Chương 78:
Nghĩ như vậy, Cố Thiệu cũng buông bỏ hoàn toàn.
Nhìn tác dụng của công báo, vẫn là cực kỳ rõ ràng. Nửa tháng sau, Trịnh Viễn An đối với bài sách luận* của hắn, cuối cùng cũng không kén cá chọn canh.
*Sách luận: thời phong kiến chỉ các bài văn nghị luận về các vấn đề chính trị phía trước để hiến sách cho triều đình
“Không tệ.” Trịnh Viễn An nói.
Tần tiên sinh và Cố Thiệu ngồi sát bên đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cố Thiệu càng vui sướng, suy cho cùng ở chỗ Tần tiên sinh hắn vẫn có thể được vài câu khen ngợi, nhưng ở chỗ của Trịnh tiên sinh, thường thường là đổ ập xuống đầu một trận mắng, muốn khen, nằm mơ giữa ban ngày à?
Tượng đất cũng có ba phần tính tình, Cố Thiệu lại lười biếng mà không tiến bộ, cũng bị Trịnh tiên sinh ép ra vài phần hiếu thắng. Bây giờ nhìn thấy Trịnh tiên sinh khẳng định bài sách luận của mình, Cố Thiệu như là uống được một ngụm nước mát, toàn thân trên dưới đều để lộ ra hai chữ sảng khoái.
Chắc hẳn là biểu hiện của hắn quá kiêu ngạo, dẫn đến Trịnh Viễn An lại không hài lòng: “Không cần kiêu ngạo tự mãn, trình độ của ngươi, cũng chỉ vừa mới có thể qua kỳ thi Hương mà thôi.”
Cố Thiệu cười hì hì, có thể qua là đủ rồi.
Trịnh Viễn An liền cảm thấy đau mắt, không nói thêm lời nào liền muốn cái gai chướng mắt này nhanh chóng đi: “Cút cút cút, nhìn ngươi là đau đầu, thái độ kiêu ngạo cái gì!”
Sau khi Cố Thiệu chuồn đi, trong phòng chỉ còn lại Trịnh Viễn An và Tần tiên sinh. Tần tiên sinh thời gian này, cũng là vì cùng với Trịnh Viễn An bàn bạc về việc thi Hương của Cố Thiệu: “Kinh, sử, ‘Tứ thư’, đều đã học triệt để hết rồi, đứa nhỏ này trí nhớ tốt, nhiều thứ như thế, vậy mà cũng đều học thuộc.”
Trịnh Viễn An gõ bài viết trong tay: “Sách luận, chiếu, những loại này cũng có thể thành nghề rồi. Đề thi Hương những năm qua ta đều xem qua một lượt, với trình độ của hắn, nếu như phát huy tốt, nói không chừng còn có thể gây áp lực cho mọi người.”
Tần tiên sinh sao có thể không nghĩ như vậy, chỉ là ông biết, Cố Thiệu cũng là lần đầu thi Hương: “Cứ để cho hắn thi xong đã, đừng để hắn quá căng thẳng.”
Trịnh Viễn An cười hừ một tiếng: “Ta chưa từng thấy hắn căng thẳng chỗ nào cả.”
Cố Thiệu vẫn không biết Trịnh Viễn An trêu chọc bản thân, thật ra, hắn chỗ nào cũng không căng thẳng, thật sự là ngay cả thời gian căng thẳng đều bị hệ thống lấy đi hết rồi.
Thi Hương là ngày mùng tám tháng tám, tính tính thì cũng không quá mười ngày nữa.
Sau khi Tần tiên sinh và Trịnh tiên sinh bàn bạc xong, liền định ngày, hai ngày sau, liền dẫn Cố Thiệu xuất phát đi phủ thành.
Trước lúc sắp đi, Tần tiên sinh có lòng cho người gửi thư cho hai vợ chồng Cố gia, để họ đừng sốt ruột. Cố Thiệu đứng ở bên trên, trong lòng chua xót nghĩ, bọn họ mới là không lo lắng.
Lên đường thì vẫn phải lên đường.
Tần tiên sinh mang theo người không nhiều, chỉ có một thư đồng, đệ tử quan môn của mình, còn có một phu xe.
Hai người vừa mới lên xe ngựa, thì nghe thấy phía sau có động tĩnh.
