Chương 60:
Cố Thiệu bị mắng đến mức sửng sốt. Chỉ là sau khi nghe xong, hắn cũng không để ở trong lòng lắm.
Dù sao sau này hắn cũng sẽ không vào quan trường đâu.
Tham gia thi Hương là đã đủ rồi, việc đậu Cử nhân hay không thì đều mặc cho số phận, còn nhập quan trường ư, hắn lại không muốn làm quan, tham dự náo nhiệt sao?
Sau khi kiểm tra bài vở của Cố Thiệu, Tần tiên sinh liền cắp sách quay về.
Chu Thị từ sớm đã ở trong phòng đợi ông, thấy ông quay lại, lúc này mới bảo tiểu nha hoàn bày thức ăn.
Tần tiên sinh ngồi xuống, nhìn món ăn trên bàn, đột nhiên thở một hơi: “Vẫn là không có rượu.”
“Cũng không xem sức khỏe bản thân bây giờ ra sao, còn trông chờ ta cho ông uống rượu hay sao?” Chu Thị không vui đưa cho ông một bát cháo, “Ở bên ngoài ta quản không nổi ông, còn ở nhà, rượu này ông đừng mơ tới nữa.”
Tần tiên sinh không được vui lắm, ông cảm thấy sức khỏe của mình đã hồi phục rồi, uống một hớp rượu có tính là gì. Càng huống chi: “Ta bây giờ đang vui, phải uống hai hớp rượu.”
Chu Thị trái lại ngạc nhiên: “Lại không có gì xảy xa, ông vui mừng cái gì?”
“Tất nhiên là phải vui vì bản thân thu nhận được một đồ đệ giỏi.”
Chu Thị cười, lời này, từ lúc vị Cố Thiệu kia vào sống trong nhà bà, bà không biết đã nghe bao nhiêu lần rồi, Chu Thị cũng cảm thấy buồn cười, “Trước giờ cũng chưa thấy ông nhìn trúng hắn như thế nào, sao đột nhiên lúc này lại coi hắn như đồ đệ bảo bối thế?”
Tần tiên sinh khó nói với thê tử về cảnh trong mơ của mình, nhưng trước mắt ông đối với Cố Thiệu không thể hài lòng hơn, “Hắn trước giờ bướng bỉnh, từ xưa đến nay tâm tư không đặt lên việc học hành. Nhưng thiên phú vẫn có, bây giờ ta chỉ cần tăng giờ ôn luyện lên, hắn liền có thể học một biết mười.”
Tần tiên sinh không biết rằng sau lưng Cố Thiệu còn có một hệ thống gần như toàn năng, chuyển biến của hắn đều quy kết lại là thiên phú và nỗ lực của Cố Thiệu. Có thiên phú, lại có thể chịu được khó khăn, chắc chắn là một hạt giống tốt để thi khoa cử.
Bây giờ Tần tiên sinh đối xử với Cố Thiệu so với lúc trước không biết nghiêm túc bao nhiêu. Chỉ là sau khi nghiêm túc, ông lại không thể tránh mà nghĩ đến chuyện khác. Ông chính là thầy của Cố Thiệu, cũng từng thi mấy lần khoa cử, đã có kinh nghiệm, nhưng không thi đậu chính là không thi đậu. Những thứ kinh nghĩa này, ông gọt giũa rất thấu đáo, thơ ca của ông cũng không thua người khác, nhưng còn về cái khác, Tần tiên sinh cũng biết bản thân không thể. Nếu không thì, cũng không đến nỗi nhiều năm như thế mà không thi đậu.
“Học trò giỏi như vậy, tuyệt nhiên không thể gãy trong tay ta.” Tần tiên sinh tự nói với chính mình.
“Thế nào, lẽ nào ông lại nghĩ để học trò bảo bối chắp tay cho người khác?” Chu Thị biết chồng mình có nhiều lo lắng với đứa học trò này, thậm chí đã đến mức đặt toàn bộ hi vọng của bản thân lên người hắn.
Tần tiên sinh bỗng nhiên thấy không nỡ, nhưng mà, không nỡ là một chuyện, hi vọng Cố Thiệu xuất chúng hơn người lại là một chuyện khác. Nói cho cùng là đồ đệ ông trời ban cho ông.
