Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 68: Chương 67:

Chương 67:

"Hứ, bọn họ mới là kẻ vô năng!" Cố Thiệu quay người, đối diện với bóng lưng của những người đó hung hăn nghiến răng mấy cái.

Đang đợi xem trò cười của hắn phải không? Cứ chờ xem, còn chưa biết ai xem trò cười của ai đâu!

Ngày hôm sau, Cố Thiệu vẫn dậy sớm như cũ.

Vì để thể hiện sự long trọng, Cố Thiệu đặc biệt cố ý mặc bộ y phục mà mấy ngày trước sư nương đã may cho hắn. Một bộ y phục màu xanh nhạt, khoác lên người Cố Thiệu, trái lại có mấy phần xuất trần.

Một người soi mói như Tần tiên sinh, sau khi nhìn thấy Cố Thiệu bước ra với phong thái thanh thoát như vậy, cũng vui mừng xúc động.

Không hổ là học trò của ông ấy, không những học giỏi, mà diện mạo cũng thuộc hàng nhất đẳng.

"Đều chuẩn bị tốt rồi chứ?" Tần tiên sinh hỏi.

Cố Thiệu ngẩng đầu ưỡn ngực, gật đầu nhẹ nói: "Đều đã chuẩn bị ổn thỏa rồi ạ."

Tần tiên sinh hài lòng gật đầu, lệnh cho hắn lên xe ngựa.

Lật Thủy hôm nay đặc biệt náo nhiệt.

Vốn dĩ trời hôm nay nóng đến khó chịu, nhưng may là trời còn thương, sáng sớm đã có một trận mưa, bây giờ mưa đã tạnh, trên mặt nước chỉ còn làn gió hiu hiu, thật là dễ chịu.

Mọi người nếu không ngồi vây quay bờ sông thì cũng là ngồi trong làn gió, hai ba nhóm người, nhìn một lượt đều là người đọc sách hào hoa phong nhã.

Hội văn này cũng là sự rầm rộ hiếm thấy của huyện Kim Đàn, mới sáng sớm mà bờ sông đã đầy thuyền neo lại.

Một vài nữ quyến cũng là vì náo nhiệt mà đến.

Tần tiên sinh cũng là một trong những người bình phẩm của hội văn lần này. Sau khi ông ấy đến chỗ ngồi, thì bị người bên cạnh Đỗ huyện lệnh mời qua. Lúc gần đi, Tần tiên sinh còn dặn dò ba lần Cố Thiệu đợi một lúc nữa phải phát huy thật tốt.

Đều là lời mà mấy ngày qua tiên sinh thường nói, nên Cố Thiệu liền gật đầu, đợi sau khi ông ấy đi rồi, toàn thân hắn mới thả lỏng được.

Hắn đang tìm xem bên trong có người hắn quen biết hay không, tìm cũng rất lâu thì đột nhiên đạp trúng thứ gì đó mềm mềm dưới chân.

Cố Thiệu cón chưa kịp thu chân thì nghe thấy một tiếng mèo kêu mãnh liệt.

Dọa cho Cố Thiệu nhảy lên một cái, nhanh chóng lui về sau mấy bước.

Con mèo này vô cớ bị người ta dẫm lên một cái, toàn thân dựng hết lông lên rồi, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Thiệu.

Cố Thiệu chỉ là không đề phòng nên bị nó dọa một cái, đợi đến sau khi nhìn rõ nó, la gan cũng to lên rồi: "Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa bắt ngươi đi hầm ăn đó!"

"Ký chủ, ngươi cũng không hỏi là mèo nhà ai thì đã muốn đem nó đi hầm rồi sao?”

"Ah."Cố Thiệu đưa chân ra giỡn với nó, cũng không cần biết con mèo này tức giận thành bộ dạng gì, chỉ tùy ý hỏi: "Mèo nhà ai vậy?"

Hệ thống cười nhàn nhạt: "Không nói cho ngươi biết, từ từ đoán đi."

"Nhạt nhẽo!" Hành vi cố ý trêu người này của nó làm cho Cố Thiệu khinh bỉ.

Hệ thống không quan tâm.

Chính lúc con mèo đó chuẩn bị giơ móng vuốt hung hăng cào Cố Thiệu thì đột nhiên có vài người cùng Chu Tư Niên từ phía sau đi ra nói: "Cố huynh, dạo này có khỏe không."

Cố Thiệu vội vàng bỏ chân ra, nghiêm túc đứng thẳng người lại.

