Chương 52:
Cố Thiệu chột dạ sờ mũi, vừa định nói muốn trở về thăm cha nương, lại nghe Tần tiên sinh nói: “Ngày mai ngươi không cần ở trong phủ nữa. Buổi tụ tập nhỏ mà lúc trước ta đã nói với ngươi đó, chính là ngày mai, đến lúc đó, ngươi thu xếp một chút rồi theo ta cùng đi qua đó.”
Hiếm khi được ra ngoài gặp mọi người, nhưng Cố Thiệu cũng không cảm thấy vui vẻ gì, chỉ hỏi: “Vậy, học trò có cần mang theo gì không?”
Tần tiên sinh nhẹ nhàng cười: “Mang não theo là được.”
Cố Thiệu buồn rầu.
Một người, hai người, ai cũng muốn bắt nạt hắn, những ngày này thật sự là không chịu nổi.
---
Lần này Cố Thiệu có thể được đi theo cùng, cũng là dính ánh sáng của Tần tiên sinh.
Ở trong cái huyện Kim Đàn này, những văn nhân có giao tình không cạn với Tần tiên sinh, thật ra cũng không nhiều.
Tuy nói Tần tiên sinh chẳng qua chỉ là Tú tài, nhưng trước kia Tần gia là thế gia vừa làm ruộng vừa đi học, bản thân Tần tiên sinh lại dạy ra được một vị tiến sĩ, hai nhi tử trong nhà cũng đi làm học quan (chức quan dạy học thời xưa), tất nhiên là trong huyện Kim Đàn này, Tần gia có địa vị không tầm thường.
Từ trước đến nay Cố Thiệu thật sự sợ kiểu người như Tần tiên sinh đây, luôn cảm thấy trước mặt những người này, hắn nói cái gì làm cái gì cũng không được tự nhiên.
Chỉ là hiện giờ hắn đã là đệ tử quan môn của Tần tiên sinh, mặc dù là hắn bị ép, chỉ là những việc này, sau này hắn cũng không thoái thác được.
Cố Thiệu theo Tần tiên sinh ngồi xe ngựa đến một khuôn viên tư nhân.
Khuôn viên ở tại phía đông nam huyện thành, dù có đi bằng xe ngựa cũng phải mất gần hai khắc chung (30 phút).
Sau khi đến nơi ấy, trong lòng Cố Thiệu chưa có chuẩn bị gì cả, chỉ vì trước khi đến Tần tiên sinh đã nói mãi rằng, Cố Thiệu không được làm ông mất mặt.
Dáng vẻ do do dự dự này của hắn, làm Tần tiên sinh nhìn đến mức tức nổ phổi: “Muốn đi xuống thì nhanh nhẹn một chút, làm gì mà lề mề như đàn bà thế.”
Cố Thiệu ủ rũ cụp đuôi bước ra.
Tần tiên sinh thật là làm hắn không còn cách nào.
Không lâu sau, hai người đi vào trong khuôn viên. Người bên trong đã đến đông đủ, sau khi Tần tiên sinh lại đây, Trần Tú tài và Trịnh Cử nhân liền đứng dậy bước đến chào đón.
Cố Thiệu nhìn thấy vị Trần Tú tài kia xong thì lập tức đứng thẳng nghiêm túc, tỏ vẻ cung kính hành lễ với ông ấy một cái. Sự cung kính này có vài phần thật, đáng giá để bàn bạc.
Trần Tú tài quyết đoán nhận lễ. Nhìn từ trên xuống dưới đánh giá hắn một lượt xong, nói một câu "Rất tốt”, mới mỉm cười bắt đầu hàn huyên cùng Tần tiên sinh.
Cố Thiệu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cũng không xen mồm vào.
Trần Tú tài này tên thật là Trần Dần, là (thi đậu) cùng năm với Tần tiên sinh, xưa giờ quan hệ không tồi. Tuy nhiên Trần Tú tài không có chấp nhất như Tần tiên sinh. Sau khi ông ấy thử hai lần khoa cử, biết có lẽ là bản thân mình không thi đậu Cử nhân được, nên đã kịp thời dừng lại, thanh thản ổn định làm một tiểu địa chủ.
