Chương 77:
Cố Lễ khó khăn giải thích: “Đây gọi là chắc khỏe, đại ca không hiểu, ca vẫn là nhanh chóng đi lên huyện thành học hành đi. Đi đi, đi đi, đừng để lỡ mất thời gian.”
Lòng Cố Thiệu chua chua thu tay về, thôi bỏ đi, hắn xem như là nhìn rõ rồi, bây giờ người trong nhà đều mong muốn hắn đi huyện thành.
Đang đau lòng, bỗng dưng nhìn thấy ở chỗ khe cửa lộ ra đôi mắt to của Cố Tiểu Muội.
Cố Tiểu Muội thấy đại ca nhìn qua, vừa muốn lui về sau, nhưng không biết nghĩ cái gì, lại đứng yên, ngốc nghếch xông lên cười cười với Cố Thiệu.
Thân hình nhỏ bé, thật đáng thương.
Trong lòng Cố Thiệu lập tức thoải mái theo, may mà trong nhà vẫn có người không nỡ bỏ hắn, không tính là quá mất mặt.
Lần này đi, liền đi hơn một tháng. Cộng thêm công năng thần thần quỷ quỷ của hệ thống, đối với hắn mà nói có lẽ hai ba tháng đều không thể gặp được người nhà.
Cố Thiệu thương cảm một lát, rồi cũng không ở lại lâu.
Xe bò lắc lư liền đến Tần phủ.
Tần tiên sinh từ sớm đã ở trong Tần phủ đợi hắn, cả ngày hôm qua, Tần tiên sinh đều chìm đắm trong sự tự hào việc học trò nhà mình đã đánh bại đệ tử quan môn của Hàn tiên sinh. Bản lĩnh của tiểu tử Chu gia đó, Tần tiên sinh vẫn là biết được vài phần, bây giờ học trò nhà mình thắng rồi, nói Tần tiên sinh sao có thể không đắc ý?
Chỉ là duy nhất một điều làm người không hài lòng, đó là ông thân là thầy, lại không nhìn thấy thơ của học trò, vì vậy sau khi Cố Thiệu quay lại, Tần tiên sinh liền ngay lập tức bảo hắn viết lại.
Thầy ra lệnh, Cố Thiệu không thể không làm theo.
Hắn xoay người liền lấy giấy bút, viết xuống thơ mà bản thân có thể làm cho Đỗ Huyện lệnh. Mỗi từ mỗi câu, tràn đầy lòng quý mến của hắn, tuy là lần đầu tiên nịnh nọt, nhưng đối với hắn vỗ mông ngựa này cũng không khó lắm.
Vốn dĩ Tần tiên sinh đợi xem liệu có phải là kiệt tác gì không, ai ngờ sau khi nhìn thấy nội dung, ý cười liền cứng đờ trên mặt.
Trong lòng Cố Thiệu dần dần lo lắng: “Thầy, thầy…?”
“Đây chính là thơ mà ngươi viết?”
Cố Thiệu gật gật đầu.
“Đây là nỗi nhục thơ văn, nỗi nhục thơ văn!” Tần tiên sinh xoa ngực, hơi thở không ổn định. Thứ vô liêm sỉ, mặt mũi của ông đều bị hắn vứt hết rồi.
Một người có học, lại cứ nghĩ đến những thứ a dua nịnh hót này, bang môn tà đạo, thật là không biết nhục nhã.
Tần tiên sinh đột nhiên ngơ người, trong đầu nghĩ đến ánh mắt nhìn mình của những người bạn hôm qua. Ban đầu còn tưởng rằng đó là bọn họ ngưỡng mộ, bây giờ nghĩ lại, chắc chắn đó chính là sự khinh thường trơ trụi!
“Ta làm sao có thể dạy ra một tên vô liêm sỉ như ngươi chứ! Ra ngoài, hôm nay đừng để ta gặp ngươi!” Tần tiên sinh chỉ lo bực bản thân mình, nói ra những câu khiếm nhã.
Cố Thiệu cười hì hì: “Vậy con về lại thôn Thượng Táo?”
“Cút đi huyện nha chép công báo đi!”
“Chép không xong thì đừng về nữa, cút!”
Sau một tiếng hét phẫn nộ, Cố Thiệu thành công biến đi. Sau khi đi ra sân, vẫn như cũ có thể nghe thấy Tần tiên sinh gào thét hổn hển.
