Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 59: Chương 58:

Chương 58:

Trên đường trở về, cả một đường Cố Tiểu Muội đều nắm tay đại ca.

Đối với cô bé mà nói, những ngày yên tĩnh tốt đẹp như thế này thật sự không thường có.

Cố Tiểu Muội không biết đại ca có thể vẫn luôn như vậy hay không, tuy rằng trước kia đại ca cũng không tệ, nhưng mà ở trong lòng, Cố Tiểu Muội vẫn thích đại ca của bây giờ. Sẽ mua kẹo cho cô bé ăn, sẽ dắt tay cô bé khi cô bé bị thương, còn sẽ giúp cô bé đuổi người xấu đi.

Đại ca như vậy, giống như là một anh hùng.

Tóm lại là rất vui vẻ, Cố Tiểu Muội đi đường cũng nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, thỉnh thoảng lại lắc tay hai cái, cả người lộ ra sức sống hoạt bát.

Một tay Cố Thiệu cầm rổ, vài lần muốn bảo cô bé thành thật một chút, nhưng nhìn cô bé mang dáng vẻ vui tươi như vậy, cuối cùng vẫn không nói gì hết.

Thôi bỏ đi… Rốt cuộc, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm.

Sao lúc nãy hắn lại trúng gió, ăn mấy quả dại kia chứ? Chua lè, lại không có hương vị gì, vào ngày thường khẳng định là hắn sẽ không ăn. Cố Thiệu hối hận không kịp, nhất thời lại cảm thấy ngượng ngùng, qua một hồi lâu mới nói với Cố Tiểu Muội rằng: “Nếu lần sau còn gặp phải bọn nó nữa, không có được cứng rắn chống đối.”

Cố Tiểu Muội cười cong cả đôi mắt: “Muội biết rồi.”

Tiểu nha đầu, muội biết cái rắm, Cố Thiệu hừ hừ trong lòng.

Hắn lại nghĩ hai lần trở về này, Cố Tiểu Muội đều không ở nhà, lại nói: “Cha nương còn bảo muội đi ra ngoài cắt cỏ heo mỗi ngày?”

“Không cắt.” Cố Tiểu Muội vội vàng lắc đầu, “ Bây giờ cha nương đều không nói muội làm việc gì nữa. Muội ở trong nhà thèm ăn quá, cho nên mới đến chân núi hái quả dại.”

Lời Trương thị nói ngày hôm đó, rốt cuộc vẫn có chút tác dụng. Đối với hai vợ chồng Cố Đại Hà và Trần Kim Liên này mà nói, chỉ cần có liên quan đến Cố Thiệu, bọn họ sẽ không hờ hững một chuyện nào. Biết đối xử với Cố Tiểu Muội không tốt, có thể sẽ làm lòng Tần tiên sinh có khúc mắc, nên bọn họ không giống như trước kia, liên tục sai sử Cố Tiểu Muội.

Chẳng qua chỉ là tốt hơn lúc trước một chút mà thôi, một số việc bình thường, Cố Tiểu Muội vẫn phải làm. Trong nhà có đồ ăn ngon, cũng vẫn chỉ cho một mình Cố Lễ. Nói xong cái này, Cố Tiểu Muội lại tò mò hỏi: “Đại ca, lần này ca trở về có thể ở bao lâu vậy?”

“Ngày mai đi rồi.”

“Nhanh như vậy?” Cố Tiểu Muội lặng lẽ nắm chặt tay Cố Thiệu.

Tiểu nha đầu này, trong lòng nghĩ cái gì chỉ nhìn mặt là biết. Cố Thiệu biết cô bé luyến tiếc mình, trong lòng còn có chút đắc ý, đột nhiên cảm thấy số kẹo kia không có phí công mua cho cô bé, tóm lại là hiểu chuyện hơn tiểu tử thúi Cố Lễ kia.

Cố Thiệu hơi nâng cằm: “Đúng vậy, dù sao việc học ở chỗ tiên sinh bận rộn, một ngày cũng không thể chậm trễ. Lần này có thể về nhà, vẫn là bởi vì hôm nay biểu hiện tốt trước mặt tiên sinh, nếu không, lại qua mười ngày nửa tháng nữa cũng chưa chắc có thể về.”

