Chương 61:
Tần tiên sinh chầm chậm nói: “Ta biết như vậy cũng là làm khó ông. Nếu ông thật sự muốn nhận hắn làm đệ tử, ta cũng không có ý kiến gì, dù sao vẫn là tốt cho hắn.”
Trịnh Viễn An vô cùng kinh ngạc đưa mắt nhìn ông: “Ông cam lòng sao?”
“Với bản lĩnh này của ta, dù không nỡ, cũng không dạy được hắn bao lâu.”
Lúc này Trịnh Viễn An mới hiểu Tần Văn Thắng đối với đứa học trò này để tâm bao nhiêu: “Thôi được rồi, nếu ông đã nhìn trúng ta, ta cũng khó mà giành học trò với ông. Có điều, không phải người nào ta cũng tùy tiện chỉ đạo. Ông nói hắn thông minh, không bằng thế này, hôm nay ta ra ba đề cho ông đem về nhà, ông đưa cho hắn làm, ngày mai gửi lại cho ta. Nếu như hắn viết làm ta vừa ý, thì tự nhiên không có vấn đề gì. Nhưng nếu viết không tốt...”
“Tất nhiên là sẽ viết tốt rồi!” Tần tiên sinh vỗ ngực đảm bảo.
Sau khi xử lý xong Trịnh Viễn An, Tần tiên sinh gấp ga gấp gáp nhanh chóng đi về nhà.
Đi về như mọi ngày, ông đều đi đến chỗ của Chu Thị báo một tiếng trước, nhưng hôm nay lại trực tiếp đi tới hiên nhà. Bên hiên nhà, Cố Thiệu vẫn đang đấu tranh với các đề thi khoa cử.
Lúc trước vẫn là hắn quá ngây thơ rồi, tưởng rằng bản thân làm xong hết một tập ‘Năm năm thi Hương, ba năm mô phỏng’ liền có thể thoát khỏi hoàn toàn, nhưng đợi hắn thật vất vả dốc hết tâm huyết làm xong, hệ thống lại cười nham hiểm lấy ra một tập ‘Long môn khoa cử’.
Cố Thiệu quả thật muốn chết.
Mà hắn còn phát hiện, tập đề khoa cử này không chỉ có thi Hương mà còn có thi Hội, hệ thống luôn mồm luôn miệng nói gì mà lo trước khỏi họa, mở mang tầm mắt, nhưng Cố Thiệu cảm thấy nó rõ ràng là đang dục tốc bất đạt.
Nhưng hắn còn có thể làm gì được? Đánh cũng không đánh lại, nói cũng không nói lại nó, ngoài việc theo số phận làm đề thì còn có thể làm gì?
Đang trầm tư suy nghĩ, thì nhìn thấy Tần tiên sinh hơi nôn nóng gấp gáp chạy qua.
Cố Thiệu kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong tích tắc, hắn cảm thấy thầy vậy mà lại vô cùng thân thương.
“Thầy, người tìm con học thuộc lòng sao?” Đôi mắt Cố Thiệu sáng lấp lánh.
Tần tiên sinh ngẩn người, không nghĩ đứa học trò này vậy mà lại bắt đầu tích cực như thế. Chỉ là chuyện trước mắt so với học thuộc lòng quan trọng hơn, ông hắng giọng, lấy ba đề bài trước ngực ra.
“Trước tối nay phải làm xong, rồi đem qua chỗ ta để ta kiểm tra lại.” Tần tiên sinh nửa động viên nửa đe dọa nói, “Nhất thiết phải làm đàng hoàng, không được có lỗi sai nào, nghe thấy chưa!”
Cố Thiệu bị thái độ trịnh trọng của thầy dọa sợ. Đợi hiểu rõ đề bài trên giấy, liền cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng.
Hắn chỉ có một cảm giác, bản thân còn chưa kịp đi ra khỏi đầm lầy, chớp mắt lại sa vào đầm lầy khác. Cuộc sống quỷ quái này, khi nào mới có điểm dừng đây?!
Bỗng nhiên, Cố Thiệu hết sức kỳ vọng vào kỳ thi Hương.
