Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 482: Chương 481: Phiên ngoại 8

Dù bọn họ có là hoàng tử, nhưng cũng chưa lập ra thành tích gì.

Suy nghĩ mọi người đều khác nhau, thật ra Cố Thiệu cũng đang suy nghĩ thầm trong lòng, lúc trước hệ thống có nói phong hầu bái tướng gì đó. Hắn hoàn toàn không để trong lòng, nhưng hôm nay nhìn tình hình này, chẳng lẽ hắn thật sự có thể phong hầu bái tướng?

Suy nghĩ một chút đã có mấy phần kích động rồi.

Dù sao mục tiêu phong hầu bái tướng còn quá xa, trong chốc lát không thể thực hiện được.

Cố Thiệu cũng chỉ để mặc cho mình nằm mơ giữa ban ngày, tỉnh mộng thì lại chăm chỉ làm việc.

Mặc dù mục tiêu rất xa, nhưng nếu đi từng bước về phía trước, vậy lúc nào đó cũng có thể thực hiện được. Dù sao trong nhà của hắn còn có hai đứa bé cần nuôi, dù là vì hai đứa bé, Cố Thiệu cũng phải cố gắng cho tương lai.

Nếu thành, vậy coi như cuộc sống sau này của hai đứa bé sẽ rạng rỡ.

Chỉ là vừa nghĩ đến chuyện mình ở chỗ này làm mệt chết mệt sống, sau này hai nhóc con trong nhà lại được hưởng phúc, Cố Thiệu không nhịn được mà lẩm bẩm một câu, có lẽ kiếp trước làm rất nhiều chuyện tốt, mới có thể đầu thai làm con nhà hắn.

Hệ thống nghe vậy cũng cười: "Đúng vậy, Bình An kiếp trước làm quá nhiều chuyện tốt, cho nên cuối cùng mới đi nhặt xác cho ngươi đó."

Cố Thiệu nghẹn họng, ngay sau đó lập tức lấy lại tinh thần: "Sao có thể nói với thừa tướng tương lai như vậy chứ?"

"Nhìn bộ dạng đắc ý của ngươi kìa."

Khoảng thời gian này quả thật Cố Thiệu rất bận rộn.

Sau khi có hạt giống khoai lang có tương đối đầy đủ, chuyện còn lại cũng rất dễ làm.

Cố Thiệu mang theo đám người Tư nông ti, lấy kinh thành làm trung tâm, phân phát hạt giống ra các châu huyện xung quanh, cũng phái người trong Tư nông ti đến, dạy cách trồng trọt cho từng nơi.

Nhưng sự phổ biến rộng rãi của khoai lang hôm nay vẫn còn giới hạn giữa quan phủ.

Quan phủ các cấp đều có ruộng đất của riêng mình, lúc trước đều là trồng lương thực, hôm nay thì chừa một ít ruộng để trồng khoai lang.

Vốn quan phủ các nơi rất nghi ngờ về khoai lang này. Không phải bọn họ xem thường vật này, nhưng thật sự nông quan mà triều đình phái đến nói chuyện quá khó tưởng tượng. Một củ khoai lang này còn có thể trồng ra được một mảnh lớn lương thực, nghĩ thế nào cũng không tưởng tượng được. Cho nên cho dù những người đó là triều đình phái đến, nhưng vẫn không được quan phủ các nơi xem trọng. Dù sao ngoài mặt bọn họ rất khách khí, nịnh nọt, nông quan muốn làm gì bọn họ sẽ làm cái đó, nhưng bên trong lòng lại không tin tưởng vật này có thể thu hoạch được bao nhiêu.

Mà nơi có lòng tin cực lớn với chuyện này, chỉ sợ cũng chỉ có hai nơi, một là phủ Hoài An, một là phủ Trấn Giang.

Phủ Trấn Giang được xem là quê hương của Cố Thiệu, dù hắn đã có khoảng 10 năm không trở về, nhưng người ở nơi đây đều xem hắn là niềm kiêu ngạo. Nhất là huyện Kim Đàn, biết vật này có liên quan đến Cố Thiệu, cũng muốn một củ từ chỗ quan phủ.

Trong tay quan phủ huyện Kim Đàn cũng không đủ khoai lang, nào có chia cho bọn họ.

Trong mọi người, cũng chỉ có Cố Đại Sơn được quan phủ chăm sóc, mới được chia cho một củ khoai lang để trồng.

Một củ như vậy, Cố Đại Sơn giống như nhặt được bảo.

Trên đường trở về từ huyện nha, ông ấy giống như ôm bảo bối trở về, giấu giấu diếm diếm, sau khi trở về thì đóng kính cửa gọi hai con trai: "Đại Văn Đại Võ, nhanh cầm thư của Thiệu ca nhi ra xem một chút."

