Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 65: Chương 64:

Chương 64:

Cố Thiệu ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tần tiên sinh không quen yểu điệu lòng vòng như vậy, liền lạnh lùng khiển trách: “Thân là nam nhân, sao có thể làm ra hành động như vậy, mau đi về đi, đừng có để ta nhìn thấy nữa!”

Ánh mắt Cố Thiệu vừa rơm rớm nước mắt chuẩn bị tuôn ra đã bị dọa quay trở về.

Trịnh Viễn An cũng bật cười nhìn hai thầy trò. Ông lắc đầu, bảo thư đồng lấy giấy bút ra, trong khi Tần Văn Thắng đang dạy dỗ bảo học trò im miệng, ông nhanh chóng viết ra một tờ giấy đầy chữ.

Sau khi viết xong, ông làm khô mực rồi đưa cho Cố Thiệu: “Những cuốn sách này, trong thời gian tới ngươi phải đọc xong.”

Cố Thiệu tập trung nhìn lại, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

“Tiên sinh của ngươi nói ngươi đọc sách nhanh hơn người bình thường rất nhiều, ở đây chẳng qua chỉ có ba mươi quyển sách, cũng không nhiều. Mỗi ngày ngươi đọc một cuốn, sau khi đọc xong thì chú thích lại cho ta, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi một đề bài, sau khi ngươi làm xong, ta sẽ sửa lại cho ngươi.” Nói xong, Trịnh Viễn An lại bồi thêm một câu: “Những cái này đều là nể mặt tiên sinh của ngươi.”

Trong lòng Cố Thiệu tràn đầy khổ sở. Khó khăn lắm mới sinh ra một chút cảm động, nháy mắt liền biến mất không chút dấu vết.

Thời gian này, sao lại trôi qua chậm như vậy?

Hai thầy trò ở lại Trịnh phủ một lát, vì trong danh sách mà Trịnh Viễn An viết, rất nhiều sách trong đó chỉ có mình Trịnh cử nhân có, nên sau khi trở về, trong lòng Cố Thiệu đều là sách.

Tần tiên sinh nhàn nhã đi phía trước, Cố Thiệu ôm một chồng sách theo sau, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.

Một lúc sau, Tần tiên sinh đã lên xe ngựa, thấy Cố Thiệu còn chưa đi lên, liền quay đầu mắng: “Thất thần cái gì, còn không mau lên!”

“À.” Cố Thiệu khịt mũi, nhanh chóng chạy qua.

Từ sau khi Trịnh Viễn An đồng ý dạy cho Cố Thiệu, những tháng ngày của Cố Thiệu lại bắt đầu trở nên nước sôi lửa bỏng lần nữa.

Thật ra thời gian dài như vậy trôi qua, Cố Thiệu đã quen với phương thức dạy dỗ của Tần tiên sinh, thứ nên thích ứng thì hắn đều đã thích ứng, cho nên cũng không cảm thấy mệt gì đó. Nhưng hôm nay lại có thêm một vị Trịnh Viễn An, yêu cầu cao thì không nói, tính tình còn táo bạo hơn cả Tần tiên sinh nhiều, lần nào lần nấy cũng làm cho Cố Thiệu khiếp đảm.

Hắn còn nhớ rõ lần đầu nhìn thấy Trịnh tiên sinh ở khuôn viên, lúc đó, vị Trịnh tiên sinh này rất là hiền lành, sau khi hắn lộ một chút chữ viết, người khen ngợi lợi hại nhất cũng là vị Trịnh tiên sinh này. Thế cho nên Cố Thiệu luôn cảm thấy ông ta là một vị cử nhân lão gia bình dị gần gũi, thế mà không nghĩ tới, khi ông ta đối xử với học sinh lại là như thế này!

Chính sử thập lục gì đó, khó đọc hơn những thứ như dã sử nhiều.

