Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 63: Chương 62:

Chương 62:

“Ta còn nghe nói, hắn năm nay sẽ đi thi Hương, ngươi nói xem hắn thật sự sẽ thi đậu Cử nhân chứ?

“Ha ha ha, với phẩm chất học thức của hắn mà còn thi đậu Cử nhân, sợ là quan chấm thì mù rồi mới để hắn đậu Cử nhân.”

“Nói có lý.”

Ba người cười cười nói nói, đi thẳng qua đường mòn, chắc chắn không nhìn thấy ở lùm cây kia có một người đang đứng.

Cố Thiệu nghe thấy tiếng cười của bọn họ, chỉ cảm thấy lạnh lẽo từ lòng bàn chân đến tim.

Ha, trong lòng bọn họ hắn chính là người như vậy sao?

Cố Thiệu nắm chặt bàn tay thành quyền, lần đầu tiên nhìn rõ bộ mặt thật của đám bạn này.

Đối với kết quả này, hệ thống lại cực kì hài lòng.

Trước đây, nó còn đang suy nghĩ, phải làm sao để ký chủ hoàn toàn cắt đứt với ba người này, nhưng không ngờ rằng, đi ra ngoài một chuyến lại thu hoạch được niềm vui bất ngờ như vậy. Hệ thống lại đâm tiếp một đao vào lòng Cố Thiệu: “Đúng rồi, ta quên nói với ngươi. Lần trước ngươi đánh cược thua ba lượng bạc, cũng là bọn hắn lập mưu lừa ngươi.”

Cố Thiệu hít sâu một hơi: “… Tại sao ngươi không nói sớm?!”

Hệ thống trợn trắng mắt: “Ta cảm thấy ký chủ rất vui vẻ.”

Nó tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể đả kích Cố Thiệu. Loại người như kí chủ này, lúc nào cũng phải đả kích hắn, để hắn hiểu rõ rốt cuộc mình có bao nhiêu cân lượng: “Cho dù là chuyện đánh cược, hay là những lời nói ngày hôm nay, xem ra ba người này chưa bao giờ coi ký chủ là bằng hữu.”

Cố Thiệu bỗng nhiên tức giận: “Ngươi đừng nói nữa…”

Hệ thống làm sao có thể im miệng, Cố Thiệu không muốn nghe thì nó càng phải nói: “Là ký chủ không biết nhìn người, đắm mình trụy lạc, bổn hệ thống chẳng qua chỉ nói hai câu ngươi liền chịu không nổi? Nếu ký chủ không thay đổi, sau này lại gặp những người giống như vậy, cũng sẽ tiếp tục bị lừa gạt thôi.”

Cố Thiệu bị nó chế giễu đến mức không còn sức chống trả, sau đó hắn liền lê thân thể mệt mỏi của mình trở lại sương phòng.

Đương nhiên là bị tổn thương.

Mặc dù trong lòng Cố Thiệu cũng hiểu rõ ba người này đều là hồ bằng cẩu hữu. Nhưng dù sao cũng chơi chung với nhau nhiều năm như vậy, cũng phải có chút tình cảm. Nhưng cuối cùng lại phát hiện, chỉ mình hắn là nghĩ như vậy, còn ba kẻ kia chỉ xem hắn như một con khỉ mà đùa giỡn.

Hắn càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng đau buồn phẫn nộ, đến nỗi cơm tối cũng ăn ít đi một bát.

Đương nhiên Cố Thiệu hiểu rõ, Tần tiên sinh đã thu hắn làm đệ tử cuối cùng, đối với những người khác điều này có chút không công bằng. Nhưng đây cũng đâu phải lỗi của hắn, hắn cũng đâu có muốn để Tần tiên sinh dạy dỗ đâu, lại càng không muốn tham gia kì thi Hương ma quỷ kia! Trong lòng hắn vẫn còn uất ức, vậy mà những người này thì hay rồi, từng người đều ngồi đợi xem hắn trở thành trò cười.