Phía trên có viết cách trồng và chăm sóc khoai lang, ông ấy phải suy nghĩ thật tốt, sau này mới không làm Thiệu ca nhi mất mặt.

Người xung quanh của huyện Kim Đàn đều biết Cố gia có hạt giống, hâm mộ thì hâm mộ, nhưng cũng không có cách nào.

Đây chính là đại bá ruột của Cố đại nhân, cũng không phải người có thể tùy tiện đắc tội. Bọn họ vẫn chờ Cố gia trồng ra trước, lại ra chút tiền có thể mua được một ít hạt giống không.

Dù sao cũng là chuyện hiếm thấy, lại có liên quan đến Cố Thiệu, cho dù mua, bọn họ cũng nguyện ý mua.

Bên này người huyện Kim Đàn tranh nhau muốn trồng khoai lang, tình huống bên phủ Hoài An cũng gần giống như thế. Đúng là Cố Thiệu đã rời khỏi phủ Hoài An, nhưng bá tánh phủ Hoài An vẫn nhớ chung hắn.

Lúc trước khi Cố Thiệu hồi kinh, những bá tánh đi tiễn đều là cam tâm tình nguyện, hôm nay khoai lang này đến, bọn họ cũng tình nguyện hoan nghênh.

Bọn họ và bá tánh huyện Kim Đàn đều giống nhau, vốn là muốn dính chút ánh sáng của Cố đại nhân được chia mấy củ khoai lang, kết quả đi lên nhìn một cái, khoai lang này cũng chỉ có mấy củ, bên chỗ quan phủ đã rất thiếu, nào còn có chia bọn họ họ?

Chỉ là bọn họ nghe nói, hình như khoai lang này phát triển rất nhanh, một năm trồng ba vụ, không cần chờ bao lâu bọn họ cũng có thể được chia một chút.

Trừ hai nơi này, những nơi khác cũng không có nhiều hứng thú với khoai lang.

Cho đến vụ mùa đầu tiên, nông quan của Tư nông ti dời toàn bộ khoai lang được thu hoạch đến chỗ quan phủ của những nơi này, bọn họ mới bị vả mặt một cách vang đội.

Ai có thể nghĩ tới người Tư nông ti nói đều là sự thật?

Ai có thể nghĩ đến khoai lang mang từ biển về lại có sản lượng cao như thế?

Quan phủ địa phương cũng không phải người ngu, đây rõ ràng là một vật vô cùng có lợi ích, sao bọn họ có thể không trồng được?

Nông quan dồn nén tức giận hai ba tháng cuối cùng cũng được phát tiết. Đám quan này đáng bị vả mặt, khoai lang này chính là Cố đại nhân để cho những người kia đi tìm, cũng là Cố đại nhân dạy bọn họ trồng, Cố đại nhân bác học như vậy, sao có thể xảy ra sai lầm được?

Hừ, ngây thơ!

Hôm nay người nào trong kinh thành không biết khoai lang là bảo bối, mấy quan phủ địa phương này nghe tin tức từ kinh thành cũng không nguyện ý tin tưởng. Không vả mặt bọn họ thì vả mặt ai?

Trải qua chuyện này, khoai lang đỏ nhanh chóng truyền bá trong châu huyện toàn bộ Đại Tề, dù là bá tánh chưa từng nhìn thấy khoai lang, đều biết khoai lang là loại tốt, biết hôm nay quan phủ đang trồng, chờ đến khi quan phủ đủ hạt giống, bọn họ sẽ được quan phủ chia một chút.

Khoai lang phát triển với khí thế ngất trời, cùng lúc đó danh tiếng Cố Thiệu theo khoai lang cùng được truyền toàn bộ đến bá tánh Đại Tề. Có người đã nghe qua danh tiếng của Cố Thiệu nhưng cũng có người lần đầu tiên nghe, ai cũng kính nể lại ngạc nhiên.

Một Thị lang trẻ tuổi như vậy, nhưng lại có bản lĩnh lớn như thế, đây cũng là phúc của Đại Tề.

Bởi vì kính nể, một năm này có không ít trẻ sơ sinh của các nơi, đều đặt tên "Thiệu" cho con của mình, có Trần Thiệu, Lý Thiệu, Hàn Thiệu, nhiều không đếm được.

Dù sao không thông minh bằng Cố đại nhân, nhưng dính chút phúc của Cố đại nhân cũng không tệ, lỡ như thật sự có sao Văn Khúc che chở thì làm sao.

Những thứ này, Cố Thiệu hoàn toàn không biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!