Chương 57:
“Cử nhân tính là cái gì, Thiệu ca nhi nhà chúng ta chính là muốn thi Tiến sĩ!”
“Đến lúc đó nhất định sẽ phong hầu bái tướng!”
Khẩu khí hai vợ chồng người này lớn hơn người kia, Cố Thiệu nghe xong thì trong lòng chột dạ, dưới chân nhũn ra.
Đều, đều do Tần tiên sinh.
Nếu như ông không có tới nhà, cha nương sẽ không tin tưởng mù quáng bắt ép hắn thi khoa cử. Năm nay cũng không phải năm bổn mạng của hắn, sao mà cuộc sống lại thảm như vậy chứ, từng chuyện từng chuyện một, không có một chuyện nào tốt.
Hai vợ chồng mặc sức tưởng tượng nửa ngày, cuối cùng mới đưa ánh mắt đến trên bàn, "Đây… lại là Tần tiên sinh tặng?”
Cố Thiệu vội vàng lắc đầu: “Buổi sáng hôm nay gặp được nhạc phụ đại nhân ở khuôn viên, ông ấy thương tiếc con đọc sách không dễ, nên đã lấy một túi tiền cho con, bên trong có mấy lượng bạc. Khi con trở về đã dùng số bạc đó mua vài thứ.”
Cố Đại Hà cảm khái: “Nhạc phụ của con là một người hào phóng.”
Vừa ra tay chính là mấy lượng bạc, nếu không phải trong nhà có tiền, không để bụng chút tiền đó, lấy đâu ra cho ông ấy tiêu như vậy?
Trần Kim Liên vừa nghe là Trần tú tài đưa tiền, lập tức không cố kỵ nữa, nhanh chóng mở ra những gói đồ ấy. Bên trong có đồ ăn, có đồ mặc, còn có loại rượu Cố Đại Hà thích uống nhất và còn một hộp phấn nhỏ Cố Thiệu cố ý mua về cho nương của hắn.
Trần Kim Liên nhìn thấy hộp phấn kia, trên mặt là sự xấu hổ ngượng ngùng: “Nương cũng đã lớn tuổi thế này, sao mà dùng cái này được?”
“Nương, tuổi nương đâu coi là lớn, hơn nữa, phấn này được làm ra vốn dĩ chính là để người ta bôi, chỉ cần bôi lên đẹp, dù là bà lão tám mươi tuổi cũng có thể trẻ ra mấy chục tuổi, huống chi tuổi nương còn trẻ như vậy.”
Trần Kim Liên được con trai dỗ dành đến vui vẻ trong lòng, nhất thời lại quyết tâm, nói là muốn làm một con gà hầm canh cho Cố Thiệu ăn.
Cố Thiệu vui vẻ trong lòng, xem ra mua đúng đồ vật rồi.
Bởi vì lần trước không ăn được hai cái đùi gà kia, thế cho nên Cố Thiệu đã có kiểu chấp niệm với gà trong nhà.
Trần Kim Liên vừa dọn dẹp đồ vật đi vào bên trong, vừa nói thầm: “Coi như họ Trần kia còn thức thời.”
Biết Thiệu ca nhi nhà bọn họ muốn khảo Tiến sĩ, đã lanh lẹ dính lên.
Mấy người bên ngoài phòng cũng không nghe được lời này. Cố Thiệu đã trở lại lâu như vậy, cũng không thấy được Tiểu Muội đâu cả, cho nên hỏi Cố Đại Hà một câu.
Lúc này Cố Đại Hà mới nhớ tới Tiểu Muội còn ở bên ngoài: “Nó à, hình như là đi hái quả dại rồi.”
Cố Lễ vốn đang ăn đồ ăn, nghe được cha nhóc nói đến Cố Tiểu Muội, hừ hừ: “Lâu như vậy rồi còn chưa trở về, khẳng định là ăn vụng ở bên ngoài!”
“Đệ còn không biết xấu hổ nói người khác ăn vụng?” Cố Thiệu nhẹ nhàng vỗ vào quai hàm nhóc, một cục kẹo to như vậy, bị nhóc nhét hết cả vào trong miệng.
Đúng là một quỷ tham ăn.
Cách thời gian được uống canh gà còn sớm, Cố Thiệu có tâm đi ra ngoài tản bộ một chút, nên lấy cớ đi tìm Tiểu Muội rồi lắc lư ra ngoài.
Vốn dĩ Cố Lễ muốn đi theo, nhưng nghĩ đến những thứ đại ca mang về, bỗng nhiên lại nhịn xuống. Nhóc nên ở lại. Chờ đại ca đi rồi, nhóc sẽ lặng lẽ đi tìm nương, bảo nương cho nhóc thêm một cục kẹo.
Cố Lễ sờ trán, cười hê hê, cảm thấy mình thật là thông minh tuyệt đỉnh.
Quả dại mà mấy đứa bé thôn Hạ Táo hay hái, đa số là hái được ở chân núi.
Từ nhỏ đến lớn Cố Thiệu đều khinh thường ăn thứ chua lòm này, cho nên trước giờ đều chưa từng đi hái.
Đường đi về phía chân núi cũng không có bao nhiêu người. Không ai quấy rầy, Cố Thiệu cũng mừng rỡ tự tại, chậm rì rì đi tới.