“Ngày mai ta đi thăm hỏi Viễn An một chút.” Tần tiên sinh đã quyết định.
Viễn An mà ông nói, chính là Trịnh Cử nhân mà ngày đó Cố Thiệu đã được gặp.
Hôm đó Cố Thiệu thay Tần tiên sinh chép một bài thơ, bài thơ đó sau này cũng được lưu lại ở chỗ của Trịnh Viễn An.
Tạm thời vẫn là Tần tiên sinh chủ động để lại.
Sáng sớm ngày mai, Tần tiên sinh đã sắp xếp ổn thỏa, đến nhà thăm hỏi.
Trịnh Viễn An ở bên trong nghe nói là Tần tiên sinh đến, lập tức cho người nghênh đón ông vào trong.
“Hôm nay ngọn gió nào đã đưa ông đến đây vậy?” Trịnh Viễn An biết Tần tiên sinh là người không dễ đến thăm nhà bạn bè, ngoài việc mỗi tháng bọn họ tụ tập một lần ra thì những lúc khác, Tần tiên sinh trước giờ sẽ không ra ngoài nhiều.
“Đúng lúc hôm nay không có việc gì, nhớ ông nên liền đi qua xem thử.”
Trịnh Viễn An nhướng mày: “Được rồi, có chuyện gì thì nói đi, ta còn không biết ông là người như thế nào sao?”
Lần đầu tiên Tần tiên sinh mở miệng cầu giúp đỡ, có hơi ngại ngùng một tí. Ông ngược lại rất muốn nói trực tiếp, lần này không giữ thể diện: “Bức chữ viết lần trước cho ông giữ vẫn thích chứ?”
“Thích.” Bức chữ được nói đến, Trịnh Viễn An đến bây giờ vẫn cực kỳ hài lòng.
Sống lâu như thế, lần đầu tiên thấy được chữ được viết đẹp như vậy, Trịnh Cử nhân cũng là mở mang tầm mắt. Nếu không phải ông ta tận mắt nhìn thấy người trẻ tuổi tên Cố Thiệu viết, nói không chừng còn tưởng rằng đây là của cao nhân nào viết.
Tần tiên sinh thấy ông ta hài lòng, trong lòng đã có dự định: “Học trò đó của ta không chỉ có kinh nghiệm về thư pháp, đến cả học hành, cũng là hạt giống tốt, nếu không ta cũng sẽ không để hắn đi tham gia thi Hương.”
Trịnh Viễn An thấy hứng thú, cười nhạo nói: “Chẳng lẽ ông muốn để học trò bảo bối của ông tới làm học trò của ta?”
“Mơ đi!” Tần tiên sinh nhìn chằm chằm.
Trịnh Viễn An cười lớn: “Tần Văn Thắng ơi là Tần Văn Thắng, luẩn quẩn một vòng to như thế, hóa ra là ở đây nhờ ta, việc gì phải làm khổ mình?”
Sắc mặt Tần tiên sinh hơi khó chịu: “Ông chỉ cần nói giúp hay không giúp là được rồi?”
Trịnh Viễn An vụt tắt ý cười, trông có chút trịnh trọng, “Ta ở huyện Kim Đàn nhiều năm như vậy, thật sự vẫn chưa từng thu nhận học trò nào.”
Tần tiên sinh cũng biết điều này. Nhưng ngoài ông ta ra, Tần tiên sinh cũng không thể tìm được người nào khác dạy Cố Thiệu.
Trịnh Viễn An tuy rằng chỉ là Cử nhân, nhưng đó là vì ông ta không quan tâm đến giới quan lại, không muốn thi lên để kiếm công danh. Nếu không thì, với khả năng của ông ta tuyệt đối sẽ không dừng lại ở Cử nhân. Mà Trịnh gia ở kinh thành, cũng là nhà cao cửa rộng, gia chủ của Trịnh gia còn xuất thân là Lễ Bộ Thượng Thư, không thể coi thường. Để Trịnh Viễn An đến dạy Cố Thiệu, là cực kỳ phù hợp.