốn dĩ Tứ hoàng tử rất hưng phấn, nghe được lời của Cố Thiệu lập tức quay đầu đáp lại: "Ta cũng cảm thấy nhất định có thể thắng! Đợi Đại Tề ta đánh xong dị quốc này, đến lúc đó lại tiếp tục tiêu diệt nước trồng khoai lang kia!"
Cố Thiệu hơi trầm ngâm một chút nói: "Vậy... sợ rằng có chút khó khăn, dù sao nơi đó cũng rất xa."
"Sợ cái gì chứ, dù có xa đi nữa quân đội Đại Tề ta cũng có thể thắng được!" Lời này là của Thánh thượng.
Tứ hoàng tử nghe vậy cũng vô cùng kích động: "Đúng thế, chờ Đại tướng quân chiến thắng trở về, qua mấy năm nữa chúng ta lại đóng thêm mấy con thuyền lớn, chở đầy lương thực và vũ khí, đến lúc đó trực tiếp đánh đến nơi quỷ quái đó, như vậy mảnh đất đó sẽ trở thành nước nhỏ của Đại Tề ta."