Chương 63:
Đáng tiếc, thật là đáng tiếc!
Sau khi nhận được sách thời vụ của Cố Thiệu, Tần tiên sinh liền trở về phòng làm việc, đốt cuốn sách luận về ngựa lúc trước đi.
Luyến tiếc thì luyến tiếc, nhưng Tần tiên sinh cũng biết, bài luận với lời văn rời rạc, lý lẽ thô tục này nếu giữ lại thì sau này sẽ gây bất lợi cho Cố Thiệu.
Vì nghĩ cho tương lai của học trò nhà mình, Tần tiên sinh làm việc rất quyết đoán.
Cũng xuất phát từ sự tự tin đối với bài thi của Cố Thiệu, nên hôm nay Tần tiên sinh không những tự mình đến đây mà còn mang Cố Thiệu đi cùng.
Sau khi đến sảnh chính, Tần tiên sinh để Cố Thiệu chờ bên ngoài, đợi ông trao đổi mọi việc xong thì để hắn vào.
Cố Thiệu vui vẻ an nhàn, hắn còn chưa muốn đi chịu tội đâu.
Sau khi Tần tiên sinh vào trong, liền nhìn thấy Trịnh Viễn An đang ngồi ở đó. Ông tiến lại gần vài bước, lấy bài thi của Cố Thiệu đưa đến trước mặt Trịnh Viễn An: “Nhìn này.”
Trịnh Viễn An nhàn nhã đặt ly trà trong tay xuống, cầm bài thi lên, tùy ý nhìn lướt qua.
Chỉ là nhìn một lúc, Trịnh Viễn An không khỏi trở nên nghiêm túc, cuối cùng không nhịn được liên tục gật đầu.
Tần tiên sinh kiêu ngạo: “Thế nào?”
Đợi khi Trịnh Viễn An đọc xong, Tần tiên sinh không kịp đợi, vội hỏi.
Trịnh Viễn An bình tĩnh hỏi một câu: “Đây thật sự là hắn tự mình viết?”
Tần tiên sinh nhíu mày: “Không phải hắn viết thì còn có thể là ai, không lẽ ta lại lừa ông? Hơn nửa, ông cũng biết trình độ viết sách chính luận của ta, nếu ta có thể viết được như vầy, cũng đã không thi rớt nhiều lần như thế.”
Trịnh Viễn An bỏ bài thi xuống, mời Tần tiên sinh ngồi xuống trước. Sau một lúc, ông mới nói: “Có thể thấy, học trò của ông đã đọc qua rất nhiều sách, sách đọc có chút quá lộn xộn.”
Tần tiên sinh cũng đồng ý với cách nói này, ông cũng đã đọc bài thi, trong đó có một số điển cố mà chính ông cũng chưa từng đọc qua, cũng không biết thằng nhóc Cố Thiệu này đọc được ở đâu?
Nói xong, Trịnh Viễn An liền chuyển đề tài: “Chẳng qua, mặc dù đọc nhiều sách linh tinh, nhưng sách chính sử lại đọc không đủ.”
“Trách ta trách ta,” Tần tiên sinh nói tiếp: “Do ta chưa bao giờ nói về những thứ này với nó, cũng chưa từng để nó đọc qua các bản chính sử chính thống.”
Ngay cả tứ thư ngũ kinh cũng chỉ mới dạy một thời gian trước.
Chẳng qua những lời này Tần tiên sinh không nói với Trịnh Viễn An. Da trâu bị thổi đi rồi, cũng không thể nói học trò nhà mình trước đây lười biếng như thế nào, phải biết, Trịnh Viễn An cực kì không thích những kẻ đần độn lại lười biếng.
“Hắn đọc sách rất nhanh, thiên phú cũng không tệ. Trong thời gian ngắn, hắn cũng có thể đọc xong những thứ chính sử chính thống này, ông nhìn xem…” Trong lời nói Tần tiên sinh còn mang theo chút dò hỏi.
Trịnh Viễn An cười nói: “Nghe nói ông đã dẫn người tới rồi, ta cũng không thể để ông đi một chuyến vô ích được.”