Cố Tiểu Muội chỉ biết đại ca của cô bé đọc sách vất vả, lại không nghĩ rằng có thể vất vả đến mức này.

Chỉ là, Cố Tiểu Muội lại nghĩ tới lời nương của cô bé nói, nên đã lấy câu ấy bắt đầu an ủi Cố Thiệu: “Không sao đâu đại ca, nương nói, chờ ca thi đậu Tiến sĩ, sẽ không cần vất vả như vậy.”

Cố Thiệu cười ha hả, bây giờ trong nhà đều nhận định rằng hắn muốn thi Tiến sĩ sao?

Nhưng rõ ràng ngay cả Cử nhân hắn còn chưa thi qua nữa.

Mơ tưởng hão huyền cũng không thể mơ như vậy: “Muội cho rằng Tiến sĩ dễ thi như vậy à? Đừng nói đến Tiến sĩ, bao nhiêu người thi khoa cử cả đời, ngay cả Tú tài cũng không thi đậu, huống chi là Tiến sĩ.”

Cố Tiểu Muội hoàn toàn không có nghe vào những lời này, vẫn tràn đầy tự tin: “Không sợ, khẳng định là đại ca có thể thi đậu.”

Cố Thiệu nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô bé, lại chỉ cảm thấy mệt lòng.

Không muốn giải thích, cũng không muốn nói chuyện. Thôi, hắn tạm thời ra sức chiến đấu một trận đi, nếu thật sự không thi đậu, vậy thì cũng không trách hắn, chỉ có thể nói rằng hắn thật sự không thích hợp với con đường này.

Sau khi đón Cố Tiểu Muội trở về, Trần Kim Liên cũng đã sắp làm xong bữa tối rồi.

Lại đợi trong chốc lát, cuối cùng người một nhà mới vào bàn, vui vẻ náo nhiệt mà vây quanh một nồi canh gà.

Từ sau khi canh gà được lên bàn, Cố Thiệu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hai cái đùi gà. Nhưng mà hắn cũng biết, có hệ thống ở đây, khẳng định là mình không ăn hết được. So với nhớ thương thứ hắn không nên nhớ thương, còn không bằng uống nhiều thêm chút canh gà.

Cảm ứng được suy nghĩ của Cố Thiệu, thế nhưng hệ thống đột nhiên có chút vui mừng: “Ký chủ có thể có giác ngộ như vậy, xem ra là giáo huấn lúc trước đã thật sự đúng chỗ.”

Cố Thiệu hung hăng mà phỉ nhổ nó một câu, lười vô nghĩa với nó nữa, chủ động cầm lấy đũa gắp hai cái đùi gà chia cho cha nương.

Cố Đại Hà và Trần Kim Liên đâu có chịu lấy? Vội vàng gắp đùi gà lại vào chén của Cố Thiệu.

Cố Thiệu biết tâm tư của hai người bọn họ. Lần trước là bởi vì hắn hiếm khi hiếu thuận, làm hai vợ chồng già quên mất từ chối, nhưng đùi gà là thứ đồ ăn ngon như vậy, bọn họ chịu ăn lần đầu tiên, lại không chịu ăn lần thứ hai nữa. Đẩy tới đẩy đi, kết quả còn không phải là sẽ trở lại trong chén của hắn?

Nghĩ rồi Cố Thiệu quyết đoán đem đùi gà lại chia cho hai đứa nhỏ, không nghiêng không lệch, hai người một người một cái.

Ánh mắt Cố Lễ sáng lên, đùi gà vừa vào trong chén của nhóc, nhóc đã gấp không chờ nổi mà gặm một miếng: “Cảm ơn đại ca!”

Trần Kim Liên nhìn đùi gà trong chén của Cố Tiểu Muội, đôi mắt cũng muốn trừng thẳng: “Thiệu ca nhi, đây chính là nương để lại cho con!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!