Một lát sau, đằng trước bỗng nhiên truyền đến âm thanh ồn ào.
Nghe tiếng thì có vẻ là mấy đứa nhóc con, nhưng thái độ đều rất kiêu ngạo, mơ hồ có thể nghe được lời bọn nó nói.
“Nhanh đưa cho tao, không đưa tao đánh chết mày!”
“Thứ hàng lỗ vốn, còn muốn ăn quả dại nữa chứ.”
“Cha nương mày đều không cần mày, ăn không uống không, còn không dùng được, đúng là làm mất mặt thôn Hạ Táo chúng ta!”
Cố Thiệu nhíu nhíu mày, nghĩ thầm, sao đứa nhỏ này lại ác độc như vậy.
Nhưng hắn không phải một người chuyên làm chuyện tốt, chuyến này chỉ là tới đi dạo một chút, cũng không muốn xen vào việc người khác, đang chuẩn bị vòng qua con đường này tiếp tục đi về phía trước.
Vừa mới chuẩn bị xoay người, bất chợt lại nghe được giọng the thé của một đứa nhóc nói: “Cố Tiểu Muội, còn không bỏ tay ra cho tao!”
Bước chân của Cố Thiệu ngừng lại.
Mấy đứa nhóc đều là mấy thằng bé làm cho người ta ghét nhất trong thôn, suốt ngày trộm cắp, khiến người ta đau đầu. Hôm nay bọn nó cũng đến núi đi dạo, trùng hợp sao khi xuống núi thì đụng phải Cố Tiểu Muội.
Mấy đứa nhóc nhìn thấy rổ quả dại của cô bé thì lập tức chảy đầy nước miếng. Ở trong mắt Cố Thiệu, mấy quả dại đó không có gì đáng để ăn. Nhưng ở trong mắt mấy đứa nhóc không được ăn no, đó chính là mỹ vị khó có được.
Bọn nó vốn định bảo Cố Tiểu Muội để đồ lại thì sẽ thả cô bé đi, không ngờ Cố Tiểu Muội lại đứa không biết điều như thế, mấy thằng nhóc đều là kiểu tính tình không tốt, thấy cô bé như vậy thì lập tức giận dữ, vây quanh Cố Tiểu Muội bắt đầu tay đấm chân đá.
Nắm đấm đánh vào trên người, Cố Tiểu Muội đau đến mức co ro cả người lại, chỉ có thể kêu rên.
Nhưng cô bé vẫn ôm chặt lấy cái rổ như thế.
Cái này là cô bé tìm cả một buổi trưa mới tìm được, Cố Tiểu Muội không muốn bị người ta cướp đi như vậy.
“Đánh chết mày, thứ hàng lỗ vốn!”
Nắm tay nện lên người vẫn không có dừng lại, ngay khi Cố Tiểu Muội cho rằng hôm nay mình sẽ bị người ta đánh chết, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng rống giận táo bạo: “Các ngươi đang làm cái gì đấy? Mau dừng tay lại cho ta!”
Mấy thằng nhóc cuống quít quay đầu lại, đó là một nam tử mặc áo dài.
Đứa cầm đầu nhận ra đây là đại ca của Cố Tiểu Muội, Tú tài duy nhất trong thôn thì chạy trốn liền ngay lập tức.
Cố Thiệu tức giận đến mức muốn đuổi theo hung hăng đánh bọn chúng một trận, chỉ là cố kỵ dáng vẻ, lao lên thì không tốt, chỉ có thể đi qua đỡ Cố Tiểu Muội đứng lên.
Thân hình bé nhỏ, trên mặt vệt xanh vệt tím, rất giống một con mèo hoa xíu xiu, vô cùng đáng thương, trong miệng ngập ngừng gọi một tiếng: “Đại… Đại ca.”
“Kêu cái gì mà kêu?” Cố Thiệu tức giận trách cứ một câu: “Bọn họ đánh muội thì muội không biết trốn à?”
Cố Tiểu Muội không có lên tiếng.
Cố Thiệu cũng hoàn toàn không cảm thấy kỳ quái, muội muội này của hắn vẫn luôn là như vậy, không thích nói chuyện, tính tình hướng nội, cũng không thân thiết với người trong nhà lắm. Trước mắt bị người ta đánh cũng không lên tiếng, thật là mất mặt. Hắn cũng không muốn nhiều lời, chỉ nói: “Ta mang chút đồ ăn trở về, muội về nhà với ta trước đã.”
Nói rồi Cố Thiệu liền kéo cổ tay Cố Tiểu Muội, chuẩn bị đưa cô bé về nhà.
Không nghĩ tới, Cố Thiệu còn chưa bắt đầu bước đi, đã bị cô bé nhẹ nhàng kéo lấy.
“Lại muốn làm gì?” Cố Thiệu cảm thấy tất cả kiên nhẫn hôm nay của mình đã khô kiệt rồi.
Cố Tiểu Muội giơ cái rổ như bảo bối của mình ra, lấy ra từ bên trong một quả đỏ nhất to nhất đưa tới tay Cố Thiệu.
Cô bé ngửa mặt, thật cẩn thận mà nói: “Đại ca, ăn quả nè.”