Tần tiên sinh tự cảm thấy đã nói rõ mục đích, sau khi bỏ lại ba đề bài, liền xoay người rời khỏi.
Trong lòng Cố Thiệu đau buồn phẫn nộ, nghiến răng nói: “Hệ thống, hôm nay ta đã làm cái này nhiều rồi, tối có thể làm ít hơn ba đề không?”
“Không được!” Hệ thống từ chối rất có lý lẽ, “Thòi gian gấp rút, kí chủ cần phải tận dụng hết mức thời gian có thể, phấn đấu tiến lên!”
“Sớm đã biết, nếu không có gì thay đổi thì sớm muộn gì kí chủ cũng không thể tránh khỏi cái chết, người nhà của kí chủ...”
“Ta biết, ta biết.” Cố Thiệu nhanh chóng cắt ngang, hắn không muốn nghe thấy bất kỳ cái gì có liên quan đến số phận của người nhà hắn ở chỗ hệ thống.
Rất mâu thuẫn, không muốn nghe, cũng không chịu được, chắc đây chính là nhu nhược.
Hazz, hôm nay vẫn là một ngày tuyệt vọng.
Sắp nhá nhem tối, Cố Thiệu mới viết ra ba đề bài.
Đề bài không nhiều, nhưng mỗi câu đều rất khó giải. Nếu như Cố Thiệu cái gì cũng không biết, vậy thì viết cũng nhanh, nhắm mắt viết nguệch ngoạc, cái gì cũng không quản. Nhưng vấn đề là, lúc trước thầy đã dặn dò hắn phải viết đàng hoàng, cộng thêm sự hủy hoại của hệ thống dành cho hắn trong những ngày này, nên Cố Thiệu bị buộc phải học rất nhiều. Trong những đề bài thi đã từng làm, có không ít sách luận, có cả chiếu, cáo và nhiều thứ khác nữa, Cố Thiệu đều bị ép buộc viết rất nhiều.
Làm đề bài nhiều rồi, người không thông suốt cũng nên thông suốt rồi, hơn nữa Cố Thiệu vốn dĩ không ngốc.
Sau khi lấy được đề bài, Cố Thiệu kĩ càng phân tích một chút. Đợi sau khi bản thân có được dòng suy nghĩ, mới bắt đầu cầm bút từ từ viết ra.
Lần viết này chính là cả nửa buổi chiều.
Đợi khi Cố Thiệu cuối cùng cũng đưa ba đề bài đó qua chỗ của thầy, sắc trời đã không còn sớm nữa.
Tần tiên sinh cũng mới từ trường tư qua đây, nhận được đề bài của Cố Thiệu, vốn muốn giữ hắn ở lại dùng bữa tối, kết quả Cố Thiệu bận không đến tìm cớ để đi về.
Đúng là chuyện cười, không đi mà còn ở lại? Cùng thầy ăn cơm, Cố Thiệu nghĩ nghĩ đều thấy đáng sợ, lỡ đâu thầy vui vui kiểm tra kiến thức của hắn ngay trên bàn ăn luôn thì làm sao?
Đang đi về phía hiên nhà, vừa rẽ qua một con đường nhỏ, liền nhìn thấy bên bụi cây kia bước ra ba người.
Cố Thiệu vừa nhìn, đây không phải là ba người bạn xấu xa của hắn sao? Hắn cũng rất lâu rồi không gặp ba người họ, chốc lát vậy mà lại có hơi nhớ, liền chuẩn bị đi tới chào hỏi.
Chỉ là không đợi Cố Thiệu lên tiếng, thì nghe thấy tiếng của mấy người bên kia đang nói xấu người khác không nhỏ.
Không may rồi, người mà họ đang nói đến, Cố Thiệu cũng quen biết.
“Cũng không biết là Tần tiên sinh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vậy mà lại thu nhận hắn làm đệ tử quan môn.”
“Nhất định là nhận được quà gì rồi, có gì kỳ lạ đâu.” Người nói là Trần Phong, người mà bình thường qua lại gần với Cố Thiệu nhất.