Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 481: Chương 480: Phiên ngoại 7

Từ trong mô tả của Trịnh Bằng, Tứ hoàng tử nhận ra được, mảnh đất đó rất lớn, lớn vô cùng, có lẽ còn lớn hơn cả Đại Tề nữa.

Nơi như thế, ai mà không thèm cho được chứ?

"Ý tưởng không tệ!" Hoàng thượng lập tức phụ họa: "Trẫm nghe Trịnh Bằng đó nói, tuy quốc gia này xa, nhưng thực vật có sản lượng cao rất nhiều, đáng tiếc bọn họ không thể mang về được. Chờ Đại Tề thảo phạt nước man di kia, nhất định phải mang những bảo bối kia về."

Tứ hoàng tử suy nghĩ một chút, còn nói: "Hôm nay chúng ta có khoai lang, trái lại không cần quá cố chấp với những cái kia. Nếu lương thực của Đại Tề không đủ, cứ để bọn họ trồng cho chúng ta là được."

Cố Thiệu nghe được chuyện này, lại nhắc nhở thiện ý: "Nơi đó cách Đại Tề quá xa, vận chuyển qua lại, chỉ sợ không được.”

Vốn dĩ Cố Thiệu cho rằng sau khi mình nói như vậy, Tứ hoàng tử sẽ từ bỏ suy nghĩ này, không ngờ sau khi Tứ hoàng tử gật đầu, bỗng nhiên lại nói: "Vậy thì phái người thăm dò mỏ vàng mỏ bạc ở đó, có vận chuyển lương thực về hay không cũng không sao, nhưng tóm lại vàng bạc là quan trọng. Một nơi lớn như vậy, không đến nỗi ngay cả mỏ vàng mỏ bạc cũng không có. Nếu như có, sau này Đại Tề cũng sẽ không thiếu vàng bạc."

Hoàng thượng khen ngợi nhìn Tứ hoàng tử: "Cái đầu nhỏ này còn rất nhanh trí."

Tứ hoàng tử cười một tiếng, hắn ta chỉ là có suy nghĩ, cụ thể có thể làm được hay không, còn phải nhìn vào ý của phụ hoàng. Chỉ là hôm nay nhìn thái độ của phụ hoàng, chắc là sẽ đồng ý.

Tứ hoàng tử không giống như người khác, từ lúc nghe được chuyện ở những nơi trên biển kia, đã bắt không không bình tĩnh được.

Đây là một cơ hội, bọn họ có thể mượn chuyện tìm khoai lang để thăm dò phát hiện những thổ địa mà người khác chưa biết đến, nhanh chóng biến thành của mình, nếu không chờ đến các nước khác phát hiện thì cũng đã muộn rồi.

Cố Thiệu nhìn Tứ hoàng tử, trong lòng âm thầm khiếp sợ.

Hắn không nghĩ đến, Tứ hoàng tử lại có hùng tâm tráng chí như vậy, bình thường hắn ta giống như mặc kệ tất cả, còn tưởng rằng hắn ta là người tùy theo tự nhiên không có chí tiến thủ.

Mặc dù Hoàng thượng và Tứ hoàng tử cũng chỉ nói mấy câu thôi, nhưng Cố Thiệu nghe được gió tanh mưa máu bên trong. Trái lại hắn không có đồng tình tràn lan, chỉ là lo lắng một chuyện: "Hệ thống, ngươi nói chuyện này có thể làm được sao?" Chỗ đó rất xa, nếu thật sự đánh qua, hắn lo lắng người thua sẽ là Đại Tề, dù sao đó cũng là địa bàn của người ta.

"Mưa sự tại người, thành sự tại trời.”

"Nói như vậy, vẫn là sẽ còn rất lâu?" Cố Thiệu nhíu mày.

Hệ thống không nói tỉ mỉ.

Chỉ là Cố Thiệu cũng cảm thấy chuyện này tạm thời không thể gấp được, dù sao còn sớm, gấp nữa cũng phải thăm dò đường đi, chế tạo thuyền lớn đã.

Sau khi xong chuyện ra biển, chính là chuyện trồng khoai lang.

Vì để cho Cố Thiệu hoàn thành nhiệm vụ mà Hoàng thượng giao, hệ thống còn để cho hắn dùng mấy buổi tối xem xong quyển [Bách khoa toàn thư trồng khoai lang]

Lúc này Cố Thiệu xem vô cùng nghiêm túc, không cần hệ thống nhắc nhở, hắn đọc xong thì tự viết một bản tổng kết dài mấy chục tờ.

Nhắc đến chuyện phát triển khoai lang, vốn dĩ là Tiền thượng thư phụ trách, sau đó ông ta thấy Cố Thiệu hiểu biết khoai lang đỏ hơn mình, lập tức hất tay cho Cố Thiệu làm.

Trên thực tế, Tiền thượng thư không thể không làm như vậy. Ông ta trừ biết thứ này được gọi là khoai lang, cùng với sản lượng cao, thì không biết cái gì cả. Còn người biết là Trịnh Bằng thì đã theo Phiêu kỵ đại tướng quân đi cứu những người khác, cho nên hôm nay toàn bộ Đại Tề người biết trồng, chăm sóc khoai lang đỏ như thế nào, cũng chỉ có một mình Cố Thiệu.

