Chương 56:
Hắn vốn dĩ muốn thoải mái sảng khoái ăn một bữa, tốt nhất là tiêu hết sạch tiền trong túi, để giải tỏa sự ấm ức của hắn trong những ngày này. Nhưng khi chân sắp đến cửa, Cố Thiệu tất nhiên do dự. Hắn nghĩ đến giấc mơ của mình hôm qua...
Nếu như không có gì thay đổi, thì đó là kết cục của nhà hắn. Cố Thiệu nhìn chăm chăm vào túi tiền trong tay, trước giờ, lúc hắn tiêu tiền đều không có chút áp lực, nhưng bây giờ, rốt cuộc đã có thứ gì đó không giống.
Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Thiệu vẫn là không đi vào.
Xách vài túi đồ lớn đi về nhà, Cố Thiệu vẫn cảm thấy không thể tin được, hắn thấy sợ là mình bị điên rồi.
---
Cuối cùng Cố Thiệu vẫn trở về nhà.
Đương nhiên không phải là đi bộ về rồi. Đã có bạc, Cố Thiệu cũng sẽ không để chính mình chịu thiệt, huống hồ hắn cảm thấy hôm nay bản thân quên mình vì người, mang theo nhiều đồ như thế trở về, thật sự là quá thiệt thòi.
Cho nên, Cố Thiệu mướn một chiếc xe bò, lảo đảo lắc lư trở về thôn Thượng Táo.
Tới cửa thôn, Cố Thiệu mới nhảy xuống từ xe bò, bản thân thì mang theo đồ vật bước đi về phía nhà mình. Đi bộ về thế này mới có thể để cha nương nhìn ra thành ý của hắn, càng thêm đau lòng cho hắn hơn!
Cố Thiệu nghĩ cha nương hẳn là nên đau lòng cho hắn nhiều nhiều, hắn vì cái nhà này mà thật sự là rầu thúi ruột, còn chịu đựng hết những việc tra tấn không có chừng mực, làm người ta giận sôi ở chỗ Tần tiên sinh. Hắn chính là người vất vả nhất trong nhà!
Lòng Cố Thiệu tràn đầy những lời tố khổ, nhưng về tới nhà vừa mở cửa ra nhìn, giỏi lắm, trừ tiểu tử thúi Cố Lễ, trong nhà không còn ai nữa cả.
Cố Thiệu thất vọng trong lòng, nghĩ cha nương cũng thật không biết chọn thời gian ra ngoài. Trước đó khi tiên sinh tới nhà bọn họ, hắn ngóng trông cha nương không có ở nhà, cố tình ngày ấy cha nương đã sớm trở lại; lúc này hắn ngóng trông cha nương nhìn thấy mình mang vẻ phong trần mệt mỏi mà trở về, bọn họ lại không ở nhà.
Đặt đồ vật trên tay lên trên bàn một cái, còn không đợi Cố Thiệu mở miệng, Cố Lễ đã nhảy lại đây như con khỉ con: “Ca, ca mua cái gì vậy?”
Nhóc nói xong thì muốn đưa tay ra lấy, Cố Thiệu xụ mặt vỗ vào cánh tay dơ dáy của nhóc.
Cố Lễ đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng mà nhóc vẫn tương đối nghe lời đại ca, thấy đại ca không vui thì không dám đưa tay ra nữa.
“Đệ chỉ nhìn một chút.” Cố Lễ nhỏ giọng giải thích.
Cố Thiệu không nghe nhóc nói, chỉ hỏi: “Cha nương còn ở ngoài ruộng?”
Cố Lễ nhanh chóng gật gật đầu.
Thằng nhóc lớn lên khoẻ mạnh kháu khỉnh, Cố Thiệu không nhịn được, sờ sờ đầu của nhóc, lại thuận tay vỗ hai cái: “Được rồi, đi gọi cha nương về đi, trở về sẽ chia đồ ăn cho đệ.”
Cố Lễ “Oa ” một tiếng, vội vã nhanh chân chạy ra khỏi nhà.
Động tác của nhóc nhanh, lòng tràn đầy nhớ thương những thứ Cố Thiệu mang về. Tuy rằng đều bị bọc lại nên Cố Lễ cũng không nhìn thấy toàn bộ rõ ràng, nhưng mà bằng khứu giác của nhóc, Cố Lễ nhận định bên trong nhất định có đồ ăn ngon!
