Chương 59:
“Để cho bọn nó ăn đi, không có việc gì.” Cố Thiệu cưỡng ép bản thân mình không cần nghĩ nhiều.
Trần Kim Liên bị thái độ nhẹ nhàng như thế của con trai làm cho tức giận, nhưng bà khó mà nói con trai, nên tóm lấy Cố Tiểu Muội phát hỏa: “Đại ca cho ngươi là ngươi Cử nhân lấy như thế à? Sao mà không hiểu chuyện thế hả, đại ca ở bên ngoài đọc sách vất vả bao nhiêu, còn nhớ thương bọn ngươi có thể ăn được miếng ngon nào hay không. Nhìn lại ngươi xem, vậy mà bây giờ lại cướp lấy thứ của đại ca, thật là không có lương tâm, đúng là phí công nuôi dưỡng ngươi mà!”
Cố Tiểu Muội bị mắng đến sửng sốt ngây ra, cũng không dám nói ra lời nào.
Không biết vì sao, Cố Thiệu nghe xong thì bỗng trở nên tâm phiền ý loạn, “Được rồi, không phải chỉ là một cái đùi gà thôi sao. Chờ ngày sau con thi đậu Cử nhân, sơn trân hải vị nào mà không có?”
Bùm bùm mà nói xong một hồi, Cố Thiệu liền hối hận.
Nhưng Trần Kim Liên lại nghe rất vui vẻ, không đợi Cố Thiệu hối hận, đã hung hăng mà vỗ mấy cái lên bả vai của con trai: “Thiệu ca nhi của chúng ta quả thật là có chí khí. Dựa vào sức lực quyết tâm này, nhất định có thể thi đậu Cử nhân.”
Cố Đại Hà cũng cười ha hả nói: “Đó là đương nhiên, từ nhỏ Thiệu ca nhi đã thông minh, sao có thể không thi đậu chứ?”
Hai đứa nhỏ cũng trăm miệng một lời: “Đúng vậy, khẳng định đại ca có thể thi đậu!”
Hệ thống đúng lúc này bắt đầu thả pháo hoa ở trong đầu Cố Thiệu, kỷ niệm lần đầu tiên ký chủ có suy nghĩ tích cực hướng về phía trước. Không dễ dàng, thật sự không dễ dàng!
Cố Thiệu: “…”
Thật ra hắn không nên trở về, sớm biết như thế, xài hết bạc ở tửu lâu mới là đúng đắn.
Cố Thiệu thật sự chỉ ở trong nhà một đêm, sáng sớm ngày hôm sau thì đi theo đường huynh Cố Đại Văn ngồi xe bò quay lại huyện thành.
Cố Đại Văn cũng nghe nói chuyện của đường đệ này, không tận mắt nhìn thấy được Tần tiên sinh kia, Cố Đại Văn còn có chút không tin. Nhưng trước mắt người trong thôn nói Thiệu ca nhi nhà bọn họ có đại tạo hóa, dần dà, ngay cả Cố Đại Văn cũng hoài nghi, có phải đường đệ này của hắn ta đã thật sự thay đổi tính tình rồi hay không.
Một mình Cố Đại Văn cân nhắc, đang chuẩn bị quay đầu lại hỏi một tiếng, đã nhìn thấy đường đệ nhà mình nằm ngủ hình chữ X ở trên xe bò, dáng vẻ hoàn toàn không… Này thật sự, thật sự không giống là có thể có đại tạo hóa.
Trong lòng Cố Đại Văn phức tạp, không nhìn ra phía sau thêm lần nào nữa, sợ nhìn nhiều sẽ đau mắt.
Chờ đến khi tới Tần phủ, Cố Đại Văn mới đánh thức đường đệ.
Nhìn thấy đường đệ sau khi xuống khỏi xe bò thì sửa sang lại tóc một chút, phủi phủi quần áo, nháy mắt đã trở thành dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, Cố Đại Văn lại trầm mặc lần nữa.
Cố Thiệu phát hiện hắn ta không thích hợp, liền hỏi: “Đường ca, ca làm sao vậy?”
