Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 77: Chương 76:

Chương 76:

“Ngoan, chờ ca ca con thi đậu Trạng Nguyên thì tốt rồi.” Trần Kim Liên dỗ nhóc một câu, không bao lâu đã dắt nhóc về đến nhà, lại lén lút nhét cho nhóc hai viên kẹo.

Chờ đến khi Trần Kim Liên lại đây tìm Cố Thiệu, Cố Thiệu cho rằng bà là vì chuyện của Cố Lễ.

Trong lòng mắng một câu tiểu tử thúi, trên mặt Cố Thiệu vẫn không có nửa phần tội lỗi: “Nương tới nói chuyện thay Lễ ca nhi ư?”

“Ai nói là vì nó?” Trần Kim Liên cười cười, ngồi xuống ở bên cạnh nhi tử, “Ta chính là đặc biệt qua đây vì con.”

Cố Thiệu nghi hoặc trong lòng: “Nương, nương muốn phân phó cái gì?”

Trần Kim Liên vô cùng thần bí, nhìn thoáng qua xung quanh không có ai, lúc này mới nói, “Nương của con đã hỏi thăm rồi, nhà Đỗ huyện lệnh kia, thật sự có một đứa con gái, hiện giờ tuy mới mười ba tuổi, nhưng mà không phải nhà chúng ta không chờ nổi.”

Cố Thiệu và hệ thống đồng thời chấn kinh.

Hồi lâu sau, Cố Thiệu mới tìm về được giọng nói của mình: “Nương, chỉ là con đã định thân rồi.”

“Định thân với không định thân tính là gì, lại chưa có thành thân. Trần gia kia chẳng qua chỉ là một tiểu địa chủ mà thôi, đối với người đỗ cử nhân, lại đỗ Trạng Nguyên như con, Trần gia còn có thể trèo cao được à? Ta thấy chỗ huyện lệnh đó mới tốt đó, ông ấy coi trọng con, trong nhà vừa vặn lại có một đứa con gái thích hợp, đây còn không phải là duyên trời tác hợp sao. Muốn ta nói à, hôn sự với Trần gia này vẫn nên nhanh chóng lui đi, miễn cho chậm trễ con.”

Hệ thống đã đang phóng dòng điện ra, tư tư rung động, âm thanh nghe ra được vô cùng đáng sợ.

Cố Thiệu giật mình một cái, chặn lại: “Nương, lời này nương đừng nói nữa, hôn sự với Trần gia không thể lui.”

“Vì sao không thể?”

“Tóm lại, chính là không thể!” Trong sự cuống quýt Cố Thiệu hô một câu, sợ hệ thống mượn việc này trừng phạt hắn.

Vẻ mặt Cố Thiệu tỏ ra nghiêm nghị: “Nương, về sau những lời như thế này người tuyệt đối không được nói nữa.”

Trần Kim Liên có hơi không vui.

Cố Thiệu không thể không nói: “Nương cũng biết sau này con phải thi khoa cử, trên người không thể có vết nhơ. Lúc hôn sự này được định đoạt, xem như là nhà chúng ta trèo cao. Bây giờ làm sao có thể vì con lọt vào mắt xanh của Huyện lệnh mà muốn hủy hôn?”

Trần Kim Liên nhíu mày: “Nhưng cũng không thể vì nhà họ mà làm lỡ mất tiền đồ của con chứ?”

“Nói gì mà lỡ mất với không lỡ mất. Con đường đường là một nam nhi bảy thước, lẽ nào còn phải mượn lợi ích của nữ nhân để nêu cao tên tuổi hay sao? Chuyện này nếu như truyền ra ngoài, mặt của con phải để ở đâu đây?”

Hơn nữa, Cố Thiệu hắn cũng hoàn toàn không nghĩ đến việc xuất sắc hơn người. Thi đậu lấy danh Cử nhân cũng không tệ, đợi khi hắn thi đậu Cử nhân, vậy cũng tính là môn đăng hộ đối.

Trần Kim Liên vẫn muốn nói gì đó, chỉ là nhìn ánh mắt kiên định của con trai, cuối cùng cũng không nói gì.

Thôi đi, nghĩ lại thì con trai nói cũng đúng.

Nếu đổi thành đích nữ của Huyện lệnh, sau khi gả qua, người phải cúi đầu chắc chắn là bà rồi.

