Chương 65:
Thứ như vấn đề then chốt này, một khi được mở ra, sẽ tựa như thông suốt toàn bộ.
Cố Thiệu vốn đang cảm thấy mình viết rất là hoàn hảo, đợi sau khi thấy sự đối lập mới phát hiện chính mình không được, hiện giờ viết lại thì cảm thấy câu từ như suối phun, không dừng được bút.
Chạng vạng cùng ngày, Cố Thiệu mang theo thứ mình đã viết tốt đến Trịnh phủ.
Khoảng thời gian này hắn ở Tần phủ cũng được đãi ngộ ăn ngon uống tốt, dù là lúc trước ở trong nhà cũng không có đãi ngộ như thế. Nhưng mặc dù được ăn ngon uống tốt, nhìn vẫn có chút tiều tụy.
Tần tiên sinh nhìn còn đau lòng, Trịnh tiên sinh thì không, ông ta cảm thấy người đọc sách tiều tụy là hết sức bình thường.
Đối với Cố Thiệu, Trịnh tiên sinh vẫn chỉ luôn áp dụng thủ đoạn chèn ép. Tuổi trẻ khí thịnh, cũng nên ép một chút, bằng không được mỗi tí thành tích đã không biết trời cao đất dày.
“Thứ hồ đồ, ngươi đã biết lần này kiểm tra là thống trị Hoàng Hà, sao mà ngay cả công tích của tiên đế thống trị Hoàng Hà cũng không thêm vào hả?”
“Vốn là con muốn thêm.”
“Không thêm chính là không thêm, nói lời này có tác dụng gì, nhận ra cũng đã muộn!”
Cố Thiệu chần chờ một chút: “Học sinh chỉ là cảm thấy thêm những lời này vào, chẳng phải là có hiềm nghi nịnh nọt?”
“Ngu xuẩn!” Trịnh Viễn An hung hăng phỉ nhổ hắn một câu, “Bình thường cũng không thấy ngươi thanh cao bao nhiêu, thời điểm mấu chốt sao lại còn cổ hủ như vậy! Khoa cử khảo thí, nếu như ngươi chẳng khen ai hết, phía trên nhất định sẽ có người không vui, đến lúc đó cho dù ngươi có viết tốt hơn nữa, cũng chắc chắn rằng ngươi sẽ bị người ta ép một đầu.”
Cố Thiệu bừng tỉnh đại ngộ, trách không được Tần tiên sinh không thi đậu được, thì ra mấu chốt ở chỗ này nha. Vốn dĩ Cố Thiệu cũng nghĩ đến chuyện kia của tiên đế, chỉ là luôn mãi do dự, cuối cùng vẫn không viết, luôn cảm thấy vỗ mông ngựa rõ ràng như vậy thật ngượng ngùng. Chỉ là không nghĩ tới, chỉ không vỗ chút xíu này thôi, đã trở thành sai lầm.
“Sau này nhớ kỹ chút cho ta!” Trịnh Viễn An lại dặn dò lần nữa.
Thời điểm mấu chốt, vẫn phải hơi đón ý nói hùa một chút theo ý của bên trên, nếu không chú định chỉ có thể là uyên thâm quá, ít người hiểu. Đương nhiên, việc đón ý nói hùa này cũng có lưu ý của đón ý nói hùa, nếu đón ý nói hùa quá mức, vậy đó là nịnh nọt, kẻ nịnh nọt a dua, nhất định sẽ biến thành sự khinh thường của người khác.
“Trịnh tiên sinh người yên tâm, con đã nhớ kỹ tất cả.”
Cố Thiệu không vội gật đầu, còn không phải là vỗ mông ngựa sao? Đến lúc đó hắn dùng sức vỗ là được.
Tuy nhiên Cố Thiệu cảm thấy Trịnh tiên sinh vẫn là khẩu hạ lưu tình, nói cũng xem như uyển chuyển. Nếu như thay đổi thành hệ thống nói, không chừng là sẽ sẽ bị trào phúng đến mức da mặt cũng không còn.
Trịnh Viễn An thấy dáng vẻ thận trọng của hắn, lúc này mới buông xuống vụ việc này.
Nhưng mà nói qua phải nói lại, mấy ngày nay dạy dỗ, Trịnh Viễn An cũng cực kỳ vừa lòng với Cố Thiệu. Tuy rằng ông ta không biết trước kia Cố Thiệu như thế nào, nhưng ba bài viết lần đầu tiên nhận được kia, so sánh với những thứ bây giờ, cũng coi như là rất có tiến bộ.
Trịnh Viễn An cũng không biết Cố Thiệu còn có một vũ khí gian lận sắc bén, càng không biết thời gian học tập mỗi ngày của hắn được kéo dài hơn người khác rất nhiều, cho nên, thậm chí ông ta còn cảm thấy có lẽ Cố Thiệu là kỳ tài ngút trời. Không nói cái khác, chỉ nói riêng về sách luận này kia thôi đã đủ để ứng phó thi Hương.
Trước mắt cách kỳ thi Hương còn gần hai tháng, trừ đi những ngày đi đường chạy tới phủ thành, vậy cũng còn thời gian một tháng có thể ôn tập củng cố. Lấy sức lực thi đua của đứa nhỏ này hiện giờ, đến lúc đó cuối cùng còn có thể lại lên cao một tầng.
Trong lòng nổi lên cảm xúc trân trọng người tài, nhưng trên mặt Trịnh Viễn An vẫn là vẻ tàn khốc trước sau như một: “Kinh nghĩa thơ từ của ngươi, hiện giờ học thế nào rồi?”
