Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 73: Chương 72:

Chương 72:

Nhìn cô nương xa lạ đột nhiên quay người rời đi, Cố Thiệu có chút không biết làm sao.

Hắn, hắn nói cái gì sai sao?

Nhưng từ đầu đến cuối hắn chỉ nói mỗi một câu, đó còn là một câu vô cùng bình thường. Cố Thiệu nghĩ mãi vẫn không rõ, nên theo bản năng liền hỏi hệ thống trong đầu: “Sao cô nương kia lại khóc rời đi vậy?”

Hệ thống liếc mắt nhìn hắn: “Dù là ai đi nửa, thì bị hôn phu của mình đối xử như vậy đều sẽ khóc.”

Cố Thiệu nghe vậy, khiếp sợ đến mức không khép miệng được.

Hóa ra đây chính là vị hôn thê của hắn! Nhưng vị hôn thê của hắn sao lại tới đây?

“Có phải nàng tìm nhầm người không?”

“Cặn bã!” Hệ thống tức giận mắng hắn một câu: “Người ta không dễ gì mới đến đây tìm ngươi, nhất định là suy nghĩ thật lâu mới quyết định đến, ngược lại ngươi thì hay rồi, chỉ cần một câu đã khiến người ta khóc chạy trở về, thật không biết người ta phải đau lòng đến cỡ nào?”

“Sao lại đổ lỗi cho ta?” Cố Thiệu cũng rất tủi thân.

“Không trách ngươi thì trách ai?” Hệ thống trợn tròn mắt.

Cố Thiệu không thừa nhận là lỗi của mình: “Sau khi đính hôn, ta với nàng cũng chỉ gặp nhau một lần, làm sao ta có thể nhớ được cô nương Trần gia có dáng vẻ thế nào.”

“Lại nói.” Cố Thiệu bỗng nhiên nói một cách đúng lý hợp tình: “Nàng đột nhiên chạy đến đây, vốn dĩ đã làm người ta nghi ngờ rồi có biết không? Sao lại trách ta? Phải trách nàng mới đúng.”

Hệ thống thấy hắn không biết ăn năn hối cải, càng không có chút gì gọi là áy náy, đột nhiên không muốn nói chuyện với hắn nữa.

Quên đi, từ từ thay đổi đi, cũng may hiện tại đã thấy được một ít kết quả, chắc không bao lâu nữa, tên cặn bã này sẽ bị nó cải tạo hoàn toàn thôi.

Vì xảy ra chuyện như vậy, sau đó Cố Thiệu liền trở về, ngay cả hai mươi lượng bạc cũng quên mất. Vẫn là người của hội văn tự mình đem đến cho hắn, lúc này Cố Thiệu mới giật mình nhớ ra.

Cố Thiệu nhanh chóng cất bạc đi, hai mươi lượng lận đó, không thể làm mất được.

Hắn xem bạc như là bảo bối mà cất giữ, nhưng lại không muốn để người khác thấy dáng vẻ của hắn và bảo bối, nên vất vả nhịn xuống.

Tần tiên sinh gặp chuyện vui, tinh thần liền thoải mái, trước mặt mọi người nhận được những lời khen ngợi có cánh, bây giờ rảnh rỗi liền đi tìm học trò bảo bối đã đem lại cho mình rất nhiều thể diện: “Sao ngươi lại đỏ mặt?”

Cố Thiệu thu hồi vẻ mặt phấn khích, nghiêm túc nói: “Con mới giành được vị trí đầu bảng, có chút vui mừng.”

Tần tiên sinh nghe xong rất hài lòng, lại không nhịn được lên tiếng khen: “Xem ra không uổng công mấy ngày này ta dạy dỗ ngươi, hiện tại đã bắt đầu nổi danh rồi.”

“Đều là nhờ ơn dạy dỗ của tiên sinh.”

Tần tiên sinh gật đầu, lại hỏi: “Đúng rồi, cuối cùng là lúc nãy ngươi viết gì?”

Cố Thiệu do dự một chút, xung quanh nhiều người như vậy, hắn thật khó mở miệng, liền nói: “Hay là đợi về phủ, học trò sẽ viết lại lần nữa cho tiên sinh xem.”

“Vậy cũng được.” Tần tiên sinh gật đầu, dù sao thắng cũng đã thắng rồi, danh tiếng đầu tiên cũng bắt đầu truyền ra ngoài rồi: “Sau khi trở về ngươi phải cẩn thận viết lại lần nữa, xong rồi ta sẽ dán lên tường trong trường tư thục, phải để mọi người cùng thưởng thức.”

