Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 75: Chương 74:

Chương 74:

Tuy rằng hai vợ chồng Cố Đại Hà không biết hội văn là cái gì, lại có những ai tham gia, chỉ là huyện lệnh lão gia cũng đến đó, vậy nhất định là thứ khó lường. Huống hồ, huyện lệnh lão gia còn gặp chỉ mỗi mình Thiệu ca nhi nhà bọn họ, phần vinh dự này, đổi thành người khác thì không nhất định sẽ có.

Xét đến cùng, vẫn là bởi vì Thiệu ca nhi nhà bọn họ quá ưu tú, làm cho huyện lệnh lão gia cũng nhìn hắn với con mắt khác.

Đây chính là vinh quang tận trời mà, hai vợ chồng nhìn nhau một cái: Chuyện lớn như vậy cũng không thể chỉ mỗi hai bọn họ vui vẻ thôi, phải cho tất cả người trong thôn đều biết.

Phải đi chém gió một chút, còn không làm bọn họ hâm mộ chết!

Hai người chỉ cần tưởng tượng đến biểu cảm hâm mộ của người khác, rốt cuộc ngồi không yên, vò đầu bứt tai nói ngắn gọn với Cố Thiệu vài câu xong, đều tự tìm cớ chạy ra đi, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng người.

Nhìn nhà chính trống rỗng, lần đầu tiên Cố Thiệu cảm nhận được sự cô độc, trong nháy mắt thậm chí hắn còn cảm thấy, bản thân mình đã bị toàn thế giới vứt bỏ.

Hệ thống nhàn nhạt mà trào phúng: “Luyến tiếc? Địa vị của trưởng tử?”

“… Đừng nói nữa.” Là hắn đánh giá cao chính mình, cũng đánh giá cao cha nương của hắn.

Cố Thiệu tuyệt vọng mà tựa vào trên bàn, nghĩ may mắn chỉ có hệ thống biết.

“Đúng rồi,” Cố Thiệu đột nhiên nhớ tới một sự kiện, “Hệ thống, đến tột cùng là ngươi có bộ dáng gì?”

Cho đến bây giờ hắn còn chưa gặp được hệ thống đấy, trước kia thì rất bài xích, nhưng sau khi ở bên nhau lâu như vậy, Cố Thiệu cũng không chán ghét với nó nhiều lắm. Có một số việc, thậm chí còn phải cảm kích nó.

Nhưng mà trước mặt hệ thống, Cố Thiệu tuyệt đối sẽ không thừa nhận điều này.

“Hai ta cũng đã ở chung thời gian dài như vậy, thế mà ngươi cũng không chịu lộ cái mặt, có phải bởi vì… ngươi rất xấu hay không hả? Là đôi mắt nhỏ, miệng rộng, hay là không được cao? Ha ha ha ha…” Cố Thiệu vô cùng ác ý suy đoán diện mạo của nó.

Hệ thống đã miễn dịch với mấy ý tưởng kỳ quái độc nhất của hắn: “Hệ thống không có diện mạo, muốn biến thành bộ dáng gì là có thể biến thành bộ dáng đó. Không phải ký chủ thích ngắm mỹ nhân sao, lần sau bổn hệ thống sẽ biến thành một cô nương xinh đẹp yểu điệu nũng nịu cho ngươi, như thế nào?”

“Đừng nói nữa!” Cố Thiệu liền oẹ một tiếng, còn nói nữa hắn sẽ nôn ra mất.

Khó có thể tưởng tượng, một bộ da mỹ nhân khoác ở trên người hệ thống là cảnh tượng đáng sợ như thế nào. Còn tiếp tục nghĩ nữa, hắn cũng không còn cách nào mà nhìn thẳng vào hai chữ mỹ nhân này nữa.

Lại nói hai vợ chồng Cố Đại Hà rời đi không bao lâu, bên ngoài lại có hai đứa bé vọt vào.

Cố Lễ vốn là ở bên ngoài chơi cây kiếm gỗ nhỏ của nhóc, sau khi nghe được đại ca trở về thì lập tức bỏ lại mấy tiểu đồng bọn mà chạy về nhà. Đại ca trở về có nghĩa là gì, người khác thì không biết, nhưng Cố Lễ còn có thể không biết hay sao?

Ở trong lòng Cố Lễ, đại ca của hắn, có nghĩa là đồ ăn ngon!

Khi vào cửa, vừa vặn gặp được Cố Tiểu Muội đi hái rau dại về.