Mấy năm trước, lúc Trần Tú tài ra ngoài thì bị kẻ cướp theo dõi, vô cùng nguy nan, hai huynh đệ Cố Đại Sơn và Cố Đại Hà vừa vặn đuổi tới, vừa vặn cứu mấy người Trần Tú tài.
Sau đó Trần Tú tài muốn báo ân, thế là Cố Đại Sơn đẩy đệ đệ có gia cảnh không bằng ông ấy ra.
Trần Tú tài vốn chính là một người tri ân báo đáp, khi biết nhà Cố Đại Hà có một trưởng tử không tệ, còn là người đọc sách, trong lòng liền nổi lên tâm tư. Đợi đến khi gặp được người thật, Trần Tú tài càng cảm thấy đối phương tuấn tú lịch sự, là một hậu sinh (lớp sau) không tồi, lập tức cân nhắc kết làm thông gia nhi nữ.
Chuyện này tất nhiên là làm người Cố gia rất vui mừng. Cố Đại Sơn và Cố Đại Hà vừa nghe Trần Tú tài có quyết định này, vội không ngừng đồng ý.
Chỉ là sau khi Trần Kim Liên nghe nói đến hôn sự này, không thể nói là vừa lòng, cũng không thể nói là không hài lòng. Để bà nói à, nhi tử nhà mình có cưới đích trưởng nữ nhà tri huyện cũng rất xứng đôi, Trần gia này, chẳng qua chỉ là một nhà địa chủ nho nhỏ, gia chủ Trần gia cũng cũng chỉ là một Tú tài thôi, nhà như vậy kết đôi với nhi tử của bà, thật sự là miễn miễn cưỡng cưỡng. Nhưng mà dù Trần Kim Liên nghĩ như vậy, cũng không dám biểu hiện ra ngoài.
Bà rất biết giả vờ, sau khi người Trần gia gặp bà, ngược lại cảm thấy Trần Kim Liên là một người khách sáo, cho nên hảo cảm với Cố gia lại tăng thêm một tầng.
Có người dẫn bước là Trần Tú tài này, bấy giờ Cố Thiệu mới có thể vào học đường của Tần tiên sinh, bắt đầu chính thức đọc sách.
Sau đó thì, lại mơ màng hồ đồ mà khảo trúng Tú tài.
Sau lần ấy, Trần Kim Liên càng như muốn bay lên, bắt đầu khinh thường Trần gia nhiều lần ở trong lòng. Tuy bà không thể hiện thái độ rõ ràng, chỉ là người trong nhà ít nhiều gì cũng có thể nhìn ra được.
Có lẽ là bị bà ảnh hưởng, ngay cả lúc Cố Thiệu đối đãi với Trần Tú tài, cũng không còn sự cẩn thận như ban đầu.
Hệ thống nắm lấy tâm tư của Cố Thiệu một cách chính xác, thấy lúc này hắn lại đang làm bộ làm tịch, không khỏi châm chọc nói: “Nếu như không có vị Trần Tú tài này, còn không biết ngươi đang ở cái xó xỉnh nào đâu, làm người đều phải có lương tâm đi.”
“Ta không có lương tâm chỗ nào, không thấy lúc nãy ta đã hành lễ với ông ấy rồi à?”
Hệ thống cười lạnh một tiếng, sự thật chứng minh, người một nhà ký chủ đều là cực phẩm.
Bên kia, mấy tiên sinh gặp mặt hỏi thăm xong, liền bắt đầu phẩm trà thưởng họa. Nhất thời, lại có Trịnh Cử nhân sai người lấy ra một chậu thược dược nở rực vừa đẹp, để cho mọi người đánh giá.
Văn nhân tụ tập lại với nhau, tất nhiên là phải thi văn xướng hoạ.
Các tiên sinh ở trong đình làm thơ, còn lại học sinh thì tụ lại tốp năm tốp ba ở bên trong nhà thuỷ tạ. Vì mấy tiên sinh thường xuyên tụ họp lại với nhau, cho nên giữa các môn sinh đắc ý dưới tay bọn họ cũng đều quen thuộc. Chỉ là hôm nay, giữa bọn họ lại có thêm một người.