Chương 75:
Cố Thiệu nhìn Tiểu Muội một cái, tiểu nha đầu này vẫn luôn bị bắt nạt, cũng không biết phản kháng, cứ như vậy mà ngơ ngác đứng ở góc tường, mắt trông mong nhìn hắn.
Thật là đáng thương.
Thấy thế, biểu cảm trên mặt Cố Thiệu nghiêm khắc hơn vài phần, trách mắng Cố Lễ: “Tốt xấu gì đệ cũng là một ca ca, sao mà da mặt lại dày như vậy. Mình đã có rồi, lại còn muốn chiếm lấy của muội muội, lần sau mà để ta phát hiện, đệ cũng đừng nghĩ đến được ăn kẹo nữa.”
Cố Lễ nhìn đại ca nhóc với ánh mắt khó có thể tin: “Đại ca, ca bảo đệ nhường nó ư?”
Cố Thiệu ôm cánh tay, gật gật đầu với vẻ đương nhiên: “Nhường một chút thì làm sao?”
“Đại ca, ca ——” Cố Lễ ngơ ngác mà nhìn một lát xong, thấy Cố Thiệu hoàn toàn không có ý sửa miệng, bỗng nhiên “Oa” lên một tiếng, khóc lóc chạy ra ngoài.
Nhóc muốn đi tìm nương, đại ca thay đổi rồi, thế mà đại ca lại giúp đỡ Tiểu Muội lại không giúp nhóc!
Sau khi Cố Lễ chạy đi mất, Cố Tiểu Muội cầm kẹo trong tay, bỏ ra ngoài cũng không phải, thả lại túi cũng không phải, thấp thỏm bất an mà đứng ở cạnh cửa.
Cố Thiệu nhìn thấy, bỗng nhiên có chút không thoải mái, hắn gọi Cố Tiểu Muội lại, sờ sờ bím tóc nhỏ trên đầu cô bé: “Ăn đi, không có việc gì.”
Cố Tiểu Muội cọ cọ lòng bàn tay của hắn, mềm mại lên tiếng đáp lại.
Lúc này Cố Thiệu mới phát hiện, thế nhưng hôm nay Tiểu Muội lại mặc một bộ đồ mới đến chín phần. Bình thường nhìn đến thì cô bé đều mặc đồ bẩn dính bùn đất, bởi vì thường ở bên ngoài hái quả dại, nhổ rau dại gì đó, trong kẽ móng tay cũng là đất đen tuyền, nhìn vào chính là một đứa bé dơ dơ bẩn bẩn. Bây giờ mặc quần áo mới vào, trên mặt cũng trắng nõn, không chỉ nhìn có vẻ thuận mắt hơn bao nhiêu lần so với ngày thường.
Lần đầu Cố Thiệu còn cảm thấy, Tiểu Muội nhà mình lớn lên thật là, rất đáng yêu.
“Quần áo làm khi nào thế?” Hắn hỏi.
“Làm vào nửa tháng trước, cả nhà mình đều làm, đại ca cũng có.” Tiểu Muội kéo kéo quần áo của mình, có chút thẹn thùng.
“Không tồi, ăn mặc khá xinh đẹp.”
Cố Tiểu Muội mím mím miệng, trong lòng dường như nở ra một đóa hoa nhỏ.
Cố Thiệu lại đánh giá một cái, vải dệt này hắn cũng quen mắt, chính là lần trước sau khi Trần tú tài cho một khoản bạc, hắn đã mua về từ huyện thành. Vải dệt lúc trước mang về còn rất nhiều, hôm nay lúc hắn trở về, quần áo cha nương mặc trên người cũng là đồ mới.
Hiện giờ, Tiểu Muội thế mà cũng mặc đồ mới. Cố Thiệu cảm khái, xem ra cha nương hắn thật sự thay đổi rồi.
“Ký chủ suy nghĩ nhiều, đây chỉ là nhìn mặt mũi của Tần tiên sinh, không trách móc nặng nề Cố Tiểu Muội mà thôi.” Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.
Cố Thiệu nghẹn một chút, ngay sau đó lại phản bác: “Mặc kệ là nguyên nhân gì, tóm lại cũng là thay đổi.”
Nói đến Cố Lễ sau khi khóc chít chít chạy ra ngoài, tìm hồi lâu mới tìm được Trần Kim Liên đang đứng dưới gốc cây du già ở trong thôn khoác lác với người khác.