“Không có việc gì.” Cố Đại Văn chỉ cảm thấy lời đồn trong thôn thật sự là không thể tin, rầu rĩ nói một câu, “Đệ đọc sách cho tốt, ta đi đây.”
Cố Thiệu đứng ở trên bậc thang vẫy vẫy tay với hắn ta.
Chờ đường huynh rời đi xong, Cố Thiệu mới hỏi hệ thống ở trong đầu: “Sao ta cảm thấy đường ca kỳ kỳ.”
Hệ thống đã sớm nhìn thấu hết thảy: “Có lẽ hắn ta bị tư thế ngủ của ngươi dọa cho ngu rồi.”
“Nói bậy, rõ ràng lúc ta ngủ là quy củ nhất.”
Quy củ? Hệ thống chỉ cười không nói.
Vào Tần phủ, Cố Thiệu liền quen cửa quen nẻo đi đến sương phòng đọc sách.
Chuyện xảy ra trong mấy ngày nay có hơi nhiều, lại biết chính mình đã không còn khả năng có đường ra khác, thái độ của Cố Thiệu đối với chuyện đọc sách cũng không còn bài xích như trước.
Đương nhiên, chuyện thi đậu ấy à, hắn vẫn là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nửa tháng trôi qua, lúc trước Tần tiên sinh đã nói là hắn phải học thuộc hết《 Thập tam kinh 》 , Cố Thiệu còn cảm thấy nhất định là Tần tiên sinh bị điên rồi, hiện giờ xem ra, rõ ràng người bị điên rồi là hắn.
Thế mà hắn thật sự học thuộc hết 《 Thập tam kinh 》 rồi!
Bên cạnh có một hệ thống hận không thể thời thời khắc khắc đều nhìn chằm chằm hắn đọc sách, thời gian đọc sách của Cố Thiệu cũng dài hơn người khác gấp mấy lần, liên tục như vậy, tất nhiên tốc độ Cố Thiệu học sẽ nhanh hơn.
Không những như thế, quyển đề thi gì mà 《 Năm năm thi hương, ba năm mô phỏng 》 ,Cố Thiệu cũng đã làm gần xong hết rồi.
Không làm không được mà! Cố Thiệu sợ đau!
Nhưng Tần tiên sinh không biết bên trong còn có chuyện như vậy, cho nên ở trong mắt ông, Cố Thiệu chính là trời sinh thích hợp đi con đường khoa cử này. Trí nhớ tốt, đầu óc linh hoạt, chỉ cái là hiểu, tuy nói bình thường có hơi lười nhác, nhưng cũng không phải chuyện gì lớn. Tần tiên sinh cảm thấy, kỳ vọng của mình với Cố Thiệu, có lẽ còn có thể càng cao hơn một chút.
“Đã học xong rồi, bắt đầu từ ngày mai, ta giảng cho ngươi về tứ thư ngũ kinh ở đây.”
Cố Thiệu có chút không vui: “Trong Thập tam kinh này có mấy thứ không ra trong thi Hương, sao còn phải học nữa?”
“Thứ hồ đồ!” Tần tiên sinh trừng mắt nhìn hắn một cái, “Đọc sách quan trọng nhất chính là thông hiểu đạo lí, nếu không học xong toàn bộ mấy thứ này, sao mà biết cái gì là kinh cái gì là lý?”
Cố Thiệu bị mắng đến mức không dám nhiều lời một câu nào nữa.
Tiên sinh muốn dạy thì dạy đi, hắn nhìn rồi học là được. Nhưng mà ở trong lòng, Cố Thiệu cảm thấy không cần thiết, còn có, “Vậy làm thơ thì sao?”
“Đồ ngu ngốc!” Tần tiên sinh tức giận muốn hộc máu, chỉ vào hắn, “Khoa cử hưng gia, thi văn dựng thân, đạo lý này mà cũng không hiểu, tương lai ngươi làm thế nào dừng chân ở trong quan trường?”
Giữa các văn nhân, cùng viết thơ xướng ca là hết sức bình thường. Nếu như thơ từ cũng không biết viết, có ai sẽ nguyện ý tương giao với ngươi?