Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 67: Chương 66:

Chương 66:

Cố Thiệu phát hiện, hệ thống là thứ cặn bã cái gì cũng biết.

Một khắc trước hắn còn nói muốn ghi chép lại công trạng của quan huyện, một khắc sau, hệ thống đã đem toàn bộ lý lịch của cả cuộc đời quan huyện chuyển qua cho hắn rồi.

Huyện lệnh hiện giờ của Kim Nam Đàn họ Đỗ, tuổi còn trẻ đã thi đỗ Tiến sĩ, sau nhiều lần điều đi nhậm chức ở nhiều nơi, mới đến vùng đất trù phú của Giang Nam làm quan phụ mẫu của huyện Kim Đàn.

Cố Thiệu suy xét kỹ càng một lượt vị Đỗ huyện lệnh này, đại khái đã hiểu được tính cách của ông ấy.

Trong vài ngày tiếp theo, Cố Thiệu như cũ chạy qua lại giữa Tần phủ và Trịnh phủ, mỗi ngày đều có bài tập làm không hết.

Bạn thân hắn cảm thấy không có gì tiến bộ, nhưng theo lời Tần tiên sinh, biểu hiện của hắn cũng không tệ.

Thoắt một cái, hội văn đã gần kề trước mắt rồi.

Mấy ngày này ngoại trừ giúp Cố Thiệu củng cố nội dung và lý lẽ trong kinh thư, Tần tiên sinh còn dành thời gian dạy hắn viết thơ vẽ tranh nữa. Viết thơ cũng được coi trọng như là một phần sự hiểu biết, học trò này của ông ấy cũng là một tên khó dạy, đụng đề mục hắn yêu thích thì chẳng mất bao lâu đã viết được, còn nếu như gặp phải cái hắn không thích, e là mất cả ngày cũng không nặn ra được một câu. Hiểu biết thì có đấy nhưng mà sự phát huy này cũng không quá ổn định, khiến người ta đau cả đầu.

Từ trước đến nay Tần tiên sinh nổi danh với tài thơ ca, nhưng mà chỉ có duy nhất một đệ tử trong tay là một tên đáng vứt đi này.

"Cũng may là không có thi thơ trong kỳ khoa cử, nếu không, sợ là ngươi thi không đậu rồi.”

Cố Thiệu nghe thấy lời này, ngoài miệng không nói, nhưng kỳ thực trong lòng vẫn cực kỳ không phục. Tuy rằng thơ của mình bị Tần tiên sinh đánh giá không ra gì, nhưng mà Cố Thiệu lại lấy làm đắc ý, cảm thấy thơ mình viết thật sự không tệ.

Trong chớp mắt hắn đã đáp ứng yêu cầu vẽ một bức họa của tiên sinh, lại còn tương ứng với bài thơ hắn viết. Cố Thiệu cảm thấy không cần phải tỉ mỉ như vậy, nhưng mà tiên sinh đối với điều này rất coi trọng.

Tần tiên sinh thấy hắn âm thầm vẽ hết nửa ngày, thì quét mắt nhìn về trước một cái.

Chỉ là xem một hồi, Tần tiên sinh cũng không nhịn được đỡ trán: "Thơ điền viên, sao lại vẽ lên một mỹ nhân vậy?"

Cố Thiệu ngẩng đầu lên, giương ra bộ mặt hiển nhiên: "Thì thơ viết hay như vậy, đương nhiên phải kết hợp với một bức tranh đẹp chứ.”

Tần tiên sinh giận dữ nói: "Thơ như vậy mà có thể gọi là hay, cũng không biết là muốn làm hỏng mắt ai nữa?”

Cố Thiệu nhỏ giọng nói: "Dù sao cũng là của con mà.”

"Ăn nói hàm hồ cái gì đó?" Tần tiên sinh nghe không rõ.

"Không có nói gì cả." Cố Thiệu ngay lặp tức thay đổi thành bộ mặt cười, đem bức tranh giao cho Tần tiên sinh nói, "Tiên sinh, ngài hãy nói đúng với lương tâm mình, bức tranh này có phải rất đẹp không?”

Tần tiên sinh sớm đã biết hắn mặt dày nhưng mà không ngờ da mặt hắn thật sự dày đến như vậy.

Thật ra khả năng vẽ tranh của Cố Thiệu rất bình thường, gần đây áp lực bài tập rất lớn, hệ thống đã không còn ép hắn học vẽ nữa, chút công phu này của Cố Thiệu hoàn toàn là học được từ Tần tiên sinh. Chỉ là hắn không học được cái tinh túy, chỉ học được một chút vẻ ngoài. Nói cho cùng cái bệnh thích vẽ mỹ nhân của hắn cũng là do hệ thống.

