Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 54: Chương 53:

Chương 53:

Cho nên, khó tránh khỏi làm cho người ta chú ý một chút.

Cố Thiệu có nề nếp mà ngồi ở chỗ đó, trên mặt mang vẻ gợn sóng bất kinh, thật ra trong lòng đã sớm bực bội bất an.

Hắn có thể cảm nhận được tầm mắt của mọi người đều như có như không đặt ở trên người hắn, mang theo tò mò và đánh giá, cũng không có ác ý gì, chỉ là ánh mắt như vậy, Cố Thiệu vẫn không thích ứng lắm. Hắn thích mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt kính nể hơn.

Hệ thống cảm thấy tâm thái của Cố Thiệu như vậy rất sai trái, hắn không thể mãi luôn tụ tập chung với những người chẳng biết gì cả để tìm kiếm cảm giác về sự ưu việt: “Ký chủ, ngươi không đi chào hỏi sao? Người khác đều đang nhìn ngươi đấy.”

“Ta mới không đi.” Cố Thiệu cảm thấy bản thân mình vẫn không nên đi quấy rầy bọn họ, rõ ràng không phải người trong cùng một vòng tròn, “Bọn họ đều không tới tìm ta, ta cần gì phải đi tìm bọn họ?”

Ngược lại Cố Thiệu không muốn tiến lại gần, chỉ là người bên kia vẫn luôn thảo luận về hắn không ngừng.

Đều là ở cùng một huyện thành, mới vừa nãy sau khi Tần tiên sinh giới thiệu, bọn họ đã biết vị này là ai. Lại nói tiếp, vị này cũng xem như một trong số ít người tuổi trẻ tài cao ở huyện Kim Đàn bọn họ.

Trong nhà thuỷ tạ, vừa hay còn có một vị lợi hại khác.

“Cũng không biết Cố Thiệu kia, rốt cuộc có thể so sánh với Chu huynh hay không.”

Lời này vừa nói xong, người bên cạnh liền cười: “Sợ là không thể. Nếu Cố Thiệu này thật sự có bản lĩnh, thế nào mà vẫn luôn bừa bãi vô danh như thế? Vì sao Tần tiên sinh vẫn luôn chưa từng mang đệ tử tới đây, chẳng lẽ các ngươi còn không hiểu hay sao?”

“Cũng phải.” Mọi người cười nói, “Tần tiên sinh cũng không phải không có đệ tử, chỉ là vẫn luôn không có đệ tử thắng Chu huynh thôi.”

Tần tiên sinh sĩ diện, vì không muốn thua Hàn tiên sinh cho nên cắn răng, không mang đệ tử nào tới đây. Hiện giờ người này, nghe địa vị là không nhỏ, nhưng đến tột cùng bên trong có mấy phần bản lĩnh, lại không biết được.

Bọn họ đang nghị luận náo nhiệt, chỉ là “Chu huynh” trong miệng mọi người chưa từng nói một câu.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu.

Cũng không biết có phải ảo giác của hắn ta hay không. Hắn ta luôn cảm thấy Cố Thiệu này, có lẽ chính là đối thủ của hắn ta cũng không chừng.

Cố Thiệu cũng phát hiện, bên trong những người này, chỉ có một người khi nhìn hắn thì rất không giống bình thường.

Hắn nương theo động tác uống trà, lén quan sát một cái. Mới nhìn qua một chút, Cố Thiệu liền cảm thấy nguy cơ tràn ngập, “Hệ thống, người mặc áo màu làm kia là ai?”

Hệ thống liếc nhìn một cái: “Chu Tư Niên. Giống như ký chủ, cũng là một Tú tài.”

Lại nói tiếp, Tú tài già trẻ lớn bé trong huyện Kim Đàn, hình như đều ở trong khuôn viên này.

Cố Thiệu nhìn thoáng qua diện mạo không tính là tệtệ của đối phương, lại nghĩ đến thân phận của hắn ta, lập tức không vui: “Ngươi nói bậy gì đó? Ta với hắn sao có thể giống nhau chứ, hắn lớn lên xấu như vậy, đâu có so được với ta.”

Hắn không nói tài hoa mình hơn Tử Kiến, ít nhất dung mạo cũng phải như Phan An.