Cố Thiệu sờ mũi, đến mức này luôn sao? Hắn tốt xấu gì cũng đạt được đầu bảng đó.
Huyện nha cách Tần phủ cũng không bao xa. Chắc là Đỗ Huyện lệnh đã sớm có nhắn nhủ, nên khi Cố Thiệu qua đây, người bên huyện nha chẳng những không ngăn cản, mà còn khách sáo dẫn hắn vào trong.
Công báo bên trong huyện nha nhiều đến nỗi nhét khắp một phòng, chỉ là Cố Thiệu chỉ cần xem công báo trong vòng hai năm này là được, vì vậy nha dịch từ bên trong lấy ra, một chồng công báo, cũng không cao bằng hắn khi mệt mỏi đứng lên.
Cố Thiệu nhìn tạp thư nhiều vô kể, thấy được những công báo này cũng không cảm thấy có gì cả.
Chỉ là nha dịch ở bên cạnh nhìn dáng vẻ mặt không biến sắc của hắn, trong lòng lại tặc lưỡi ngạc nhiên, nhiều công báo như thế, vậy mà thật sự có thể xem tiếp, người có học quả nhiên không giống với bọn họ.
Cả buổi chiều này, Cố Thiệu đều ở trong huyện nha.
Nói thật thì, nghĩ lại thái độ của Đỗ Huyện lệnh đối với hắn hôm qua, Cố Thiệu vẫn tưởng rằng hôm nay có hơi khác, nói không chừng sau khi về còn có thể tự mình nhìn thấy Đỗ Huyện lệnh.
Nhưng cuối cùng chứng minh là bản thân hắn nghĩ nhiều rồi, từ đầu đến cuối, Cố Thiệu cũng không nhìn thấy người của Đỗ Huyện lệnh.
Khi đi về, Cố Thiệu mới tự cười chế giễu mình. Hắn đây là nghĩ vớ vẩn gì thế? Đánh giá cao bản thân rồi à?
Người ta là Huyện lệnh lão gia, có thể cho hắn vào huyện nha, đã là ân huệ to lớn rồi.
Đợi Cố Thiệu đi về, bực tức của Tần tiên sinh cũng gạt bỏ đi phần nào.
Rốt cuộc vẫn là học trò của mình, người đi rồi thì cũng không có cách nào một gậy đánh chết được, Tần tiên sinh ngoài việc chịu đựng thì còn có thể làm sao nữa.
Huống chi bây giờ đã sắp đến kỳ thi Hương, với tư cách là thầy của thí sinh, Tần tiên sinh vẫn là hoặc ít hoặc nhiều băn khoăn về tâm trạng của Cố Thiệu.
Vì vậy lần này, cầm lên nặng nhọc, buông xuống nhẹ nhàng.
Có điều, dạy dỗ nên có vẫn là không thể ít được, Tần tiên sinh đã phí lời nhiều, mới cùng Cố Thiệu nói rõ ràng cái gì là khí phách của người có học, cái gì là cương trực công chính, cái gì là chính khí ngay thẳng!
Cố Thiệu nghe rất nghiêm túc, thực ra mỗi chữ cũng không để trong lòng. Sau khi nếm được vị ngọt, hắn càng không nỡ bỏ đi khả năng nịnh hót này.
Có thể nịnh thì sao lại không? Hắn không chỉ phải nịnh, mà phải nịnh đến nỗi trời có đất không có, nịnh có một không hai, chỉ có như vậy mới có thể để người ta thấy vui, nghe thấy thoải mái.
Một tháng tiếp theo, Cố Thiệu mỗi ngày đều bận đến nỗi chân không chạm đất.
Ngoài Tần phủ và Trịnh phủ, Cố Thiệu vẫn phải chia thời gian ra để đi huyện nha.
Lúc này, Cố Thiệu cũng không nhìn thấy Đỗ Huyện lệnh.
Lúc bắt đầu Cố Thiệu vẫn hoài nghi Đỗ Huyện lệnh này có phải là đang trốn hắn không? Sau khi nghĩ đến, ý nghĩ này thật là nực cười, người ta là Huyện lệnh cao cao tại thượng, sao có thể cố ý trốn hắn, ước chừng chỉ là không để hắn trong lòng, cũng sẽ không tận lực đi gặp hắn mà thôi.