Tiền thượng thư cũng không tò mò vì sao Cố Thiệu lại biết nhiều như vậy, dù sao vị Cố Thị lang của Hộ bộ bọn họ đọc sách rất nhiều, biết cái gì cũng không kỳ quái.

Cho tới giờ tâm tính của Tiền thượng thư rất tốt, cũng không cảm thấy xấu hổ hay tức giận, từ người làm chủ biến thành đi cùng.

Dù sao Cố Thiệu nói gì ông ta liền làm cái đó.

Tuy nói bên Tư nông ti cũng bận rộn, nhưng cũng toàn bộ đều đi theo Cố Thiệu và Tiền thượng thư, bọn họ sai cái gì, Tư nông ti làm cái đó.

Trịnh Bằng mang về hai củ khoai lang, không tính nhiều, nếu nhiều cũng sẽ không nhét được vào trong ngực len lén mang về.

Vốn dĩ lúc mọi người lấy được khoai lang, trong lòng còn nghi ngờ, rất sợ vật này phiêu bạc bên ngoài trong thời gian dài, dính nước biển, sẽ bị hư trồng không được.

Nhưng ngoài dự đoán của mọi người là, hai củ khoai lang tướng mạo xấu xí, lại có sự sống mãnh liệt khác thường.

Bọn họ dựa vào biện pháp mà Cố Thiệu dạy, thành công để cho khoai lang đỏ mọc mầm, cứ như vậy hai củ khoai lang mọc ra một mảnh mầm lớn. Hơn hai tháng sau, lại thành công biến thành hai giỏ khoai lang.

Sau khi thu được hai giỏ khoai lang, đừng nói là người của Tư nông ti, ngay cả Cố Thiệu đã biết sản lượng cao của khoai lang cũng đều vô cùng kinh ngạc.

Sau khi kinh ngạc chính là mừng như điên.

Mấy người lại tiếp tục trồng, giữ lại một ít khoai lang trong hai giỏ, còn dư lại thì trồng toàn bộ.

Nói thật, nếu không phải thấy Cố Thiệu gật đầu, bọn họ cũng không dám trồng mù quáng, rất sợ trồng khoai lang này không đúng mùa vụ.

Kết quả coi như may mắn, trước khi trời lạnh, bọn họ đã trồng xong một nhóm khoai lang đó.

Trải qua hai lần trồng trọt, không cần Cố Thiệu nhắc nhở, những người trong Tư nông ti đều đã hơi thành thạo một chút.

Khoai lang này hoàn toàn không cần chọn đất gì đó, cũng không nhạy cảm với thời tiết, chỉ cần thời tiết không quá lạnh là được.

Thời tiết đầu đông cũng có thể thu hoạch, nhưng nếu sau đó nữa, lại lạnh thêm một chút thì không được, khoai lang là ở trong đất sẽ bị lạnh hư.

Chỉ là trừ mùa đông, những thời gian khác đều có thể trồng, một năm có thể trồng ba vụ, ba vụ đó, cái này có thể thu hoạch được bao nhiêu khoai lang chứ.

Qua tết, Cố Thiệu lại dẫn người trồng một vụ. Đợi mọi người đều hiểu hết tập quán của khoai lang, thì cũng đã hơn một năm rồi.

Một năm sau, Tư nông ti vận chuyển toàn bộ khoai lang thu hoạch trong một năm đến chỗ Thánh thượng.

Ngay từ đầu chỉ có hai củ, bây giờ đã là một đống núi nhỏ, làm cho người trong điện đều nhìn chằm chằm.

"Quả nhiên là Đại Tề của ta, có bảo vật như vậy, từ nay về sau bá tánh của Đại Tề không còn lo bị đói nữa!”

Nếu đã thu hoạch thành công, người đầu tiên Hoàng thượng nghĩ đến chính là Cố thiệu, ông kéo tay Cố Thiệu: "Nguyên Trực à, những thứ này đều là công lao của ngươi"

Tiền thượng thư và mọi người của Tư nông ti: "..."

Thiên vị này thật sự là thiên vị không có biên giới mà.

Hoàng thượng vẫn còn tiếp tục thiên vị: "Trẫm đều đã nghe nói, lần này khoai lang có thu hoạch như vậy, toàn dựa vào Nguyên Trực chỉ điểm mọi người. Ngày đó người dâng chuyện tìm khoai lang cũng là ngươi. Ngươi yên tâm, những công lao này trẫm đều nhớ, chờ sau khi làm xong chuyện, bá tánh biết được chỗ tốt của khoai lang, trẫm sẽ luận công ban thưởng?"

Trong đại điện, có không ít người đang đứng.

Từ Nhị hoàng tử cho đến Thất hoàng tử đã trưởng thành, mấy hoàng tử nghe được lời này của Hoàng thượng, lại nhìn Cố Thiệu, trong lòng thật sự rất ghen tị. Nhưng ghen tị nhiều đi nữa thì có lợi ích gì, dù sao bọn họ không dám làm gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!