Chương 73:
Đối với Hồng Hương, cô nương nhà nàng là lần đầu tiên làm ra loại chuyện điên rồ như thế này.
Bình thường cô nương đều ngoan ngoãn ở trong nhà, cũng chưa từng tiếp xúc với bất kì người nam nhân nào, nhưng lần này vì cô gia mà cô nương đã hoàn toàn từ bỏ thể diện của mình.
Sau khi hai người chạm mặt nhau, Hồng Hương luôn lo lắng nhìn xung quanh, nên nàng ấy cũng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Đợi tới lúc nàng quay đầu mới phát hiện cô nương nhà nàng đã xách váy chạy ra.
Sau đó nửa, chính là tình hình hiện tại.
Không biết Hồng Hương đã hỏi bao nhiêu lần, nhưng cô nương cứ ngẩn người ngồi đó, không nói một lời: “Cô nương, người hãy nói gì đó đi, có phải cô gia bắt nạt người không?”
Trần Tú Nương khóc đến mức thở không ra hơi, nhưng nghe nói thế vẫn không quên lắc đầu.
Hồng Hương càng sốt ruột: “Vậy cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, không phải vừa nãy còn rất tốt sao?”
Trần Tú Nương cầm túi thơm trong tay.
Đây là túi thơm mà nàng đã thêu rất lâu. Nghe cha nói, hôm đó khi Cố Thiệu đến vườn của Trịnh cử nhân, mặc bộ quần áo có hoa văn bằng trúc xanh. Trần Tú Nương liền tỉ mỉ thêu một vài cây trúc xanh lên trên.
Từng hương liệu bên trong đều là nàng cẩn thận lựa chọn.
Nhưng… túi thơm này, cũng không gửi đi được.
Trần Tú Nương cũng biết phản ứng của mình hơi quá khích. Thực ra, Cố Thiệu chỉ mới gặp nàng một lần, còn là chuyện của mấy năm trước. Lúc đó nàng còn nhỏ, dáng người cũng chưa phát triển, khác hẳn bây giờ. Cố Thiệu không nhận ra nàng cũng là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, nàng vẫn khó chịu.
Nàng luôn lén lút chú ý đến hắn, lúc nào cũng suy nghĩ về hắn, cuối cùng, khi nàng lấy hết can đảm để nói với hắn câu chúc mừng, lại đổi lấy kết quả như hiện tại. Trần Tú Nương làm sao có thể không đau lòng?
Hồng Hương vội vàng: “Cô nương, nếu ngài không nói gì, vậy lát nữa em sẽ đi nói với lão gia, để lão gia tự mình đến hỏi cô gia.”
“Đừng!” Trần Tú Nương lau nước mắt, thút thít nói: “Ta không sao mà, chỉ là, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Hồng Hương lo lắng sắp chết rồi. Cô nương nhà nàng cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình lại quá nhu mì.
Trần Tú Nương lắc đầu: “Không có gì.”
Nàng lại không muốn nói nữa, rốt cuộc vẫn muốn giữ mặt mũi, nhưng nàng lại không muốn chuyện này truyền đến tai cha, nên rưng rưng nước mắt cảnh cáo: “Em không được nói việc này cho người khác biết, cha ta cũng không được!”
Hồng Hương không nói lời nào, mặc dù Trần Tú Nương luôn dịu dàng, nhưng lúc này lại rất cứng rắn.
Hồng Hương không còn cách nào: “Được được được, không nói thì không nói.”
Người ta nói lòng nữ nhân như kim dưới đáy biển, hôm nay cuối cùng nàng ấy cũng gặp được.
Trần Tú Nương liên tục căn dặn, xác định Hồng Hương thật sự sẽ không nhiều lời, lúc này mới bình tĩnh lại. Khóc một hồi xong, Trần Tú Nương lúc này mới thanh tỉnh, mặc dù vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng đã tốt hơn nhiều so với trước đây.
Rốt cuộc, Trần Tú Nương vẫn nhớ đến vị hôn phu của mình, không muốn cha mình làm khó hắn.
Chỉ là phần tâm ý này, trừ nàng ra cũng không có ai biết. Đối mặt với túi thơm trong tay, Trần Tú Nương lại có chút ngẩn ngơ.