Hệ thống xùy một tiếng: “Cũng phải, đúng là hắn ta không giống như ngươi.”

Cố Thiệu hơi hất cằm lên: “Biết là tốt.”

Hệ thống: “Người ta là dùng tài học thi được Tú tài, không giống ngươi…”

Cố Thiệu thiếu chút nữa dậm chân: “Ta như thế nào hả, ngươi nói rõ ràng coi!”

Hệ thống lười vạch trần Cố Thiệu ra.

Cố Thiệu còn muốn tìm hệ thống lý luận, đã nghe được Tần tiên sinh bên kia gọi hắn một câu.

Cố Thiệu lập tức thu liễm hỏa khí, ngoan ngoãn đi qua.

Tới trong đình mới biết được, thì ra tiên sinh đã làm thơ xong, chuẩn bị bảo hắn sao chép lại.

Cố Thiệu biết ý của Tần tiên sinh, nhưng những người khác chưa chắc đã biết.

Hàn tiên sinh bình thường "không hay đối phó" với Tần tiên sinh nhất, không quen nhìn dáng vẻ này của ông: “Chẳng qua có mấy chữ mà thôi, ngươi muốn mượn tay người khác, không khỏi yên vui hưởng lạc quá rồi đấy.”

Tần tiên sinh liếc nhìn ông ta một cái: “Ta vui!”

Hàn tiên sinh trừng mắt lại.

Trịnh Cử nhân ở bên cạnh hoà giải: “Được rồi được rồi, chút chuyện nhỏ này có là gì đâu.”

Ông ta quay đầu nói với Hàn tiên sinh, “Ngươi cũng biết lần đầu Văn Thắng mang học sinh tới đây, dù thế nào cũng phải để hắn sai sử một phen, làm niềm vui của phu tử một lần.”

Trấn an Hàn tiên sinh xong, Trịnh Cử nhân lại chế nhạo nhìn về phía Tần tiên sinh: “Nhưng mà, chúng ta cũng sẽ không để một mình ngươi lười biếng, ai mà không có học sinh? Nếu ngươi đã làm kẻ đi đầu, vậy đơn giản mọi người đều không cần viết, để học sinh ra sức đi.”

Bên cạnh có mấy học sinh đang đứng cũng biết điều, nghe được lời này thì cùng bước ra biểu hiện quyết tâm, nói mình nguyện ý chép thơ cho tiên sinh.

Như thế, tất cả đều vui mừng.

Tần tiên sinh gọi Cố Thiệu tới chép lại thơ cho mình, Hàn tiên sinh cũng gọi môn sinh đắc ý của mình tới, người nọ không phải ai khác, đúng là Chu Tư Niên trong miệng hệ thống khi nãy.

Hàn tiên sinh và Tần tiên sinh bất hòa là chuyện toàn bộ huyện Kim Đàn đều biết đến. Có rất nhiều văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, chỉ là hai tiên sinh này cảm thấy bản thân mình mới hoàn toàn xứng đáng đệ nhất, luôn muốn so sánh kéo đối phương xuống. Nguyên nhân chính là vì bọn họ đã từng ồn ào đến không thoải mái, thế cho nên học sinh hai bên chạm mặt, cho dù có quen biết, cũng sẽ không chào hỏi.

Trước mắt Hàn tiên sinh nhìn đệ tử của mình chép lại thơ của bản thân xinh xinh đẹp đẹp trên giấy, trong lòng thỏa mãn vô cùng.

Hắn tự hỏi trong khoản thơ từ này mình mạnh hơn Tần Văn Thắng, học sinh của ông ta vừa nhìn là biết đã thắng cái người tên Cố Thiệu kia, nhìn xem hôm nay thua xong, cái mặt già của Tần Văn Thắng sẽ để chỗ nào?

Sau khi viết xong, Hàn tiên sinh thổi thổi giấy, lại thuận miệng hỏi một câu: “Hai ngày nay ôn tập sách vở có tốt không?”

Chu Tư Niên cũng không nghĩ tới tiên sinh sẽ hỏi cái này, đột nhiên hỏi một câu làm hắn ta sửng sốt một chút, nhưng mà rất nhanh hắn ta đã phản ứng lại: “Vậy được ạ, vẫn luôn nghe tiên sinh nói, ôn tập từng bước.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!