Tần tiên sinh vui mừng đứng dậy, dường như sợ Trịnh Viễn An đổi ý, lập tức ra ngoài kêu Cố Thiệu đi vào.
Ông dùng dăm ba câu để giải thích toàn bộ sự việc cho Cố Thiệu, không đợi Cố Thiệu kịp phản ứng lại, Tần tiên sinh đã vỗ sau lưng hắn: “Mau gọi tiên sinh đi.”
“Đợi đã,” Trịnh Viễn An ngăn cản bạn tốt: “Hắn là đệ tử thân truyền của ông, sao lại bảo hắn gọi ta là tiên sinh.”
Cố Thiệu nhìn Trịnh cử nhân trước mặt, lại nhìn thoáng qua Tần tiên sinh đang kính động, cuối cùng cũng mở miệng gọi: “Trịnh tiên sinh.”
Bảo kêu thì kêu, dù sao tiên sinh cũng sẽ không hại hắn.
Trịnh Viễn An nhận lễ của Cố Thiệu, lát sau lại hỏi: “Những phong tục tập quán của Bắc Cương và các bộ lạc du mục này, làm sao ngươi biết?”
“Hình như con từng nhìn thấy trong một bản du ký.” Cố Thiệu thực sự không nhớ rõ, lúc trước hắn xem rất nhiều bản du kí tập đàm và những cuốn truyền thuyết ít ai biết đến, trong chốc lát cũng không nhớ rõ nó nằm trong cuốn nào.
Trịnh Viễn An thấy hắn cũng không nói ra được nguyên nhân, liền cho rằng tiểu tử này đã đọc quá nhiều sách linh tinh rồi, cho nên quên luôn cả bản gốc.
Sách linh tinh cũng là sách, chỉ khi đọc nhiều thì dẫn chứng mới có thể phong phú.
Ông lại nói: “Ta đồng ý sẽ dạy ngươi, một phần vì bài thời vụ ngươi viết thực sự rất có thiên phú, một phần lại vì ngươi là học trò của Văn Thắng. Tiên sinh của ngươi vì ngươi đã đích thân đến đây nhờ ta, ta nể tình mặt mũi của hắn mới đồng ý dạy dỗ ngươi. Có một người thầy tốt như vậy chính là may mắn của ngươi.”
Cố Thiệu quay đầu lại.
Tần tiên sinh không ngờ Trịnh Viễn An lại dùng hai ba câu mà nói rõ chuyện ông đến đây, bình thường trước mặt Cố Thiệu ông đều mang dáng vẻ lạnh lùng sắc bén, lúc này lại có chút xấu hổ, thậm chí còn không thể đối mặt với Cố Thiệu, ông trách cứ Trịnh Viễn An: “Ông nói những thứ này làm gì?”
Thật là xấu hổ.
Trịnh Viễn An nghiêm túc nói: “Ta đây là gõ trước một cú cho hắn tỉnh. Ông đã nói hắn là người có thiên phú, sau này nhất định có thể đậu Cử nhân cấp cao, vậy con đường hắn đi sau này, chắc chắn sẽ không dừng tại đây. Người mà, một khi ở đần lên vị trí cao, hắn sẽ dễ quên đi chính mình.”
Nói xong, Trịnh Viễn An còn liếc nhìn Cố Thiệu.
Trong lòng Cố Thiệu cảm xúc lẫn lộn.
Mặc dù hắn đúng là không thích học, cũng không thích thi khoa cử, những ngày này cũng bị tiên sinh ép ăn rất nhiều đau khổ. Nhưng Cố Thiệu cũng biết, tiên sinh làm như vậy cũng vì muốn hắn tốt. Trên đời này ngoại trừ cha nương hắn, đây là lần đầu tiên có người hết lòng hết dạ vì lợi ích của hắn như vậy.
Cố Thiệu không phải là người không biết tốt xấu, dù là trong quá khứ hay là hiện tại thì trong vô thức hắn cũng đã thay đổi khá nhiều. Khi biết Tần tiên sinh vì hắn mà đặc biệt đến cầu Trịnh cử nhân, trong lòng Cố Thiệu không nhịn được cảm động: “Tiên sinh…”