Chương 54:
“Vậy là tốt rồi.” Hàn tiên sinh đè thấp giọng, “Vừa rồi ta nghe Tần Văn Thắng chém gió, nói là học sinh của ông ta sẽ tham gia kỳ thi Hương năm nay, còn khoác lác, nói học sinh nhà mình ưu tú thế này thế kia. Tuy nói những lời đó không thể tin, nhưng ngươi cũng phải cảnh tỉnh, không thể lạc hậu với người trước.”
Chu Tư Niên bất đắc dĩ đáp vâng.
Tiên sinh cái gì cũng tốt, chỉ có khi gặp gỡ Tần tiên sinh, còn có chút lo được lo mất.
Hai người bọn họ lẩm bẩm lầm bầm, Tần tiên sinh ở xa cũng thấy được.
Nhìn lướt qua tiểu tử họ Chu kia, lại nhìn lại đệ tử bảo bối bình tĩnh như Thái Sơn ngọc thụ lâm phong bên cạnh mình, trong lòng Tần tiên sinh dâng lên vô hạn tự hào.
---
Dặn dò xong học trò nhà mình, lại nhìn học trò dâng bài thơ đã chép xong lên, sau khi Hàn tiên sinh xem một cách cẩn thận, kết luận rằng trong khuôn viên này chắc chắn không có ai viết thơ hay hơn mình, cũng không có ai viết chữ đẹp hơn học trò của ông ta, thì thận trọng quay người qua.
Hàn tiên sinh vốn muốn tiết chế một chút, đợi người khác phát hiện học trò của ông ta đã viết xong rồi, để cho mọi người khen ngợi học trò bảo bối của mình.
Không ngờ đợi khi ông ta quay đầu lại, thấy một đám người ở sau không biết từ lúc nào đã vây quanh bên cạnh Tần Văn Thắng.
Hàn tiên sinh lập tức nhíu mày.
Chu Tư Niên cũng có chút tò mò, liền đặt bút xuống, đi qua chuẩn bị xem thử.
Đối với Cố Thiệu, Chu Tư Niên vẫn là cực kì có hứng thú. Không biết vì sao, hắn ta luôn cảm thấy người này có lẽ chính là đối thủ của hắn ta trong tương lai. Lại thêm vừa nãy thầy cũng có nhắc đến, Cố Thiệu sau tháng Tám sẽ đi thi Hương, Chu Tư Niên càng cho rằng Cố Thiệu là người có học thức. Hàn tiên sinh vốn muốn cản trở, nhưng tay mới đưa ra được một nửa, lại phát hiện học trò đều đã tập hợp qua đó rồi.
Sắc mặt ông ta có chút bối rối, đứng một mình ở đây cũng không hay, nên cũng đi qua, giọng lạnh lùng hỏi một câu: “Đông vui quá, đều vây quanh ở đây làm gì thế?”
Tần tiên sinh thẳng lưng, sau khi nghe thấy câu này, cũng không rõ thích thú cười lên một tiếng.
Sắc mặt của Hàn tiên sinh càng thêm không tốt.
Trịnh Cử nhân cùng với những người khác lại nhìn Cố Thiệu với cặp mắt khác xưa, dồn dập nói: “Chẳng trách lúc nãy Văn Thắng lại nói để học trò của mình chép thơ cho mình, chữ viết tay này thật làm cho người ta hâm mộ.”
“Đúng vậy, có chữ viết tay như vậy, mặc kệ là viết cái gì, ngươi đều khiến người ta cảm thấy vui mắt.”
Tần tiên sinh nghe bọn họ khen ngợi, trong lòng thật sự rất đắc ý. Chỉ là làm người, thỉnh thoảng cần phải khiêm tốn một chút, nên Tần tiên sinh nói: “Chỉ là viết hơi đẹp một chút, không xứng để mọi người khen như thế, tuổi nó còn nhỏ, khen nhiều quá, dễ khiến nó kiêu ngạo, thật sự không tốt lắm.”
“Ngươi đó, được tiện nghi còn ra vẻ.” Trịnh Cử nhân không phải là không biết trong lòng Tần tiên sinh nghĩ gì.