Cũng không thể xem như khoác lác, dù sao những gì bọn họ nói cũng là sự thật, chỉ là bị khuếch đại lên một chút thôi.
“Thiệu ca nhi nhà các ngươi thật sự lợi hại như vậy à?”
“Chắc không phải bịa ra chứ?”
“Đúng vậy đúng vậy, bình thường cũng chẳng thấy hắn có năng lực lớn như vậy mà, đó chính là huyện lệnh, đâu phải người chúng ta muốn gặp là có thể gặp, chém gió thế!”
Trần Kim Liên thấy bọn họ không tin, hung hăng mà phỉ nhổ: “Con nhà mình không có bản lĩnh, nên cho rằng con nhà người khác cũng không có bản lĩnh hả? Thiệu ca nhi nhà chúng ta chính là trời sinh thông minh!”
“Lời này của ngươi có ý gì, con nhà ai không có bản lĩnh, nói rõ ràng cho ta nghe!” Lập tức có người tức lên, không phục.
Vẫn là Trương thị mở miệng, nói một câu xin lỗi thay đệ muội Trần Kim Liên này, lúc này mới ấn xuống lửa giận của mọi người được.
Mọi người e ngại mặt mũi của Trương thị, không tiện so đo gì với Trần Kim Liên, chỉ là ở trong lòng lại càng ngày càng xem thường gia đình Cố Đại Hà, còn nói cái gì mà muốn đi thi cử nhân nữa chứ, cử nhân dễ dàng thi như vậy à? Thả lời ra sớm như vậy, chờ mấy ngày nữa kỳ thi hương kết thúc, xem thể diện người một nhà bọn họ phải đặt ở chỗ nào?
Trần Kim Liên biết bọn họ đây là có ý gì, chỉ là điều này cũng không ảnh hưởng bà khoe khoang lên. Không thích nghe thì làm sao, bà càng muốn nói đấy!
Khi Cố Lễ chạy tới muốn cáo trạng, Trần Kim Liên ngại nhóc ở chỗ này chướng mắt, không đợi nhóc nói xong đã đuổi nhóc đi ra ngoài: “Có chuyện gì thì đi tìm cha con trước đi."
Cố Lễ ngơ ngác lau nước mắt, nghe lời Trần Kim Liên nói đi tìm cha.
Chỉ là kết quả cũng giống như thế, cha nhóc ngại nhóc tới không đúng thời điểm, cũng nhẹ nhàng mà đẩy nhóc ra, “Cha không rảnh, đi tìm nương của con đi.”
Cố Lễ: “……”
Nhóc thật sự thương tâm.
Cố Lễ cũng không đến tìm ai nữa, nhưng mà nhóc lại không bằng lòng trở về nhìn đại ca, cho nên cứng rắn ngồi ở dưới cây du lớn, đợi nửa canh giờ, rốt cuộc mới chờ được nương của nhóc ngừng nghỉ lại.
Cố Lễ vội vàng nói uất ức của mình cho Trần Kim Liên nghe.
Không nghĩ tới Trần Kim Liên hoàn toàn không có ý muốn chống lưng cho tiểu nhi tử: “Không phải chỉ là mấy cục kẹo thôi sao, con lấy của nó làm gì?”
Cố Lễ vừa thương tâm vừa tức: “Nương, trước kia nương không phải như thế!”
“Ta nói con đứa nhỏ này, sao mà không hiểu chuyện chút nào thế.” Trần Kim Liên trừng nhóc một cái, lôi kéo nhóc đi về nhà, “Bây giờ ca ca con một lòng một dạ theo đuổi tiền đồ, chúng ta nhất quyết không thể kéo chân sau của nó. Chờ nó thi đậu Trạng Nguyên, loại kẹo nào mà không ăn được, cần gì phải nhớ thương mấy viên của Tiểu Muội kia nữa?”
Bây giờ Trần Kim Liên đã tỉnh ngộ lại, cho dù là vì Thiệu ca nhi, bà cũng phải đối xử với Tiểu Muội tốt hơn một chút.
Dù sao bọn họ cũng không thể bôi đen lên mặt Thiệu ca nhi được.
“Vậy sao phải để con chịu uất ức chứ?” Cố Lễ dậm chân.