Cố Tiểu Muội vừa nghe nói đại ca đã về, thì lập tức buông rổ xuống, đi theo phía sau Cố Lễ, vội vội vàng vàng vào nhà chính.

“Đại ca!”

Cố Thiệu nghe được một giọng nói quen thuộc, lúc này mới ngẩng đầu dậy khỏi bàn, nhìn thoáng qua phía bên ngoài.

“Lễ ca nhi đã về rồi.” Cố Thiệu nhìn Cố Lễ một cái, ánh mắt lại rơi vào phía sau, rơi xuống trên người củ cải nhỏ lùn lùn, “Tiểu Muội cũng đã về rồi.”

“Đại ca.” Cố Tiểu Muội mềm mại mà kêu một tiếng.

Cố Thiệu bỗng nhiên cảm thấy cô bé gọi thật là dễ nghe, dù sao cũng êm tai hơn giọng của tiểu tử thúi Cố Lễ này. Hắn tiện tay mở ra mấy gói đồ mình mang về, vẫy vẫy tay với hai đứa nhóc: “Mau qua đây, đại ca chia kẹo cho hai đứa ăn.”

Cố Lễ hưng phấn mà “Oa” một tiếng, vội vàng xông lên: “Đệ biết khẳng định đại ca sẽ mang đồ ăn ngon về mà.”

Cố Thiệu nhìn bàn tay đã giơ ra trước mắt mình, bất đắc dĩ đưa cho thằng bé mấy viên, quay đầu lại thả mấy viên vào trong tay Tiểu Muội.

Đây là loại kẹo Cố Thiệu thích nhất.

Trước kia tiền trong tay không nhiều lắm, nhiều nhất cũng chỉ có thể mua một hai viên nếm thử vị ngon ngọt, còn lại vẫn là một thân một mình trốn đi lén lút ăn, hiện giờ trên người có một khoản lớn, đương nhiên Cố Thiệu muốn mua bao nhiêu là có thể mua bấy nhiêu, chính hắn cũng có thể ăn cho đủ.

Sau khi chia cho hai đứa nhóc, Cố Thiệu còn đắm chìm ở trong sự cảm động mình thật đúng là một ca ca tốt tuyệt thế.

Không nghĩ còn chưa qua bao lâu, hệ thống đã nhẹ nhàng giật điện hắn một chút.

Lòng bàn tay Cố Thiệu tê rần, cảnh giác nói: “Ngươi lại muốn làm gì?”

“Xem đệ đệ tốt của ngươi kìa!” Trong lời nói của hệ thống mang theo nồng đậm bất mãn.

Cố Thiệu quay đầu nhìn qua.

Mới vừa nãy sau khi hắn chia đường xong, Cố Lễ đã nhét phần của mình vào trong túi, sau đó thì lại hung hăng nhìn sang Cố Tiểu Muội, cũng muốn chiếm lấy phần kia của Cố Tiểu Muội làm của riêng.

Cố Tiểu Muội sợ nhóc, sờ sờ túi, chuẩn bị chia cho nhóc.

Cố Thiệu nhăn mày lại: “Lễ ca nhi.”

Cố Lễ chần chờ mà nhìn lại: “Đại ca, ca gọi đệ làm gì?”

“Không phải lúc nãy ta vừa mới chia cho đệ rồi sao, nhanh vậy đã ăn hết rồi?”

“Không…” Trước mặt đại ca, Cố Lễ vẫn không dám nói dối.

Mặt Cố Thiệu trầm xuống: “Vậy vì sao đệ muốn lấy của Tiểu Muội hả?”

Cố Lễ gãi gãi đầu, “Trước kia, không phải vẫn luôn như vậy sao.”

Nhà bọn họ phàm là có thứ gì tốt, không phải của đại ca nhóc, thì chính là của nhóc. Nếu như nhóc cướp đồ của Tiểu Muội, trong nhà cũng sẽ không ai phê bình nhóc, dù là đại ca cũng sẽ không. Nhưng Cố Lễ không biết, sao lúc này lại không giống thế nữa?

Cố Thiệu trầm mặc trong một cái chớp mắt.

Đúng vậy, trước kia vẫn luôn là như thế. Nhưng bây giờ không giống nữa, nếu như cha nương và Cố Lễ vẫn luôn như thế này, dù hắn có bò lên cao hơn nữa, kết quả vẫn là không thể thay đổi gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!