“…” Cố Thiệu do dự một lúc, cuối cùng nói: “Được.”

Tiên sinh không để ý, thì hắn để ý làm gì?

Một lát sau, Cố Thiệu nhớ lại những gì huyện lệnh đã nói, liền hỏi: “Vừa nãy, khi huyện lệnh gọi con đi qua, ngài ấy có nói với con lúc nào cũng có thể đến huyện nha xem công báo.”

“Thật sao?” Hô hấp của Tần tiên sinh đều ngừng mất mấy giây.

Cố Thiệu bị thái độ này của ông dọa sợ không dám nói tiếp, thật lâu sau mới nói: “Đúng vậy, huyện lệnh đã nói như vậy.”

Tần tiên sinh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được cười lớn.

Vỗ vai Cố Thiệu, Tần tiên sinh thở dài: “Chuyến đi này đúng là đáng giá.”

Cố Thiệu cũng không quan tâm đi tìm hiểu xem cái gì đáng cái gì không đáng, chỉ khoảng hơn một tháng nữa thôi, chịu đựng một chút là qua.

Đúng rồi, dù sao hôm nay cũng là lần đầu tiên hắn nổi tiếng, không biết tiên sinh có thể cho hắn nghỉ một ngày không.

Đang nghĩ đến chuyện này, trùng hợp Tần tiên sinh liền nhắc tới: “Hiện tại cách ngày thi Hương không còn bao nhiêu ngày, ta sẽ cho ngươi nghỉ một ngày, chiều ngày mai ngươi có thể quay lại.”

Trong lòng Cố Thiệu cực kì vui mừng: “Cảm ơn tiên sinh!”

“Đừng vội nói lời cảm ơn.” Tần tiên sinh ngắt lời hắn: “Trước kì thi Hương, đây là lần nghỉ cuối cùng của ngươi, sau khi quay lại, ngươi chỉ có thể ở lại trong huyện thành chăm chỉ ôn tập. Cách kì thi Hương chỉ còn hơn một tháng, giữa chừng ngươi còn phải lên đường đến Phủ Thành, mất hết sáu bảy ngày đi đường, tính đi tính lại thì ngươi chỉ còn một tháng để ôn tập. Trong vòng một tháng này, nhất định không được phân tâm.”

Cố Thiệu không ngờ đến chuyện này: “Vậy phía cha nương của con ”

“Cha mẹ ngươi luôn mong chờ ngươi tiến bộ, họ nhất định sẽ hiểu.”

Cố Thiệu còn không cam tâm, Tần tiên sinh thấy vậy, dùng một câu chặn lại: “Nếu không được, ta sẽ tự mình đến nói với họ.”

Một câu đã chặn họng được Cố Thiệu, ngoại trừ đồng ý thì hắn còn có thể làm gì được bây giờ?

“Vâng ha ha… Đều nghe lời tiên sinh.” Cố Thiệu nhếch miệng, gượng cười nói.

Tần tiên sinh ừ một tiếng, ra hiệu cho hắn theo sau mình.

Sau khi cuộc so tài nghiêm túc qua đi, những văn nhân còn sót lại hoặc là rời đi, hoặc là tập trung cùng nhau ngâm thơ vẽ tranh, Tần tiên sinh luôn muốn để Cố Thiệu thể hiện nhiều hơn, vì vậy ông đương nhiên cũng không muốn rời đi sớm. Liền mang theo học trò chen vào giữa đám đông.

Cố Thiệu vừa đi lên phía trước, vừa nhìn thoáng qua chiếc thuyền trên mặt nước đang dừng lại đón khách.

Đáng tiếc, trên tàu chở khách quá đông, cuối cùng cũng không thấy gì.

Bên này sôi nổi náo nhiệt, Hồng Hương bên kia lại gấp đến mức tay chân luống cuống hết cả lên.

Mới vừa rồi, bên ngoài truyền đến tin tức, nói cô gia giành được vị trí đầu bảng, chủ tớ hai người vô cùng kích động. Hồng Hương nhận ra cô nương muốn đến gặp cô gia, liền thuận nước đẩy thuyền, đưa cô nương tránh khỏi đám đông, tìm đến chỗ huyện lệnh liền nhìn thấy Cố Thiệu đang đi ra.**

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!