Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 71: Chương 70:

Chương 70:

Trong toàn bộ quá trình, khoé miệng Đỗ huyện lệnh vẫn luôn mỉm cười.

Cho đến khi xem được câu cuối cùng, Đỗ huyện lệnh sửng sốt, ngay sau đó lại nhếch khóe miệng lên.

Thư đồng tò mò mà nhìn thoáng qua, chỉ thấy nhất phía dưới viết một hàng chữ đẹp đến cực điểm: “Sinh không cần phong bình chương sự, chỉ mong nhất thức Đỗ Trường Châu.”*

*Sinh thời không mong được phong tước mang ấn gì, chỉ mong được quen biết Đỗ Trường Châu.

Khoé miệng thư đồng kéo lên, vỗ mông ngựa thật rõ ràng.

Vậy cũng thôi, mấu chốt là phía dưới thơ còn có thêm một bức vẽ, trên bức vẽ là di vật văn hoá thanh nhã đoan chính, khí độ bất phàm, vừa nhìn qua, thế nhưng có bảy tám phần tương tự với Đỗ huyện lệnh!

Thư đồng: “……”

Đúng là một người đọc sách lanh lợi, thư đồng tự than thở không bằng.

Hắn ta thấy dáng vẻ vui tươi hơn hở của huyện lệnh đại nhân là biết, có lẽ lúc này đã định ra được thứ tự rồi.

Sự tình cũng như hắn ta suy nghĩ dự đoán, sau khi chờ kết quả ra, quả thực là vị thiếu niên tên Cố Thiệu kia xếp hạng đầu tiên.

Tất nhiên là các vị tiên sinh bình luận được biết kết quả đầu tiên.

Hàn tiên sinh vừa nghe hạng nhất xong, thế mà là học sinh của Tần Văn Thắng, cố hết sức kìm nén mới không có nghi ngờ lên tiếng, ngăn chặn cảm xúc hỏi: “Vậy hạng hai thì sao?”

Thư đồng nói: “Hạng hai chính là Chu Tư Niên, Chu công tử.”

Một hơi của Hàn tiên sinh thiếu chút nữa thì bị nghẹn không lên nổi.

Học sinh của ông ta, thế mà lại bại bởi Cố Thiệu?! Chuyện, chuyện này không có khả năng.

Tần tiên sinh nhìn dáng vẻ ngây ngốc của ông ta, đắc ý dào dạt mà ngẩng đầu lên, “Như thế nào?”

Thư đồng ở bên Huyện lệnh đã lâu, sớm đã học được cách đoán ý qua lời nói và sắc mặt.

Hai vị tiên sinh giao phong cũng không phải là một tiểu thư đồng như hắn ta có thể nói chuyện. Bây giờ hắn ta đi ra, chỉ là để tuyên đọc bảng xếp hạng, thuận tiện mang vài bài thi khi trước giao trả.

Hàn tiên sinh không tin học trò nhà mình thua, vì vậy bài thi này vừa được đưa qua, ông ta liền đi lấy xem xem.

Chỉ là sau khi lật qua lật lại, chỉ nhìn thấy học trò của ông ta, nhưng không nhìn thấy tên Cố Thiệu kia. Hàn tiên sinh ngẩng đầu hỏi thư đồng: “Bài thi của người đứng đầu sao lại không có ở đây?”

Tần tiên sinh cũng hiếu kỳ, liền chăm chăm nhìn thư đồng.

Thư đồng trầm tĩnh cười, đáp: “Chữ của Cố công tử thật sự quá đẹp, nét vẽ trong tranh cũng là độc nhất vô nhị, cho nên Huyện lệnh đã giữ lại bức tranh chữ ấy.”

Tần tiên sinh nhíu mày, chữ viết đẹp thì ông thừa nhận, suy cho học trò của ông có chữ viết dễ dàng để cho người ta có suy nghĩ muốn giữ làm của riêng. Chỉ là tranh …Tần tiên sinh nhớ rõ, người học trò này chỉ khi vẽ mỹ nhân mới vẽ đẹp xuất sắc được.

Tên tiểu tử Cố Thiệu, không đến nỗi vẽ một bức tranh mỹ nhân cho Huyện lệnh đi.

Không nghĩ ra được, Tần tiên sinh liền dứt khoát không nghĩ tới nữa. Dù sao cũng đã đứng đầu, bài thi còn bị Huyện lệnh tự mình giữ lại, truyền ra ngoài chắc chắn càng khiến người ta ngưỡng mộ.