Lúc đầu bởi vì hệ thống dụ dỗ hắn xem nhiều thơ ca một chút, nên phía sau mỗi bài thơ đều có vẽ một bức tranh mỹ nhân. Chỗ nào cũng vẽ vô cùng sinh động, khiến người ta hết lời ca ngợi. Cố Thiệu đã xem nhiều rồi nên khi vẽ tranh cũng là đặt bút vẽ ra, không cần biết làm chuyện gì, hắn đều có thể kết hợp với một bức tranh mỹ nhân, mà vẽ nhiều rồi nên cũng sinh ra quen tay.

Hắn thấy Tần tiên sinh ghét bỏ rồi thì không bám riết theo để đưa tranh nữa, dù sao thì bài tập hôm nay của hắn cũng xong rồi.

Đang trong lúc Cố Thiệu muốn tìm một cái cớ để quay về thì đột nhiên lại nghe thấy Tần tiên sinh gọi hắn :"Ngày mai đã là hội văn rồi, chớ có quên đó.”

Cố Thiệu sờ đầu mũi nói: "Đương nhiên học sinh không dám quên rồi.”

Mấy ngày này hai vị tiên sinh đều luân phiên dặn dò hắn, Cố Thiệu có muốn quên cũng quên không được.

Tần tiên sinh vẫn là những câu đó: "Ngày mai, nhất định phải biểu hiện cho tốt. Dạy ngươi lâu như vậy rồi, nếu như đến lúc đó đến cả ba vị trí đầu bảng cũng không lấy được, thì ngươi cũng đừng có quay về nữa.”

Cố Thiệu nhẹ nhàng quay đầu lại: "Vậy con quay về nhà mình?”

Tần tiên sinh cười lạnh.

Cố Thiệu cũng không dám nghịch ngợm nữa.

Sau khi ủ rũ từ chỗ Tần tiên sinh đi ra, vẫn còn chưa đến sương phòng thì hắn nhìn thấy có vài học trò từ phía học đường đi đến.

Những người đó nhìn thấy Cố Thiệu, sắc mặt đều không mấy vui vẻ, không nói một lời chào hỏi thì đã rời đi rồi.

Cố Thiệu cũng không muốn đem bộ mặt thân thiện đối đãi kẻ thờ ơ lạnh nhạt, cũng nhún vai quay người rời đi.

Lúc trước, Tần sinh đã đột nhiên rút lại không ít học trò, còn đưa ra tin tức nói là sau này trong học đường chỉ nhận năm người, không muốn nhận hơn. Phải biết rằng trước đây Tần tiên sinh chưa bao giờ giới hạn số người, chỉ cần vượt qua được kiểm tra, đều có thể đến học đường học. Bây giờ đột nhiên lại đưa ra tin tức như vậy, không tránh khỏi bọn học trò có suy đoán trên người Cố Thiệu.

Rốt cuộc cũng chính là Tần tiên sinh đã thay đổi tác phong từ sau khi Cố Thiệu làm đệ tử cuối cùng. Bên trong này, không thiếu được sự xúi giục của Cố Thiệu.

Mấy người này không cam chịu trong lòng, do đó khi lén lút tụ họp thành một nhóm, ngoại trừ bôi nhọ Cố Thiệu thì cũng là bôi nhọ Cố Thiệu.

Bọ họ rời khỏi chưa được bao lâu thì hệ thống đột nhiên mở miệng nói :"Ký chủ, những người đó mắng ngươi."

"Bọn họ mắng gì?"Cố Thiệu cảm thấy bọn họ hoàn toàn xuất phát từ sự ganh tỵ.

Ganh tỵ với sự anh tuấn và tài năng của hắn, nghĩ như vậy làm hắn lại đột nhiên có chút ngạo mạn rồi.

Hệ thống đem toàn bộ nói ra.

Lời nói thật sự khó nghe, Cố Thiệu nghe đến hai câu cuối thì mặt chuyển đen rồi. Hệ thống nói rất lâu rồi mới dừng lại, cuối cùng nói: "Bọn họ còn nói, bộ dạng như quỷ của ngươi đi tham gia hội văn, chắc chắn sẽ mang tai tiếng, đến lúc đó mọi người đều biết ngươi là một kẻ vô năng không đáng dùng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!