Cố Thiệu thấy nương không nói thêm lời gì kinh thiên động địa nữa, trong lòng có hơi yên ổn, qua một lát, hắn mới nói tiếp: “Đợi sau khi qua kỳ thi Hương, con sẽ đích thân đi thăm hỏi Trần tú tài một chuyến.”

Đã nói nhiều năm như thế, Cố Thiệu vẫn chưa đàng hoàng thăm hỏi mấy lần. Lúc trước không cảm thấy có chỗ nào thất lễ, cũng chẳng bao giờ đặt người nhà Trần gia vào trong lòng, bây giờ biết chút đạo lý rồi, cũng hiểu cách đối nhân xử thế, mới đột ngột nhận ra nhà hắn làm thật sự không thỏa đáng.

Hệ thống lúc nào cũng nhìn chăm chăm Cố Thiệu, lúc nào cũng chuẩn bị điện giật. Nhưng sau khi biết cách nghĩ của hắn, mới nén lại được sự rục rịch trong lòng, chỉ là châm biếm nói: “Kí chủ có thể nghĩ được như vậy, cũng coi như đã có luong tâm rồi.”

Cố Thiệu vừa muốn đáp trả lại, nhưng nghĩ lại thủ đoạn của hệ thống, ngay tức khắc liền dừng lại. Là quân tử, thì nên chịu được những gì người thường không chịu được.

Tần tiên sinh chỉ cho hắn nghỉ một ngày, Cố Thiệu vốn dĩ nghĩ đến năng lực kỳ lạ đó của hệ thống, muốn để nó kéo dài thời gian một ngày này, cũng có thể để hắn ở nhà thêm một khoảng thời gian.

Có điều kiến nghị này, hệ thống không thèm suy nghĩ đã bác bỏ: “Đây là công năng bổ sung của bổn hệ thống, chỉ khi kí chủ học hành mới có thể khởi động.”

Cố Thiệu tức giận: “Ăn nói lung tung, ngươi rõ ràng là không muốn để ta tiếp tục ở lại nhà.”

“Tùy ngươi nghĩ thôi.”

Cố Thiệu kìm nén đến nỗi sắc mặt đỏ bừng, nhưng cuối cùng vẫn là không dám tức giận.

Hắn là quân tử, không phải sợ.

Đối với lời của hệ thống, Cố Thiệu một từ cũng không tin, hắn đã nhận định rằng hệ thống chính là muốn giày vò hắn, không muốn nhìn hắn sống tốt.

Lại còn chuyện học hành.

Bởi vì năng lực ‘quỷ kiến sầu’ này của hệ thống, ba tháng hơn của Cố Thiệu còn dài hơn chín tháng hơn của người khác. Mấu chốt là hệ thống nhất định không cần ngủ, nhưng lại vô cùng có tinh thần, bình thường không nói chuyện, Cố Thiệu vừa mới lười biếng một chút thì nó đã xuất hiện, không nói một lời chính là một trận điện giật, vừa độc vừa ác. Đây là học hành chỗ nào, rõ ràng là muốn lấy mạng hắn mà.

Dù cho Cố Thiệu không nỡ thế nào, ngày hôm sau vẫn là không hẹn mà đến.

Hai vợ chồng Cố gia từ sớm đã đứng ở cửa, định đích thân tiễn Cố Thiệu đi. Tuy rằng biết cha nương trông mong hắn vươn lên, nhưng nóng lòng như thế muốn để hắn đi, Cố Thiệu vẫn là có hơi đau lòng.

Tên tiểu tử Cố Lễ cũng như vậy, một lòng chỉ nghĩ đến đợi sau khi Cố Thiệu đi, nương sẽ cho cậu nhóc bao nhiêu kẹo bao nhiêu bánh ngọt. Chỉ cần nghĩ đến cái này, nước miếng của cậu nhóc liền ngăn không được, giương mắt nhìn Cố Thiệu: “Đại ca, khi nào ca đi?”

“Tiểu tử thối, mong muốn ta đi đến vậy sao?” Cố Thiệu hừ một tiếng.

Trần Kim Liên thay Cố Lễ nói: “Nó chính là tham ăn, vì vậy mới nói năng linh tinh, con đừng quản nó.”

Cố Thiệu véo má cậu nhóc: “Sinh ra đã béo như thế, lại còn ham ăn!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!