Chương 71:
Chu Tư Niên đang ở bên cạnh hắn, sau khi nghe được tin, trong lòng ít nhiều vẫn có hơi mất mát. Nhưng hắn ta cũng không phải là người không thể nhận thua, hơn nữa lúc trước, hắn ta đã nhận định Cố Thiệu không phải người bình thường. Bây giờ bị Cố Thiệu đè một bậc, cũng chứng minh điều hắn ta nghĩ là đúng.
“Chúc mừng Cố huynh.” Chu Tư Niên thật tâm thật ý nói.
Cố Thiệu đang sắp bị 20 lượng bạc từ trên trời rơi xuống đập cho chóng mặt, đột nhiên nghe thấy lời của Chu Tư Niên, mới tỉnh ngộ lại: “Cùng vui cùng vui.”
Hắn nhớ, Chu Tư Niên đứng thứ hai, nên cũng có bạc.
“Cố huynh nói bạc gì vậy?”
“À,” Cố Thiệu nhanh chóng mô tả, “Ý ta là cái ghế, ta mệt rồi, muốn ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.”
Nói xong, Cố Thiệu nghĩ lại vẫn còn sợ hãi cười một tiếng, thiếu chút nữa là lộ rồi, hên là hắn lanh trí.
Chu Tư Niên làm sao có thể nghĩ đến đầy đầu của hắn đều nghĩ đến bạc, chỉ nói: “Lần này ta thua một lần, nhưng thi Hương lần sau, Chu mỗ nhất định sẽ toàn lực đối phó.”
Trong lòng Cố Thiệu cạn lời, hắn thật không dễ mới tạm thời quên đi chuyện này, cái thằng nhóc này vậy mà lại nhắc lại.
Đang nghĩ xem nên nói gì để đánh trống lảng, thì nhìn thấy trước mặt có một tiểu thư đồng đi đến.
Thư đồng này chính là người bên cạnh Đỗ Huyện lệnh lúc nãy. Hắn ta cũng không quen Cố Thiệu, sau khi nghe người ta chỉ, mới biết rõ là người nào. Đợi khi tìm thấy Cố Thiệu, hắn ta cũng không phí nhiều lời, chỉ nói Đỗ Huyện lệnh có lời mời.
Người xung quanh đều nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ. Có thể được Huyện lệnh đích thân mời, đây không phải phúc mà người bình thường có được.
Vốn Cố Thiệu không muốn có loại phúc này, chỉ là đối phương dù sao cũng là Huyện lệnh, hắn không thể không cúi đầu, liền thật thà theo tiểu thư đồng đi đến căn nhà trên mặt nước.
Đỗ Huyện lệnh đang cầm bài viết của Cố Thiệu nhìn chăm chú.
Càng xem, Đỗ Huyện lệnh càng cảm thấy Cố Thiệu này không bình thường. Đợi phía trước truyền đến tiếng bước chân, Đỗ Huyện lệnh lập tức ngẩng đầu nhìn.
Người đến là một người trẻ tuổi, mày kiếm mắt sáng, phong thần tuấn lãng, trên người mặc một bộ quần áo bình thường, nhưng khí chất công tử nhẹ nhàng trên người lại làm cho người khác cảm thấy giật mình.
Đỗ Huyện lệnh hơi choáng, huyện Kim Đàn bọn họ, vậy mà lại có một tuyệt thế giai công tử như vậy.
Sau khi Cố Thiệu đứng ở đó, trong lòng vẫn có hơi lo lắng, ngoài việc hôm nay vội vã gặp mặt, hắn từ trước đến nay chưa từng gặp qua vị Đỗ Huyện lệnh này, chỉ là nghe thầy nhắc qua, hình như vị Huyện lệnh này là Tiến sĩ Nhị giáp, tài học cực kỳ giỏi.
Trong đầu Cố Thiệu thật ra đã nhét vào không ít sách, so với lúc trước thì gọi là cách nhau hai cực. Chỉ là hắn vẫn quen dùng ánh mắt nhìn bản thân trước đây, thường xuyên cảm thấy không đủ tự tin, chỉ lo ở trước mặt người bên cạnh lộ tẩy.
Trong chốc lát, hai người đều không nói chuyện.
Đây là lúc mà Đỗ Huyện lệnh nhận ra bản thân quan sát có hơi lâu, dẫn đến đối phương không dễ chịu, nên mới cười mời Cố Thiệu ngồi xuống.
Cố Thiệu ngồi trong sự nơm nớp lo sợ.
“Nghe nói ngươi là đệ từ của Tần tiên sinh?”
Cố Thiệu gật đầu.
Đỗ Huyện lệnh có ấn tượng rất tốt với Tần tiên sinh: “Tần tiên sinh thu nhận đồ đệ trước nay luôn nghiêm khắc, ngươi có thể được ông nhìn trúng, nghĩ rằng nhất định là một người toàn tâm toàn ý cho việc học.”
Cố Thiệu cười gượng vài tiếng, nói một câu khiêm tốn.
Đỗ Huyện lệnh lại cảm thấy nhân phẩm của hắn cũng rất tốt, lại hỏi: “Ngươi luyện chữ từ khi nào?”
Cố Thiệu lẽ nào không xấu hổ nói bản thân mới học vài tháng trước, liền nói dối: “Từ nhỏ đã bắt đầu học, chỉ là trước đây học không có trình tự, sau đó may mắn nhìn thấy một bảng chữ mẫu, liền chiếu sáng con đường học vấn, lúc này mới có chút thành tựu.”
