Chương 79:
Trong gian phòng chỉ còn duy nhất hai huynh đệ Tần gia ở cùng với cha và khách. Hai người bọn họ sớm đã nghe tin cha nhận một đệ tử nhập thất, lại còn vì đệ tử nhập thất này mà đuổi hết tất cả những học trò khác ra ngoài.
Hai huynh đệ sau lần đầu tiên nghe thấy tin tức này đều giật nảy mình. Phải biết rằng nhiều năm qua, cha chưa bao giờ bỏ qua kỳ thi Hương, cứ mỗi ba năm đều sẽ đến tham gia một lần. Bây giờ đột nhiên từ bỏ hoàn toàn khiến cho người ta hoang mang trong lòng.
Thật không dễ gì chờ đến khi cha đến, suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu hai huynh đệ khi đối mặt với sư đệ trẻ tuổi lại anh tuấn thế này chính là sự hoài nghi. Bọn họ cũng không phải là khinh người, chỉ là một người còn trẻ như Cố Thiệu xem ra thật sự không có gì đáng để ý đến.
Trong kỳ thi Hương ở phủ thành ba năm trước, người trẻ nhất cũng đến ngót nghét ba mươi rồi, bây giờ vị tiểu sư đệ này tuổi còn trẻ, nghe nói còn chưa đến hai mươi tuổi, chỉ e là đến lúc đó lại sẽ khiến cha thất vọng.
Sau vài lần xem xét thì hai huynh đệ lại trở mặt hỏi đến bài học của Cố Thiệu rồi.
Nói cho cùng ở trong quan học làm tiên sinh, khí thế quanh người cũng ngang với Tần tiên sinh.
Vẫn còn chưa mở miệng hỏi thì Cố Thiệu đã thấy thấp thỏm không yên trước rồi.
Sau khi Tần tiên sinh ngồi xuống, nhìn thấy bọn họ áp đảo tinh thần đối với học trò của mình liền cảm thấy không vui: “Thế nào? Kiểm tra cái gì mà kiểm tra? Khinh thường ta dạy không tốt sao?”
“Nhi tử nào dám?” Tần Đoan hơi rướm người, “Chỉ là dù sao tiểu sư đệ cũng phải tham gia kỳ thi Hương, chúng con cũng là xuất phát từ sự quan tâm, nên mới muốn thử xem trình độ của hắn thế nào.”
“Hắn rất giỏi, không cần các con đến thử đâu. Ta thấy các con đúng là dạy học dạy đến ngu muội luôn rồi, sao mà ai đến cũng đều muốn kiểm tra, có biết loại người gì mà người khác ghét nhất không, chính là loại người không có mắt nhìn người khác như các con đó!” Tần tiên sinh lớn tiếng mắng.
Cố Thiệu lặng lẽ thu hẹp cảm giác tồn tại của mình lại. Nhưng mà hắn vẫn hết sức ý thức chuyện mình có liên quan đến lời nói của Tần tiên sinh, hắn đúng là không thích nhất chính là người hễ gặp ai là lại kiểm tra.
Đôi ba câu của Tần tiên sinh đã khiến cho hai đứa con co rúm người lại, nhìn thấy dáng vẻ tức giận nhưng không dám nói ra, Tần tiên sinh đã thấy hài lòng rồi, “Kêu hai đứa thu dọn hai gian phòng, đều đã thu dọn xong chưa?”
Tần Tuyên nói: “Đã sớm thu dọn xong rồi ạ.“
“Nếu đã thu dọn xong rồi thì mau chóng đưa bọn ta qua đó, vội vàng cả một ngày đường rồi, sớm đã mệt đến không sống nổi. Nếu có tính thần ở đây dây dưa với các con chi bằng sớm quay về phòng nghỉ ngơi lại sức.“ Tần tiên sinh lộ ra bộ mặt ghét bỏ nói.
Hai người huynh đệ Tần gia tuyệt đối không dám chống lại Tần tiên sinh.
Tần tiên sinh nói rồi liền từ trên ghế đứng dậy, quay đầu nhìn Cố Thiệu một cái nói: “Còn ngớ ra đó là gì? Còn không mau đi theo ta!“
Cố Thiệu “A” một tiếng rồi bước theo sau Tần tiên sinh.