Thành thật mà nói, trong lòng Cố Thiệu không phục. Những khổ cực hắn phải chịu đựng những ngày qua, người bình thường làm sao có thể chịu được. Hắn đã chịu nhiều khổ cực như vậy, sao cứ mãi xem thường hắn, cho rằng hắn không qua được kì thi?

Hắn không phục!

Buổi tối ngày hôm đó, Cố Thiệu vẫn chăm chỉ đọc sách, chăm chỉ làm bài như trước đây. Trong lòng hắn cũng rất ngột ngạt, chỉ cần hắn cố gắng thêm một chút, thì hắn không tin bản thân không thể vượt qua kì thi.

Hệ thống không ngờ ba người kia còn có thể mang đến niềm vui bất ngờ như vậy.

Nếu nó biết phép khích tướng có tác dụng như vậy, thì nó đã sớm nói cho ký chủ nghe những gì đám người trong trường tư thục nói rồi. Nhiêu đây thì tính là gì, những câu khó nghe hơn, ký chủ còn chưa nghe thấy đâu.

Học đến hơn nửa đêm, hôm sau Cố Thiệu cũng dậy cực kì sớm.

Mấy ngày nay, thời gian làm việc và nghỉ ngơi đều như vậy, Cố Thiệu tập mãi cũng quen. Bây giờ lại kêu hắn ngủ nướng giống ngày thường, chỉ sợ hắn cũng không làm được.

Cố Thiệu vốn định dậy sớm đọc sách, không ngờ thư đồng của Tần tiên sinh đi đến, bảo hắn mau thay y phục rồi đi cùng với Tần tiên sinh ra ngoài.

Cố Thiệu lẩm bẩm trong lòng, nhưng vẫn nghe lời thư đồng bảo, vào trong thay quần áo.

Khi hắn đến, Tần tiên sinh đã đợi sẵn trong xe ngựa.

“Mau, mau lên xe.” Tần tiên sinh nhìn thấy Cố Thiệu, liên tục thúc giục.

Cố Thiệu nghe lời leo lên xe ngựa.

Sau khi ngồi vào chỗ, Cố Thiệu mới lo lắng hỏi Tần tiên sinh: “Chúng ta chuẩn bị đi đâu vậy?”

Tần tiên sinh mỉm cười: “Nên đi chỗ nào thì đi chỗ đó.”

Cố Thiệu hít vào một ngụm khí lạnh.

Cũng không phải hắn lo lắng Tần tiên sinh sẽ hại hắn, chỉ là mỗi lần Tần tiên sinh lộ ra nụ cười như vậy, trong lòng Cố Thiệu liền căng thẳng, luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó không tốt xảy ra.

Lúc này, cũng không biết con đường phía trước sẽ như thế nào.

Nhưng nếu đã lên xe ngựa, bây giờ có hối hận cũng không còn cơ hội nữa. Cố Thiệu theo Tần tiên sinh đi thẳng một đường đến phủ của Trịnh cử nhân.

Vốn dĩ hôm nay chỉ cần gửi ba bài viết của ba đề thi kia đến là được rồi, ngay cả Tần tiên sinh cũng không cần tự mình đến. Chỉ là tối hôm qua ông nhìn thấy sách thời vụ (sách ghi lại những sự việc trọng đại trước mắt) do Cố Thiệu viết. Thành thật mà nói, sau khi đọc xong những gì Cố Thiệu viết, Tần tiên sinh vừa kinh ngạc vừa cảm thán.

Ông ngạc nhiên về sự tiến bộ của Cố Thiệu, lại cảm thán hắn đã lãng phí quá nhiều thời gian một cách vô ích. Hơn một tháng trước đó, chính sách luận vớ vẩn về ngựa của Cố Thiệu vẫn còn ở chỗ Tần tiên sinh, hiện tại chỉ mới hơn một tháng, lại có thể viết ra một bài luận mà không tìm thấy một lỗi sai lớn nào, thật là vất vả quá rồi.

Tài năng như vậy, khiến Tần tiên sinh không nhịn được lại đau lòng, nếu sớm biết Cố Thiệu là đệ tử định mệnh của mình thì ông tuyệt đối sẽ không để hắn sống ngơ ngơ ngác ngác đến tận bây giờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!