Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 69: Chương 68:

Chương 68:

Vốn dĩ Chu Tư Niên đang im lặng suy nghĩ về câu đố trên đèn, bỗng nhiên nhìn thấy Cố Thiệu đang xuất thần nhìn vào mặt nước, cho rằng hắn cũng đang nghĩ về câu đố trên đèn liền hỏi: "Cố huynh đã nghĩ ra sao?"

Cố Thiệu ngớ ra: "A …. Ta không nghĩ mấy cái này."

"Cố huynh không có hứng thú với những thứ này sao?”

Cố Thiệu thành thật nói: "Chỉ là cảm thấy không có gì mới mẻ cả."

Chu Tư Niên ngập ngừng một lúc, lúc nhìn lại Cố Thiệu, trong mắt là sự thận trọng nhiều hơn lúc trước.

Cố huynh quả thật là học rộng tài cao!

Hắn ta suy nghĩ quá nhiều, cho nên cuối cùng khi huyện lệnh đã xuất hiện, hội văn chính thức bắt đầu thì hắn ta mới từ từ trở về hiện thực, nói với Cố Thiệu một câu: "Xin Cố huynh nhất định phải dốc hết toàn lực tham gia."

Cố Thiệu: "…”

Hắn nghĩ người này có chút nghĩ quá nhiều rồi.

Chẳng qua cũng chỉ là viết thơ vẽ tranh, hắn sớm đã chuẩn bị chu toàn rồi, một lát nữa cũng không hoảng sợ.

Vì có Đỗ huyện lệnh ở đây, những người có ăn học ở xung quanh đều dùng hết mọi cách muốn giành vị trí đầu bảng.

Cố Thiệu quét mắt một vòng, trong lòng đã có tính toán, cho nên nhấc bút lên.

Đã có dự tính, cho nên làm liền một mạch.

Hoàn mỹ!

Hệ thống nhìn một cái, sau đó lập tức che mắt lại: "Ký chủ, ngươi không sợ bị Tần tiên sinh đánh hả?"

Cố Thiệu không thèm để: "Lấy không được thứ hạng mới bị tiên sinh đánh đó."

Nếu như lấy được thứ hạng, tiên sẽ chỉ biết cười không ngậm miệng lại được.

Khi Hồng Hương ôm mèo trở về, Trần Tú Nương đang ở trên thuyền chờ đến nóng lòng.

Khó khăn chờ đến khi có người vén rèm lên, Trần Tú Nương lập tức bước lên đón.

Quả nhiên là Hồng Hương đã trở lại.

Ánh mắt của Trần Tú Nương rơi xuống trên người mèo đen, tức giận nói: “Tiểu gia hỏa nhà ngươi, nuôi lâu thế rồi mà tính tình còn không tốt như vậy, nháy mắt đã không thấy đâu.”

Nàng đi lên trước, ôm mèo vào trong lòng ngực của mình, nhẹ nhàng chạm vào cái mũi của nó: “Lần sau không thể như vậy nữa biết chưa.”

“Đúng thế.” Hồng Hương cũng lên tiếng hùa theo, “Ở đây bên ngoài nhiều người xấu lắm đó, nếu như không cẩn thận bị người ta bắt lấy hầm ăn thì làm thế nào.”

Trần Tú Nương sửng sốt: “Thật sự có người sẽ đem mèo đi hầm ăn?”

Hồng Hương gật đầu: “Tất nhiên là có loại người lãnh khốc tàn bạo, không hề có lòng thương hại như thế.”

Trong lòng Trần Tú Nương cảm thấy sợ hãi mà ôm chặt lấy mèo của mình, may mắn, may mắn tiểu Côn Luân không rơi vào trong tay loại người này.

Có lẽ là nàng ôm chặt quá, siết cho mèo không thở nổi; hoặc là tức giận mà nó phải chịu ở chỗ Cố Thiệu còn chưa có tiêu, lúc này dù đã lên trên thuyền, cũng vẫn là tức giận đến mức giương nanh múa vuốt, giãy giụa ở trong lòng ngực của Trần Tú Nương.

Hồng Hương nhanh chóng bảo cô nương buông nó ra: “Mau, đừng để nó làm người bị thương.”

Trần Tú Nương vừa định nói sẽ không, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hùng hổ của tiểu Côn Luân, vẫn nghe lời Hồng Hương nói.

“Đúng rồi, em tìm được nó ở đâu?”