Một canh giờ sau, Cố Thiệu – bị người nhớ nhung, mới bước ra khỏi hội văn.
Hội văn lần này, nếu muốn nói cảm nhận, thứ duy nhất Cố Thiệu cảm nhận được chính là – nịnh hót là một điều tốt.
Nếu nịnh hót tốt, đừng nói một bước lên mây, lại cao thêm một tầng nửa cũng không có vấn đề gì. Không ngờ những gì Trịnh tiên sinh nói lại có lý như vậy, lần đầu tiên Cố Thiệu nếm được vị ngọt, nên càng kiên định hơn vào lòng tin này, muốn tiếp tục bước đi trên con đường này.
Hệ thống hiểu rõ những tính toán của hắn, nhưng nó cũng không quá để ý, dù sao nó chỉ cần kiểm soát để kí chủ không suy đồi không cặn bã là được.
Cố Thiệu tự ước lượng số tiền lớn trong tay, đến chỗ nào cũng muốn mua, hận không thể tiêu hết một lần cho sảng khoái. Chỉ là có hệ thống luôn nhìn chằm chằm, mục tiêu này của hắn vẫn không thể thực hiện được. Sau khi ngồi lên xe bò, Cố Thiệu mới vội vàng trở lại thôn ThượngTáo.
Nhìn những đồ vật trên xe, lại nhớ đến lời tiên sinh nói đây là kỳ nghỉ cuối cùng, Cố Thiệu liền không biết phải nói với cha nương mình như thế nào.
Hầy, được coi trọng quá cũng không phải chuyện gì tốt, giống như bây giờ.
Nếu như hơn một tháng hắn thật sự không trở về, cha nương nhất định sẽ không chịu nổi, nói không chừng hôm nay sẽ điên cuồng giữ hắn lại.
Nghĩ đến cảnh tượng như vậy, Cố Thiệu bất giác khẽ nhếch miệng. “Đây chính là địa vị của trưởng tử.” Hắn dựa vào những thứ mình mua, thong thả hít một hơi.
Hệ thống im lặng.
Sau khi về đến Cố gia, trời đã gần tối. Vào đến nhà, Cố Thiệu đem những thứ mới mua bỏ xuống, sau đó mang vẻ mặt đau thương nói với hai vợ chồng Cố Đại Hà nghe những chuyện đã xảy ra hôm nay, bao gồm cả chuyện thời gian tới hắn có thể sẽ không được về.
Hai vợ chồng sau khi nghe xong, liền không còn tiếng nói chuyện nào.
Cố Thiệu lắc đầu: “Cha nương, con biết hai người không nỡ, thật ra con cũng không nỡ bỏ hai người, hay là để con về nói lại với Tần tiên sinh --- “
“Thiệu Ca Nhi!” Trần Kim Liên đột nhiên gọi lớn, vẻ mặt vui mừng khôn xiết.
Cố Thiệu bị bà làm cho giật mình, ngay cả lời định nói đều quên: “Nương, người, người làm sao vậy?”
“Con thật sự giành được vị trí đầu bảng? Huyện lệnh còn tự mình đến gặp con?” Trần Kim Liên không tự chủ được mà mở lớn, Cố Đại Hà cũng như vậy. Hai vợ chồng nhìn chằm chằm con trai, sợ bản thân nghe sai chữ nào.
Cố Thiệu áp lực gật đầu: “Đều là sự thật.”
Nhưng đây không phải vấn đề cần nói mà.
Trần Kim Liên phất tay ngắt lời hắn: “Thật tốt quá.”
Bà chắp tay trước ngực, thành kính niệm mấy câu kinh Phật: “Nhờ Phật tổ phù hộ độ trì, con ta thật có tiền đồ.”
Hai vợ chồng chỉ thấy được Cố Thiệu sắp thành danh, làm gì còn quan tâm liệu hắn có trở về hay không: “Nghe lời tiên sinh của con chắc chắn là không sai, đừng nói là một tháng không trở về, cho dù là một năm không về, cha nương cũng sẽ không có ý kiến, con cứ yên tâm đi.”