“Nào chỉ một chút thành tựu?” Đỗ Huyện lệnh cũng là xuất thân từ kinh thành, tất nhiên biết chữ viết tay thế này ở kinh thành và giới quan lại có nghĩa là gì, “Chỉ là chữ được viết xuất chúng thế này, thấy được ngươi cũng mất rất nhiều công sức. Càng không nói đến tranh của ngươi cũng không giống với người khác.”
Cố Thiệu biết ông ấy nói đến bức đi săn đó.
Cố Thiệu bị thầy ép học vẽ tranh trong một khoảng thời gian, vẽ cũng nhiều, nên quen tay hay việc, biết nên nắm bắt trọng điểm phần nào. Có điều từ trước hắn vẽ đều là mỹ nhân, cho nên theo thói quen vẽ Đỗ Huyện lệnh đẹp thêm vài phần, phóng khoáng không giống như người thật. Bây giờ xem ra, Đỗ Huyện lệnh vẫn là rất hài lòng.
Đỗ Huyện lệnh hơn cả hài lòng, ông ấy quả thật là đã đến trình độ khen ngợi.
Có thể cho ra một học trò hiểu chuyện như thế lại còn tài hoa, thật sự không dễ dàng. Trong sự thăng trầm của giới quan trường, ai có thể biết trước được chuyện gì? Đỗ Huyện lệnh không ngại bán cho Cố Thiệu và Tần tiên sinh một hạng đầu: “Nghe nói ngươi còn muốn thi Hương?”
“Đúng vậy.”
Đỗ Huyện lệnh thu dọn tranh chữ của Cố Thiệu: “Tranh chữ này ta giữ trước, có qua có lại, công báo trong huyện nha, ngươi rảnh thì có thể đến xem qua.”
() Công báo: một loại báo bản tin dùng để thông báo, chuyên dùng để sao chép tin tức các văn kiện và tin tức chính trị do triều đình truyền đi.
Cố Thiệu còn chưa kịp nói, hệ thống liền kêu to bên tai hắn: “Kí chủ, mau đồng ý, mau đồng ý đi!”
Cố Thiệu là người hèn nhát nhất, hệ thống không nói, hắn cũng không dám từ chối ý tốt của Huyện lệnh, chỉ nói: “Được Huyện lệnh coi trọng, học trò đây nhất định ghi khắc trong tim.”
Thứ mà Đỗ Huyện lệnh muốn chính là thái độ này.
Thấy mọi việc ổn định, lòng hệ thống rất vừa ý.
Nó cũng không nghĩ đến, mới gặp Huyện lệnh lần đầu mà còn có thể thu hoạch thế này. Để kí chủ đi huyện nha xem công báo, không chỉ có lợi cho kỳ thi Hương về sau, còn có thể để kí chủ cùng người của quan phủ làm quen, đối với con đường làm quan của kí chủ về sau, càng rất hữu ích.
Tính toán nhỏ nhặt của hệ thống, Cố Thiệu hoàn toàn không biết.
Hai người không nói chuyện với nhau bao lâu, suy cho cùng Cố Thiệu bây giờ chỉ là một Tú tài. Coi trọng nhiều, điều này trái lại đối với hắn không tốt.
Không bao lâu, Cố Thiệu liền từ chỗ của Đỗ Huyện lệnh đi ra.
Lúc rời khỏi, Cố Thiệu vẫn có vài phần xúc động.
Lúc đầu không như ý, hắn nào dám nghĩ bản thân có ngày có thể lọt vào mắt xanh của Huyện lệnh. Nhưng bây giờ chuyện này lại thật sự xảy ra trước mắt hắn, để Cố Thiệu cuối cùng cũng nhận thức sâu sắc, bản thân hình như thật có hơi khác thường.
Vô cùng đắc chí, hắn cũng là gặp qua Huyện lệnh rồi.
Có điều…bạc đó không biết có phát xuống không. Chỉ mong lúc hắn đi về, liền có thể nhận được bạc. Bạc này chậm chậm không tới được tay, Cố Thiệu thật sự không an tâm. Rốt cuộc là sau khi không chép sách nữa, đây là lần thứ hai hắn kiếm được tiền.
Hệ thống yên lặng.
Nó vừa nghĩ muốn khen mấy câu, may mà chưa kịp nói, rốt cuộc vẫn chưa dạy bảo chăm sóc đủ cho kí chủ.
Chưa đi được bao lâu, Cố Thiệu đột nhiên dừng lại.
Hắn có chút kỳ quái nhìn chăm chăm vào cô nương gương mặt hồng hồng trước mặt, không biết vì sao nàng lại đột nhiên gọi tên hắn.
Cố Thiệu để tay lên ngực tự hỏi, hắn mặc dù thích người đẹp, nhưng trước giờ chưa từng dám quyến rũ ai. Còn về người trước mắt, hắn cũng hoàn toàn không có ấn tượng. Cố Thiệu xin thề với trời, bản thân tuyệt đối, tuyệt đối chưa từng gặp qua người trước mắt.
Có điều…cô nương này hình như rất thẹn thùng, đã đến trước mặt hắn, vẫn chậm chạp không nói lời nào.
Cố Thiệu vốn dĩ muốn đợi nàng mở miệng, chỉ là đợi lâu rồi, sự nhẫn nại cũng dần dần biến mất, không thể không thúc giục: “Cô nương, có thể nhường bước hay không?”
Hắn còn sốt ruột quay về lấy bạc đây.
“…” Cô nương trước mặt bỗng nhiên ngơ người, trông hơi kinh ngạc nhìn hắn, khuôn mặt tái nhợt thấy rõ.
*