Nói đến cái này, Hồng Hương đột nhiên tinh thần tỉnh táo: “Đúng là trùng hợp, cô nương đoán xem là ai nhặt được nó?”

“Đừng úp úp mở mở, còn không mau nói.” Trần Tú Nương tức giận mà thúc giục.

Hồng Hương si ngốc cười hai tiếng, ý vị thâm trường nói: “Là cô gia nhà chúng ta nhặt được nó, khi em tìm được đến chỗ đó thì tiểu Côn Luân đang víu ở bên cạnh chân cô gia đó, vô cùng thân mật, nhìn còn có vẻ rất thích sáp lại người cô gia.”

Trần Tú Nương vừa nghe nàng ấy nhắc tới Cố Thiệu, cả khuôn mặt đã đỏ thành một mảnh.

“Thì ra là hắn cứu.”

Hồng Hương buồn cười trong lòng, rõ ràng là nhặt, đến trong miệng cô nương lại thành cứu, có thể thấy được hướng lòng của cô nương mà, tất cả đều hướng về phía trên người cô gia nhà bọn họ.

“Cô nương, người không có nhìn thấy. Hôm nay cô gia rất tuấn tú, những người đọc sách kia có đứng chung cộng lại cũng không tuấn tú bằng cô gia nhà chúng ta.”

Trần Tú Nương mím môi cười cười.

Vị hôn phu của nàng, tất nhiên là tướng mạo tốt. Lại nói tiếp, hai người chính thức gặp mặt chẳng qua cũng chỉ có một lần, đó còn là chuyện ba bốn năm trước, khi đó Trần Tú Nương mới có mười hai tuổi, còn là một tiểu cô nương. Cố Thiệu cũng đã mười lăm, sớm đã là dáng vẻ tuấn lãng.

Thiếu nữ hoài xuân, huống chi đối phương là vị hôn phu danh chính ngôn thuận của nàng. Từ sau lần gặp mặt ấy, Trần Tú Nương đã hoàn toàn ghi tạc tướng mạo của đối phương trong lòng. Sau đó, trong vô ý nàng cũng gặp qua hắn vài lần, chỉ là dường như mỗi lần đều là nàng nhìn thấy Cố Thiệu, Cố Thiệu lại chưa từng phát hiện ra Trần Tú Nương.

Mặc dù như vậy, Trần Tú Nương cũng vui mừng.

Lần này nghe được cha nói, Cố Thiệu cũng tới tham gia hội văn, Trần Tú Nương vốn không thích ra ngoài, cuối cùng vẫn xin cha nàng mướn một con thuyền.

Không vì cái gì khác, chỉ là muốn kéo khoảng cách đến gần một chút, nói không chừng có thể nhìn thấy được.

Trần Tú Nương còn đang suy nghĩ đến chỗ xa xôi nào đó, Hồng Hương đã lại bắt đầu ríu rít nói: “Khi em quay về, hình như hội văn bên kia đã sắp bắt đầu rồi. Cô nương, người nói xem, cô gia nhà chúng ta có thể lấy được một thứ hạng tốt hay không?”

“Khẳng định có thể.”

“Sao cô nương lại khẳng định như vậy?”

Bởi vì… Hắn là Cố Thiệu mà, Trần Tú Nương nghĩ đương nhiên. Tuổi còn trẻ đã trở thành thành Tú tài, tài học như vậy, sao lại không thể lấy được hạng đầu?

Cố Thiệu cũng không biết có người tin tưởng mình như vậy.

Sau khi hắn viết xong, liền bắt đầu để bản thân mình thư giãn.

Cũng may những người khác cũng đều lục tục viết xong rồi, Cố Thiệu cảm thấy ngồi mãi ở đây thật sự không có gì thú vị, liền dẫn đầu bước qua, nộp bài lên, những người khác thấy hắn làm chim đầu đàn, cũng sôi nổi đi theo.

Những người đã viết xong thì cũng thôi, chỉ đáng thương những người chưa viết xong, thấy một đám người này đã nộp lên, càng thêm nóng vội bản thân mình nộp chậm, chọc cho người khác khinh thường. Chỉ là làm thơ đâu phải gấp gáp là có thể ra thơ được, càng sốt ruột, sẽ càng không viết ra được, không ít người phải vò tai nhéo má, làm trò cười cho thiên hạ.

Sau khi Cố Thiệu nộp đồ xong, liền chuẩn bị chuồn mất. Không ngờ Chu Tư Niên kia lại đuổi kịp hắn lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!