Nhưng dù là như thế, Trịnh tiên sinh vẫn không hạ thấp yêu cầu, ông ta có thể hướng dẫn cho Cố Thiệu tiền đề, chỉ là xong rồi thì bắt Cố Thiệu đọc hiểu mấy quyển sách đó… Nếu đọc không hiểu, vậy thì sau này hắn cũng không cần tới nữa.

Cố Thiệu còn mừng vì không cần tới nữa cơ.

Nhưng mà phía sau lại có Tần tiên sinh như hổ rình mồi, lúc nào cũng giám thị, trong đầu còn có một hệ thống ngày đêm uy hiếp, chỉ sợ hắn chậm trễ. Cố Thiệu bị buộc bất đắc dĩ, không thể không cố gắng nỗ lực, nhai nát hết những quyển sách ấy, đọc vào bụng. Cũng may, hắn vẫn lộ rõ tiến bộ.

Buổi sáng học tập thi họa thi phú ở chỗ Tần tiên sinh, buổi chiều đến chỗ Trịnh tiên sinh học tập sách luận chiếu cáo. Cuộc sống này, có thể nói là trải qua rất phong phú, phong phú đến mức Cố Thiệu hận không thể đi tìm chết.

Hơn thế nữa là ngoài hai vị tiên sinh này, còn có một tiên sinh không ký danh. Nói nó là tiên sinh cũng vũ nhục tiên sinh, bởi vì nó chưa bao giờ nghiêm túc dạy cái gì hết, trừ trào phúng vẫn chỉ là trào phúng.

Thí dụ như trước mắt, vốn dĩ Cố Thiệu đã làm được kha khá đề mục mà Trịnh tiên sinh giao cho, mắt thấy đã sắp viết xong.

Hệ thống bỗng nhiên nhảy ra như bị động kinh: “Ký chủ muốn giao thứ đồ chơi này cho Trịnh tiên sinh à.”

Cố Thiệu gật đầu đương nhiên, sau khi viết xuống nét bút cuối cùng, chậm rãi để mực khô, dương dương tự đắc. Hắn cảm thấy bản thân mình tiến bộ thần tốc, quả thực là một thiên tài, triều đình không mời hắn đi làm quan, thật sự là mai một hắn.

Hệ thống cười lạnh: “Ký chủ như vậy mà cũng có thể trở thành thiên tài thì toàn bộ Đại Tề sẽ không có kẻ ngốc.”

Cố Thiệu trợn trắng mặt: “Thừa nhận ta ưu tú thì khó khăn như vậy à?”

“Hy vọng ký chủ có thể có tự mình hiểu lấy. Ngươi viết ra thứ đồ chơi này, bổn hệ thống ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn một cái, ngại kéo thấp chỉ số thông minh!”

Cố Thiệu không biết chỉ số thông minh rốt cuộc là từ gì, nhưng hắn có thể đoán được, có thể được hệ thống dùng ở trên người hắn, tuyệt đối không phải từ gì tốt. Hắn còn rất không phục, cảm thấy hệ thống chỉ đơn giản là có thành kiến với hắn: “Thế mà ngươi nói ta viết không tốt, vậy ngươi tự thử làm xem, ta xem ngươi rốt cuộc có thể viết ra thứ gì được.”

Hệ thống a một tiếng, trước mắt Cố Thiệu thình lình xuất hiện một tờ giấy.

Cố Thiệu: “…”

Tuy rằng những việc này đã đã xảy ra rất nhiều lần, nhưng đến bây giờ hắn vẫn không thể thích ứng với những thứ xuất hiện ra từ không khí.

Hít thở sâu một hơi, Cố Thiệu mới cầm lấy tờ giấy kia.

Cùng là một đề mục, kiểu suy nghĩ hành văn, thậm chí ngay cả số lượng từ cũng không kém nhau nhiều. Nhưng rất rõ ràng, đúng là phần hắn viết so ra thì kém hơn người ta.

Sự khác biệt này, hình như có hơi quá lớn. Cố Thiệu trầm mặc, hắn vo tờ giấy lúc trước mình viết thành một cục, ném xuống đất, nhận mệnh mà cầm lấy bút, bắt đầu viết lại một lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!