Tần tiên sinh vừa đi vừa nói không ngừng: ”Ở phủ thành chung quy cũng không bằng được Huyện thành, đến cả sống cũng thấy không quen.“
Hai huynh đệ Tần Đoan khuyên can hết lời, cuối cùng vẫn là mời người vào trong phòng rồi cẩn thận đi ra. Hai gian phòng sát bên nhau, một bên là Tần tiên sinh ở, còn một bên là chỗ của Cố Thiệu.
Vốn dĩ hai huynh đệ là muốn sắp xếp cha ở chính viện, chỉ là khi thư gửi đến tay Tần tiên sinh thì ông lại không đồng ý. Ông ấy chẳng qua chỉ là ở lại vài ngày rồi đi, không cần phải ở trong chính viện gì đó.
Tần tiên sinh chỉ có duy nhất một yêu cầu, đó là sắp xếp cho ông ấy và học trò của mình ở cùng nhau, cũng dễ đốc thúc thường xuyên, không để cho hắn buông thả trước kỳ thi.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho hai người xong, Tần Đoan mới cùng đệ đệ rời đi.
Còn chứ đi được bao lâu thì Tần Đoan đã thở dài một hơi.
Tần Tuyên ngập ngừng nhìn đại ca, hỏi: “Vì cớ gì mà huynh trưởng lại ủ rũ không vui?“
“Đệ không nhìn thấy thái độ vừa rồi của cha sao?”
Chỉ một câu nói đã khiến Tần Tuyên hiểu ra rồi.
Tần Đoan nói tiếp: “Mới vừa rồi, nhìn thì có vẻ cha không hài lòng với chúng ta, thật sự chính là đánh phủ đầu, chỉ lo chúng ta coi khinh tiểu sư đệ này. Haiz, cũng không biết tiểu sư đệ này có bản lĩnh đến đâu mà lại khiến cha bảo vệ hắn đến như vậy, đến cả con ruột cũng không sánh bằng.”
“Thế này vẫn còn chưa đủ bất thường.“ Tần Tuyền nói tiếp, “Cha không bằng lòng đến phủ thành, chỉ muốn ở huyện Kim Đàn dạy học, ở bên cạnh trừ nương ra, cũng không có tiểu bối nào. Tiểu sư đệ này, đệ thấy đây cũng là một người thông minh hiểu chuyện, hắn ngày ngày ở bên cạnh cha, cha để tâm đến hắn một chút cũng hết sức bình thường.“
“Thông minh thì thông minh, nhưng rốt cuộc cũng không biết học vấn như thế nào.“ Tần Đoan vẫn là cảm thấy vừa rồi nên thử một chút.
Tần Tuyên vỗ vai huynh trưởng nói: “Học vấn thế nào, đợi sau kỳ thi Hương là biết rồi, huynh trưởng sao lại cố chấp như vậy chứ?“
“Cũng đúng.“ Tần Đoan đỡ trán, “Lời cha nói không sai, e là ta dạy học dạy đến ngốc luôn rồi.“
Tần Tuyên cười thầm.
Trong phòng, sau khi Cố Thiệu rửa mặt xong thì nằm dài trên giường. Hắn đếm số ngày, ngày đầu tiên của kỳ thi Hương là ngày chín, có điều tiên sinh cũng đã nói rồi, ngày chín bắt đầu thi, ngày tám phải đến trường thi xác minh thân phận.
Cho nên, cũng chỉ còn duy nhất ba ngày dành cho hắn.
Cố Thiệu dùng tay gối đầu, cảm thấy có chút buồn chán, cho nên trêu ghẹo hệ thống ở trong đầu, “Vẫn còn những ba ngày nữa, thật mong sao cho thời gian trôi qua nhanh một chút.“
“Sao ký chủ lại vội vã như vậy?”
“Ta chỉ là muốn sớm được giải thoát thôi.” Cố Thiệu có chút tự tin với chuyện mình có thể đậu Cử nhân, dù sao hắn là người sống sót trong tay hệ thống, nếu trình độ chả ra sao, hệ thống sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.