Có một vài người đã từng biết nhau vào ngày đi cùng với tiên sinh của mình, cho nên cũng không cần giới thiệu nhiều.

Sau khi Chu Tư Niên chào hỏi Cố Thiệu xong thì nhìn thấy con mèo còn đang tức giận ngồi dưới đất.

"Mèo này là của Cố huynh hả?"

“Ta làm gì có thú vui nhàn nhã thong dong như vậy. Cũng không biết đây là mèo nhà ai nữa, đi lạc rồi vừa hay đụng trúng ta."

Vài học trò phía sau muốn sờ vào con mèo này cũng tụ tập lại, không ngờ lại bị cào cho một cái.

"Lớn lên cực kỳ xinh đẹp sao mà lại hung dữ như vậy!"

Đột nhiên có người hiếu kỳ hỏi: "Con mèo này rất hiếm thấy, cũng không biết là giống mèo gì?"

"Mèo này chắc hẳn được gọi là Đát Kỷ Côn Luân."

Chu Tư Niên đột nhiên nghe thấy Cố Thiệu nói vậy thì có đôi chút kinh ngạc: "Cố huynh làm sao biết được?"

"Từng thấy qua trong một quyển tạp ký, trên đó còn nói công chúa Quỳnh Hoa thời Hậu Đường ((triều đại ở Trung Quốc, 923-936) có hai con mèo, một lông trắng nhưng miệng lại nhuộm loang đen, một con lông đen nhưng đuôi lại có màu trắng, nên công chúa gọi là Hàm Thiền Nô, Đát Kỷ Côn Luân.

Mọi người nghe thấy thì lại một lần nữa đưa mắt nhìn lên thân con mèo đó. Thấy thân nó lông màu đen nhưng lại có đuôi màu trắng, có lẽ đúng là Đát Kỷ Côn Luân như trong lời của Cố Thiệu.

Cố Thiệu thấy mọi người đều cảm thấy hứng thú nên nói thêm mấy lời: "Còn nếu toàn thân lông đen, chỉ có một điểm trắng trên chóp đuôi, đó gọi là Mặc Ngọc Thùy Châu, còn nếu như thân lông trắng mà đuôi màu đen, gọi là Tuyết Lý Đà Thương.....”

Cứ thế nói rất nhiều, nói đến không có điểm dừng.

Sau khi Chu Tư Niên nghe xong, chỉ cảm thán mà nói: "Ta đọc sách không nhiều bằng Cố huynh."

Cố Thiệu cười mỉa :"Những thứ này ta chỉ là xem vu vơ thôi."

"Cố huynh khiêm tốn quá rồi."

Khi hai người đang khen ngợi qua lại lẫn nhau, thì bên kia lại có một tiểu nha hoàn đang vội vội vàng vàng đi đến. Sau khi nhìn thấy con mèo trên mặt đất, thì mắt nha hoàn sáng rỡ lên, đi đến phía trước vài bước ôm lấy con mèo lên: "Thì ra ngươi chạy đến chỗ này."

Con mèo trắng này thấy có người đến chống lưng rồi, thì lại há miệng nhe nanh với Cố Thiệu.

Thật không ngờ, sau khi nha hoàn đó nhìn thấy Cố Thiệu, đột nhiên ngây người ra một lúc, nhẹ nhàng hành lễ rồi mang con mèo lui xuống.

Cố Thiệu chút lo sợ mơ hồ, lẽ nào nha hoàn này là người hắn quen biết?

Nhưng hắn rõ ràng chưa từng gặp qua.

Lúc này, hội văn đã nhanh chóng bắt đầu rồi, Cố Thiệu cũng không để ý nhiều đến nha hoàn đó nữa.

Trải qua chuyện con mèo vừa nãy thì mấy người của Chu Tư Niên đã nhận định Cố Thiệu là một trong số những người tuấn tú khiêm tốn lại còn am tường mọi thứ, cho nên dù đi cũng dẫn theo hắn.

Cố Thiệu đi theo sau bọn họ, đã gặp vài nhóm người đang đối câu với nhau, lại nhìn thấy nhóm người khác đang cùng nhau giải câu đố trên lồng đèn.

Hắn chỉ nghe được một lúc thì cảm thấy không có gì hứng thú.

Những thứ này lúc trước hắn đều đã xem qua trên sách rồi, cho nên lúc này lại nghe thấy người khác ra đề mục, cũng đều là xem qua cho vui.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!