Có được một học trò bảo bối như thế, trừ khi đối phương thật sự chỉ được cái mã, không biết viết văn, nếu không thì dựa vào chữ viết đẹp như vậy, nhất định tiền đồ tương lai sẽ vô cùng tốt. Lại nói, mọi người đều biết Cố Thiệu đã thi đậu Tú tài, là một thanh niên đầy triển vọng hiếm có.
Nhìn thế nào thì lão Tần cũng được lợi.
Vừa hay Cố Thiệu chính là người chỉ được cái mã: “…”
Hắn cầm bút, trên mặt vô cùng bình tĩnh, trong lòng thì rùng mình. Không có gì khác, đối với sự khen ngợi của những người này, hắn nghe chỉ cảm thấy chột dạ.
Cố Thiệu lặng lẽ nhìn tiên sinh, lại thấy ông mặt mày hớn hở, tự hào tâm đắc, giống như hắn vốn dĩ ưu tú như vậy. Trong lòng Cố Thiệu khá xúc động, xem ra, tu vi của hắn quả nhiên không bằng tiên sinh.
Hàn tiên sinh đứng sát bên nghe cả buổi trời những lời vô lý sớm đã không vui lòng. Ông ta cảm thấy học trò nhà mình mới là ưu tú nhất, những người này đều chưa nhìn thấy chữ của Tư Niên, sao lại một lòng một dạ khen Cố Thiệu chứ?
“Nghe thấy mọi người khen lâu như vậy, ta vẫn chưa nghiêm túc để ý. Rốt cuộc chữ như thế nào, lại xứng đáng để mọi người kinh ngạc như thế.” Hàn tiên sinh nói có chút không phục.
Tần tiên sinh cũng không để ý đến lời chua ngoa của ông ta, trái lại cực kỳ nhanh chóng đưa thơ của mình qua. Hàn tiên sinh sầm mặt nhận lấy, Chu Tư Niên đứng bên cạnh ông ta, nhìn thấy liền nhanh chóng đưa đầu qua xem.
Chỉ một cái liếc mắt, hai thầy trò liền không biết nói gì.
Thơ được sao chép bằng lối chữ Nhan, chữ Nhan này hồn hậu thẳng tắp, cởi mở cứng cáp, như thể Nhan Lỗ Công tái thế. Thể chữ Nhan này, đúng thật là tuyệt thế vô song, hiếm có khó tìm.
Không bằng người ta rồi…đây là ý nghĩ duy nhất của hai thầy trò.
Tần tiên sinh dương dương tự đắc sờ râu, cố ý hỏi: “Thế nào?”
Hàn tiên sinh quan sát Cố Thiệu. Ông ta cùng với Tần tiên sinh bằng tuổi nhau, chỉ là Hàn tiên sinh có thói quen nghiêm túc, chính là lúc đối xử với học trò, từ trước đến nay đều chưa từng cười. Lần quan sát này, ánh mắt lại là sắc bén không gì có thể so sánh được, chốc lát làm Cố Thiệu có chút bắt đầu hoảng sợ.
Hắn run rẩy, Tần tiên sinh liền biết là ý gì. Tần tiên sinh nào có thể trơ mắt nhìn Hàn tiên sinh bắt nạt học trò của ông ngay trước mắt.
“Ông nhìn chăm chăm nó làm gì?” Tần tiên sinh bênh vực hỏi.
Hàn tiên sinh hừ một tiếng, đặt nhẹ giấy Tuyên Thành trong tay xuống.
“Tuổi trẻ tài cao.” Ông ta chầm chậm nói ra vài chữ.
Tần tiên sinh ngây người một chút, sau đó liền hờn dỗi cười hai tiếng: “Coi như ông biết điều.”
Đột nhiên thấy hai người họ hòa giải, mọi người đều thở một hơi nhẹ. Hai ông già này tính tình ngang ngược, từ lúc trẻ cứ luôn đấu đá nhau cho đến bây giờ, hai bên đều chưa từng chịu thua. Còn về việc thừa nhận ai mạnh hơn ai, thì càng không thể. Bọn họ vốn dĩ còn tưởng hôm nay Hàn tiên sinh sẽ đối phó đến cùng, nhưng không nghĩ rằng rốt cuộc bọn họ vẫn đánh giá thấp tính cách của ông ta. Nếu thấy được bản lĩnh thật sự, Hàn tiên sinh cũng không phải là người không thể không khuất phục.