Tần tiên sinh tiến lên nhỏ nhẹ chắp tay với thư đồng: “Vẫn phải đa tạ Huyện lệnh đại nhân yêu quý.”

Thư đồng tránh né, đáp lễ: “Là Cố công tử tài hoa xuất chúng, cũng là Tần tiên sinh người dạy giỏi.”

Câu này Tần tiên sinh làm sao có thể không thích nghe?

Thư đồng cũng chỉ ở lại trong phút chốc, liền xoay người rời đi. Tần tiên sinh từ lúc tuyên đọc bảng xếp hạng, thì một mặt xuân phong đắc ý, bây giờ thư đồng đi rồi, Tần tiên sinh nhìn mặt của Hàn tiên sinh như sắp viết lên hai chữ buồn bực, nhịn không được cười vài tiếng.

“Đã nói từ sớm rồi, đừng vểnh đuôi quá cao.”

Hàn tiên sinh nhịn không được liền đen mặt, chỉ là không nhìn thấy bài thi của Cố Thiệu, ông ta vẫn còn không tin học trò nhà mình thua người khác: “Vẫn chưa thấy được bài thi của người đứng đầu mà.”

“Sao?” Tần tiên sinh nhướn mày, “Hàn huynh là cảm thấy Đỗ Huyện lệnh thiên vị sao?”

“Tất nhiên là không, chỉ là văn vô đệ nhất, dù sao vẫn phải để mọi người thưởng thức, thì mới có thể thuyết phục người ta chứ.”

Tần tiên sinh mở hai tay ra: “Nói thì nói như vậy, chỉ là bây giờ cũng không có cơ hội xem lại. Nhiều bài thi như thế, chỉ có một mình bài của học trò ta được Huyện lệnh giữ lại.”

Hàn tiên sinh hừ một tiếng, không có cách nào phản bác lại.

Tần tiên sinh cười không nói một lời.

Chắc là cảm thấy ở đây chờ đợi cũng không có ý nghĩa gì. Hàn tiên sinh cầm bài thi của học trò mình rời khỏi, chỉ là lúc trước khi đi, ông ta vẫn không nhịn được nói một câu: “Đắc ý cái gì, viết cái gì còn chưa biết đâu.”

Ông ta lẩm bẩm tiếng nói không lớn, cũng không rõ ràng, nhưng Tần tiên sinh lại nghe rõ mồn một.

Trong lòng Tần tiên sinh khinh bỉ ông ta một câu, cũng biết ông ta thua nên mới không phục, nên cũng không tính toán gì nhiều.

Sau khi Hàn tiên sinh rời đi, Tần tiên sinh tiến tới vài vị tiên sinh còn lại, chắp tay: “Tần mỗ cũng phải đa tạ mấy vị tiên sinh đây.”

“Tạ cái gì, chữ viết của Cố tiểu công tử thật sự rất đẹp.” Người nói là lão tiên sinh mặc thanh y, bài thi của Cố Thiệu là ông ta đưa lên.

Chỉ là nghĩ đến thơ từ của Cố Thiệu, sắc mặt của mấy lão tiên sinh đều có hơi kỳ lạ.

Cố tiểu công tử đó, thứ hắn viết ra hay thì hay, chính là, chính là, có chút sai sai.

Bọn họ cũng do dự rất lâu, cuối cùng thật sự không ổn cho người đem xuống, cho nên mới truyền lại cho Huyện lệnh.

Bây giờ biểu hiện của Huyện lệnh, xem ra cũng cực kỳ hài lòng. Nhìn vậy thôi, chứ Cố tiểu công tử này là người thông minh. Chỉ có điều là trong lòng vài người đối với Tần tiên sinh không khỏi có cách nghĩ khác, ngày thường bọn họ đều thấy Tần tiên sinh đoan chính thanh cao, không ngờ vậy mà lại có thể dạy ra một học trò khôn khéo thế này, đó không phải là bản thân Tần tiên sinh cũng…

Đây thật sự không tốt để người ta suy nghĩ sâu.

Ánh mắt mọi người lay động không ngừng.

Tần tiên sinh cảm thấy vẻ mặt của bọn họ dường như có hơi không vừa ý, nhưng khi nhìn lại, lại như không có gì. Ông chỉ có thể quy kết là do bản thân hoa mắt.

Bên khác, Cố Thiệu cũng biết được tin mình đã được vinh danh đầu bảng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!