Cố Thiệu thò đầu từ trong xe ra, thấy cha và đại bá của mình, liền muốn chuẩn bị xuống xe.
Cố Đại Sơn giữ hắn lại: “Không cần xuống xe, chúng ta qua nhìn một chút, gửi ít đồ.”
Tần tiên sinh cũng nhìn tấm mành, chào hỏi họ một tiếng.
Cố Đại Hà cũng nói: “Con đi cùng thầy, chúng ta cũng không có gì không yên tâm. Chỉ là, chỗ nương của con thật sự nhớ nhung rất nhiều, vì vậy hối cha qua đây xem.”
Cố Thiệu trầm lặng một lúc, mới hứa: “Con sẽ đi nhanh về sớm.”
“Không nôn nóng không nôn nóng, con cứ từ từ thi, vài tháng không về cũng không sao. Đừng nhớ đến quê nhà, cũng đừng nhớ cha và nương của con.”
Cố Thiệu dở khóc dở cười: “Thi Hương không lâu như thế đâu.”
Cố Đại Hà ồ một tiếng, trong lòng có rất nhiều lời, nhưng không tiện để nói ra, “Vậy, vậy con cũng đừng tủi thân một mình, tiền cho con có đủ tiêu không?”
“Đủ rồi.” Cố Thiệu gật đầu, thật ra, hắn cũng không biết là có cơ hội để tiêu hay không. Suy cho cùng trước khi đi, chi phí ăn uống đều ở phủ của thầy, hắn thật sự không nghĩ đến còn có thể dùng tiền vào đâu.
Cố Đại Hà lại kìm nén vài câu, chỉ là ông vốn dĩ là không nói rõ, Cố Đại Sơn bên cạnh càng nói không ra mấy lời nhàm chán.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Thiệu đột nhiên hiểu ra sự ngại ngùng của cha: “Cha, người và đại bá về trước đi, chúng con phải lên đường rồi.”
“Thôi được, mọi người đi cẩn thận.” Suy cho cùng con trai là lần đầu đi xa, trong lòng Cố Đại Hà vẫn là lo lắng. Sau khi nhường đường, nhìn xe ngựa từ từ đi xa, Cố Đại Hà lại gắng sức vẫy tay, đuổi theo phía trước vài bước, rồi mới chán nản dừng lại.
Cố Thiệu xuyên qua tấm rèm nhìn thấy một màn này, trong lòng có chút nặng trĩu.
Chỉ mong, lần thi Hương này có thể thi tốt một chút.
Huyện Kim Đàn cách không quá xa phủ thành, cả một đoạn đường vừa đi vừa nghỉ cũng chỉ đến ngày thứ sáu là đến được phủ thành rồi.
Lúc ở huyện Kim Đàn thì Cố Thiệu ở Tần phủ. Bây giờ đến phủ thành rồi thì cũng vẫn sống ở Tần phủ.
Trước đây Cố Thiệu chỉ là nghe qua lời kể, cả trưởng tử và ấu tử của Tần tiên sinh đều ở trong phủ thành làm học quan, nhưng cụ thể là dạy ở quan học nào thì hoàn toàn không biết. Đợi đến hôm nay đến phủ thành thì cuối cùng Cố Thiệu đã nhìn thấy hai huynh đệ chưa từng gặp mặt qua rồi.
Lần gặp này trước tiên là khiến cho Cố Thiệu đau cả đầu.
Hai vị huynh đệ này không có gì khác ngoài việc giống Tần tiên sinh như đúc, câu đầu tiên khi gặp nhau không phải là nói chuyện thường ngày trong nhà, mà là kiểm tra học vấn của hắn.
Hai người con của Tần tiên sinh, trưởng tử tên Tần Đoan, tự là Tông Trực; ấu tử tên Tần Tuyên, tự là Tuyển Chi, đều xuất thân là Cử nhân, ở trong quan học của phủ thành dạy học. Cả hai người đều đã lấy vợ sinh con, tiểu bối trong nhà đều đã ở trong thư viện, bình thường sẽ không quay về.
Đến cả nữ nhân trong nhà cũng chỉ lộ diện lúc Tần tiên sinh vừa mới đi vào phủ để thỉnh an một tiếng. Sau khi ngồi vào chỗ thì lại mượn cớ đi ra ngoài.