Chương 69:
Cố Thiệu thở dài trong lòng, nhưng đối phương thật sự là quá nhiệt tình, hắn cũng ngượng ngùng đuổi hắn ta đi. Chỉ đành để hắn ta đi theo bên cạnh mình, nghe xong những lời chọc người ta phiền lòng, lâu lâu còn phải đáp lại một tiếng trả lời.
Vị đệ tử quan môn của Hàn tiên sinh này, dường như chú ý tới hắn quá nhiều, thậm chí xem hắn như là đối tượng cạnh tranh.
Cơ mà, Cố Thiệu cảm thấy bản thân mình oan uổng cực kỳ.
Trời thấy còn thương, hắn thật sự không có ý muốn cùng người khác tranh cao thấp. Nếu không phải những người bên cạnh đều đang ép hắn, thật ra cuộc sống hắn nghĩ đến chính là mỗi ngày ăn no chờ chết. Cố Thiệu cũng không biết, dáng vẻ hai mắt đỡ đẫn như vậy của hắn, ở trong mắt Chu Tư Niên lại thành tiêu sái đạm nhiên, bởi vậy trong lòng không khỏi lại sinh ra rất nhiều cảm khái.
Nếu như cố Thiệu biết được suy nghĩ của hắn ta, hắn khẳng định, sẽ trực tiếp không có biểu cảm, dù sao làm cái gì cũng không đúng.
Một lát sau, Cố Thiệu thật sự nghe Chu Tư Niên nói những thứ văn hoa gì đó đến phiền, chủ động ngắt lời: “Ngươi nói, hôm nay sao lại có nhiều người tới như vậy, chẳng lẽ bọn họ đều là muốn đi thi Hương à?”
“Tất nhiên không phải.” Chu Tư Niên lập tức phủ định, “Có một số là đến đây lộ cái mặt, có một số là hướng về phía tiền thưởng kia mà đến.”
“Tiền thưởng?”
Chu Tư Niên thấy hắn tò mò, lại hỏi: “Chẳng lẽ Cố huynh không biết sao?”
Cố Thiệu lắc lắc đầu, hắn thật sự không biết mà, tiên sinh không nói với hắn.
Chu Tư Niên cười, nói: “Hạng nhất hội văn này, không chỉ có thể có được hai mươi lượng bạc ròng, còn có thể có được một bức tranh chữ do đích thân Đỗ huyện lệnh viết.”
Phía trước đều là phụ thôi, chủ yếu nhất chính là phía sau. Dù gì chữ của huyện lệnh, cũng không phải là người bình thường có thể có được.
Ngay khi Cố Thiệu nghe được hai mươi lượng bạc kia, đôi mắt cũng bắt đầu sáng lên. Đó chính là hai mươi lượng bạc nha, có thể mua bao nhiêu đồ vật? Non nửa đời này của hắn cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy!
Không tiện nói gì với Chu Tư Niên, Cố Thiệu đành phải điên cuồng mà hỏi hệ thống ở trong đầu: “Hôm nay ta nhất định có thể lấy được hạng nhất, đúng không? Đúng không!”
Hệ thống hận không thể chê ra mặt: “Viết cái thứ quỷ gì ấy, chính ngươi còn không biết sao?”
“Đương nhiên ta biết, thứ ta viết, nhất định là kỳ tác có một không hai.” Cố Thiệu còn có tâm tư đấu võ mồm với hệ thống.
“Vậy ngươi còn hỏi cái gì?”
Cố Thiệu cố ý chọc giận nó: “Hỏi hai tiếng cho có lệ thôi, ngươi còn cho là thật à?”
Bên này Cố Thiệu tràn đầy tin tưởng, bên nhà thuỷ tạ kia, Tần tiên sinh và Hàn tiên sinh lại là đối chọi gay gắt.
Hội văn lần này hai vị tiên sinh đều được mời tới đây.
Hai tiên sinh nhìn nhau không thuận mắt là chuyện mọi người đều biết, chỉ là lúc này không như trước nữa, trừ ân oán trước kia của hai người bọn họ, còn liên quan đến thanh danh tiền đồ của học sinh nhà mình, lần tranh chấp này, đương nhiên càng lợi hại hơn.