Cố Lễ rất nhanh nhẹn, chẳng mất bao lâu đã chạy tới ngoài ruộng nhà mình. Cố Đại Hà và Trần Kim Liên vừa nghe được con trai đã về thì cũng nhanh chóng thu dọn nông cụ, vội vã đi theo con trai nhỏ cùng về nhà.
Tính số ngày, đã khoảng nửa tháng bọn họ không được nhìn thấy con trai lớn, trong lòng vô cùng nhớ nhung. Buổi sáng hôm nay hai vợ chồng còn nhắc mãi khi nào con trai mới trở về đấy, ai ngờ buổi chiều đã có tin tức.
Nhìn thấy cha nương, Cố Thiệu bỗng nhiên có chút hoảng hốt…
Cách một khoảng thời gian dài không gặp mặt, hơn nữa còn có cơn ác mộng lần trước, khiến cho Cố Thiệu trong lúc nhất thời có chút cảm giác như mơ như ảo. Trần Kim Liên vừa nhìn thấy dáng vẻ này của con trai liền hoảng sợ: “Thiệu ca nhi con làm sao vậy, đừng dọa nương mà, có phải đi đường mệt hay không, hay là chịu uất ức gì ở chỗ tiên sinh hả?”
“Chắc Tần tiên sinh không phải là người như vậy.” Cố Đại Hà nói.
“Vậy sao lại thế này?” Trần Kim Liên nói xong thì vươn tay nhẹ nhàng vuốt mặt Cố Thiệu.
Cố Thiệu tỉnh táo lại, theo bản năng cười với cha mẹ: “Không có việc gì ạ, chỉ là đọc sách lâu, có chút mệt mỏi quá.”
“Thì ra là như vậy.” Trần Kim Liên xoa lồng ngực, “Làm nương sợ quá đi.”
Cố Đại Hà thấy con trai không có việc gì, lúc này mới lấy giẻ lau trên bàn chùi chùi chân, nói: “Buổi sáng nương của con còn đang suy nghĩ có cần đến Tần phủ thăm con một chút hay không, không nghĩ tới thế mà chính con đã trở lại, là tiên sinh cho nghỉ à?”
Cố Thiệu nghĩ thầm, nếu như tiên sinh không cho nghỉ, hắn cũng không dám trở về. Hắn kể lại với cha nương những chuyện gặp được mấy ngày nay, còn có chuyện hôm nay xảy ra ở khuôn viên của Trịnh cử nhân.
Sau khi hai vợ chồng nghe xong thì sửng sốt mất một lúc lâu.
Cố Thiệu còn đang nghi hoặc, bỗng nhiên lại nghe được âm thanh của cha nương với khuôn mặt lộ ra vẻ mừng như điên: “Ta biết con ta là đứa thông tuệ hơn người mà!”
Vốn dĩ muốn kể lể việc mấy ngày nay mình vất vả thế nào, để cho cha nương đau lòng nhiều nhiều đón hắn về nhà ở hai ngày, Cố Thiệu: “...”
Một hồi lâu, Cố Thiệu cắt ngang vẻ mừng rỡ như điên của hai người: “Cha nương, đó chỉ là lời khách sáo của mấy vị tiên sinh thôi.”
“Sao lại là lời khách sáo? Rõ ràng là con ta ưu tú. Nếu thật sự là lời khách sáo, sao lại không có khách sáo với người khác.” Cố Đại Hà cũng có hơi đắc ý.
Cố Thiệu còn muốn nói nữa, nhưng cha đã ngắt ngang: “Hiện giờ con được Tần tiên sinh coi trọng, còn có thể mượn cơ hội này được gặp vị Trịnh cử nhân kia, cần phải quý trọng cơ hội như vậy, có cái gì không hiểu thì phải kịp thời thỉnh giáo.”
Cố Thiệu giật khóe miệng.
Trần Kim Liên cũng nói tiếp: “Còn không phải vậy sao. Nương nghe nói những người có nhiều học vấn đều thích khiêm tốn, Thiệu ca nhi con tuy biết được nhiều, học vấn cũng không cạn, nhưng ở trước mặt bọn họ cũng nên giả vờ một chút. Chờ học thành tài, đến khi thi Hương nhất định sẽ thi được Cử nhân trở về!”