Cố Thiệu thành thật nói: “Tiên sinh nói, kinh nghĩa đã không có vấn đề, thi phú thì cần nỗ lực.”
“Tiên sinh ngươi cả đời kiêu ngạo nhất đó là thi phú, đến lượt của ngươi lại chỉ được một câu cần nỗ lực.” Trịnh Viễn An lắc đầu, “Có thể thấy được ngươi vẫn là không dụng tâm để học.”
Cố Thiệu không còn lời gì để nói. Hắn cảm thấy mình học đã rất dụng tâm rồi, bình thường xem cũng không ít, chỉ là khi viết ra vẫn luôn thiếu một chút hỏa hậu.
Trịnh Viễn An nói xong, bỗng nhiên lại nói: “Hội văn bên bờ Lật Thủy, là vào mười ngày sau à?”
“Đúng vậy.”
Trịnh Viễn An cười cười: “Vậy ngươi phải chuẩn bị cho tốt rồi.”
Cố Thiệu cũng đang phiền việc này đây. Hội văn kia, trước giờ hắn cũng chưa từng nghe nói đến, vẫn là lần trước Chu Tư Niên kia đề cập với hắn một câu, ai ngờ tiên sinh lại cứ như vậy đồng ý thay hắn.
Mấy ngày nay, Cố Thiệu có thể cảm giác được rất rõ ràng tiên sinh để ý chuyện này, thậm chí bức thiết muốn hắn lấy một thứ tự tốt, chỉ là Cố Thiệu xác thật không có hứng thú gì với chuyện này.
—— Nói chính xác thì, hắn không có hứng thú với tất cả những việc cần động não.
“Ta nhớ rằng, năm đó tiên sinh nhà ngươi chính là đạt được hạng nhất ở hội văn này, một lần đã nổi danh.”
Cố Thiệu mở to hai mắt: “Còn có chuyện như vậy? Thế mà tiên sinh cũng không kể cho con.”
Trịnh Viễn An mang theo hoài niệm nói: “Dù sao đó cũng là chuyện của mấy chục năm trước.”
Cố Thiệu nghe xong, trong lòng rất là cảm khái, không nghĩ tới hội văn nhàm chán này còn có thể kéo dài vài chục năm.
Sao không có một người nào hoàn toàn phá bỏ nó đi chứ?
Trịnh Viễn An tiếp tục nói: “Tiên sinh nhà ngươi từng tỏa sáng rực rỡ trong hội văn này, ngươi là đệ tử cuối cùng của ông ấy, tất nhiên cũng không thể thua người ta quá nhiều. Huống chi, không lâu nữa đã là kỳ thi Hương, đương nhiên tiên sinh nhà ngươi ngóng trông ngươi có thể đạt được những hạng đầu ở hội văn, dễ tạo thế cho ngươi.”
Cố Thiệu cảm thấy áp lực gấp bội, trên mặt cười khổ.
Nên dặn dò, Trịnh Viễn An cũng đều đã dặn dò đúng chỗ, đến lúc đó làm như thế nào thì chỉ xem tiểu tử trước mắt này có thể thông suốt hay không, “Ngươi cố gắng nỗ lực, đừng khiến cho tiên sinh nhà ngươi thất vọng.”
Cố Thiệu run rẩy mà lên tiếng đáp lại.
Sau khi rời khỏi Trịnh phủ, Cố Thiệu chột dạ lau mồ hôi trên đầu.
Trịnh tiên sinh cũng đã nói như vậy, hắn mà nói không đạt được thứ tự cao, quay đầu lại nhất định là sẽ bị hung hăng sửa chữa một trận. Nhưng làm thơ gì đó, hắn thật sự không am hiểu.
Cố Thiệu trái lo phải nghĩ, đột nhiên, trong đầu xẹt qua một câu mới vừa rồi của Trịnh tiên sinh.
“Hệ thống hệ thống!” Cố Thiệu hưng phấn kêu lên, “Người bình luận của hội văn là những ai?”
Hệ thống nói: “Bình thường là mời quan học và học chính đến bình luận, sau khi sàng chọn xong, huyện lệnh sẽ tự mình quyết định thứ tự.”
Hội văn này vốn chính là quan phủ dựng lên, đây là lý do vì sao nó có thể bất động trải qua mấy chục năm. Có mấy huyện lệnh của huyện Kim Đàn đều là người đọc sách lập nghiệp từ khoa cử, đối với mảng thơ từ này đó cũng cảm thấy hứng thú. Tổ chức hội văn này, thứ nhất là thể hiện phong cách dạy văn, thứ hai cũng là vì thăm dò kiến thức của những người đọc sách trong huyện.
Dù sao ở đây có rất nhiều người một tháng sau sẽ phải đi tham gia thi Hương. Trước mắt thể hiện sự nổi bật ở trong hội văn này, chính là tương đương với treo danh hiệu ở chỗ huyện lệnh, sẽ nổi danh trong thi Hương.
Cố Thiệu lại không nghĩ xa rộng như hệ thống, hiện giờ không biết suy nghĩ của hắn đã rẽ đến nơi nào, mà càng nghĩ đôi mắt càng sáng, hắn lén lút hỏi: “Hệ thống, vậy ngươi có biết đến tột cùng vị huyện lệnh lão gia kia hiện giờ có những công tích gì không? Còn có, ông ấy là người ở đâu, xưa nay thích cái gì nhất?”
Hệ thống cảnh giác: “Ngươi hỏi mấy cái này làm cái gì?”
“Ta chỉ hỏi một chút, không có ý gì khác.” Cố Thiệu cười hị hi, “Thật sự, ngươi tin ta.”