Tuy rằng Tần tiên sinh không muốn thừa nhận, nhưng mà trước khi đến hội văn, ông cũng xem qua thơ từ của tiểu tử Chu gia kia, xem như có vài phần văn thải. Đương nhiên học sinh nhà ông cũng không tồi, bất đắc dĩ là trước giờ phát huy đều không ổn định lắm.
Khi tốt thì linh khí mười phần, khi kém thì không có nhận thức.
Thật ra trong lòng Tần tiên sinh cũng không có tự tin gì, sợ Cố Thiệu nhất thời khẩn trương, đến lúc đó không tránh được phải bại bởi tiểu tử Chu gia kia. Nhưng tâm lý có khẩn trương nữa, nhưng ngoài mắt Tần tiên sinh lại không thua Hàn tiên sinh chút nào.
“Chắc là huyện lệnh bên kia, đã bình chọn gần xong rồi.” Hàn tiên sinh vuốt bộ râu ngắn, giữa mày đều là khí phách quyết tâm giành chiến thắng. Ai cũng biết học sinh của ông ta cũng ở bên trong hội văn này, cho nên thứ học sinh của ông ta nộp lên, thật ra Hàn tiên sinh cũng chưa đọc qua, Tần tiên sinh cũng như thế.
Tuy nhiên, Hàn tiên sinh cảm thấy khẳng định là học sinh nhà mình thắng chắc rồi.
“Cái đuôi vểnh quá cao, cẩn thận đến lúc đó thua thì khó coi.”
“Có khó coi thì cũng đẹp hơn so với người nào đó.”
Tần tiên sinh trợn mắt tức giận nhìn qua.
Hai người kia, ở chung sẽ dễ dàng cãi nhau, người xung quanh cũng đều quen rồi, cũng không đi lên khuyên can. Dù sao đều là người có chừng mực, nhất định sẽ không náo loạn ở chỗ này.
Quả nhiên, hai người chỉ là xung đột bằng ngôn ngữ hai câu, cũng không phải là sự tình nắm mãi không thể buông gì.
Bên Đỗ huyện lệnh kia, cũng đã sắp xem xong hết các bài thi mà các vị tiên sinh đưa lại đây rồi.
Chỉ là xem nhiều, ngược lại là Đỗ huyện lệnh có nhiều cảm khái. Trong những người này, có người viết thơ hay nhưng chữ lại xấu; có người viết chữ đẹp nhưng thơ lại không biểu đạt được hết ý. Con người không hoàn mỹ, tóm lại vẫn là có chút tì vết.
Bất thình lình, Đỗ huyện lệnh xem đến một phần cuối cùng.
“Cố Thiệu?” Đỗ huyện lệnh ngây ra, cái tên thật xa lạ.
Thư đồng của huyện lệnh đứng ở bên cạnh, nghe được lời này thì đáp một câu: “Vị này chính là đệ tử quan môn của Tần tiên sinh, ba năm trước đã thi đậu Tú tài.”
“Ba năm trước đây? Năm nay hắn bao nhiêu tuổi?”
“Hình như là mười tám.”
Đỗ huyện lệnh cười : “Vậy thật đúng là một vị thiếu niên anh tài.”
Huyện Kim Đàn bọn họ, người đọc sách có thiên phú còn không ít. Ông ấy nhớ còn có một học sinh họ Chu, cũng là còn trẻ tuổi đã thi đậu Tú tài, thật sự là hậu sinh khả uý nha.
Đỗ huyện lệnh nói hai câu xong thì cúi đầu xem kỹ nội dung.
Trên cùng là một bài thơ thất ngôn luật.
Không nói cái khác, chỉ chữ viết ấy thôi đã đủ để khiến cho Đỗ huyện lệnh kinh diễm. Có thể viết ra chữ đẹp như vậy, tuyệt đối không phải người bình thường. Ấn tượng đầu tiên là ấn tượng chính, dẫn tới khi Đỗ huyện lệnh xem phần phía dưới thì trịnh trọng hơn rất nhiều.
Chỉ là vài câu mở đầu, Đỗ huyện lệnh đã xem đến mức hài lòng không thôi. Tuy ông ấy không hám danh lợi, nhưng mà ai lại không phải người thích nghe lời hay. Huống chi những lời khen này còn nói đến thiệt tình thực lòng, câu nào cũng trúng điểm quan trọng. Xem ra vị Cố tiểu công tử này, vô cùng hiểu rõ những chiến tích của ông ấy.