Chương 80:
“Ký chủ thật hiểu rõ bổn hệ thống.“
Cố Thiệu mạnh mẽ ngồi dậy, “Không được tự tiện đọc trộm suy nghĩ của ta!“
Vốn dĩ hệ thống là vô ý nghe thấy. Nó mới không thèm đọc trộm suy nghĩ của Cố Thiệu, nếu không phải những ý nghĩ vừa rồi liên quan đến nó thì hệ thống hoàn toàn không có hứng thú dù chỉ là một chút.
“Ai, hy vọng là thế.” Cố Thiệu loại bỏ cảnh giác rồi lại ngồi phịch xuống.
Hắn đảo mắt nhìn một lượt khắp phòng, phát hiện vị trí sắp xếp bên trong so với nơi hắn ở chỗ Tần tiên sinh không khác biệt bao nhiêu, tủ và bàn sách đều đặt ở vị trí dễ thấy nhất, chỉ sợ hắn nhìn không thấy.
Thứ không thích hợp nhất ở trong phòng này chính, có lẽ chính là người như hắn rồi.
Cố Thiệu lại bắt đầu cảm thán: “Thi xong sớm một chút là có thể quay về sớm một chút. Ở trong phủ thành này, cứ cảm thấy nhàm chán như thế nào ấy.“
Hệ thống nói thầm trong bụng, ngươi mới ngao du được bao nhiêu chỗ của phủ thành mà dám nói lời như vậy. Nhưng mà, nghĩ đến lời Cố Thiệu vừa mới nói, hệ thống đột nhiên nhanh trí nói: “Ký chủ, ngươi cảm thấy nhàm chán đúng không?“
Cố Thiệu nhạy bén nhận ra được nguy hiểm: “Ngươi lại muốn làm chuyện quỷ quái gì?“
Hệ thống cười hì hì lôi ra một quyển thi Hương, không phải bày trò quái quỷ mà là làm đề thi. Một bản mã hóa của “Đề thi toàn chân”, gồm những đề thi thích hợp nhất để làm trước khi thi, ký chủ rất đáng để dùng!”
Cố Thiệu khóc thét: “Hệ thống, ngươi là ma quỷ hả?”
Mặc kệ hệ thống có phải ma quỷ hay không, Cố Thiệu vẫn là không thể không cắn răng chịu đựng làm đống đề thi này.
Hắn bị điện giật sợ rồi.
Cũng không biết hệ thống từ đâu tìm ra được những đề thi này còn khó hơn nhiều những đề lúc trước. Cho dù Cố Thiệu chưa từng trải qua kỳ thi Hương, cũng biết những đề thi trong này vượt xa phạm vi của thi Hương rồi. “Hệ thống, ngươi nói xem có phải ngươi thành tâm muốn làm khó ta không?“
“Có tâm tư rảnh rỗi oán thán thì không bằng làm thêm hai đề nữa đi.“
Cố Thiệu hứ một cái, một bên làm đề thi, một bên dành để suy nghĩ trách móc hệ thống: “Làm đề thì có tác dụng gì, dù sao cũng thi không được.”
“Ngươi không thể có chút khao khát sao?”
“Cảm ơn sự giúp đỡ của ngươi, khao khát của ta bây giờ chính là thi Cử nhân rồi quay về, quang tông diệu tổ, để cha nương ta, đệ đệ ta còn có ta tránh rơi vào cảnh không thể tả.“ Nói đến đây, Cố Thiệu đột nhiên phát hiện điểm bất ổn, “Trước đây ngươi chỉ nói đến cha nương và đệ đệ của ta, vậy Tiểu Muội thì sao, kết cục của Tiểu Muội thế nào?“
“Muốn biết hả?“
“Mau nói nhanh!“ Cố Thiệu giục.
Hệ thống liền thừa nước đục thả câu: “Nếu lần này ngươi đạt được giải Nguyên, quay về ta sẽ nói cho ngươi nghe.“
Nhưng mà không hiểu sao Cố Thiệu lại giống như nghe được chuyện cười, ôm bụng cười phì ra tiếng: “Giải Nguyên? Ta nói này, ngươi cũng thật dám nghĩ. Người tham gia thi Hương nhiều như vậy, nhân tài không ít, ngươi còn muốn ta thi được giải Nguyên? Cũng quá xem trọng ta rồi.”
Hệ thống lắc lắc đầu: “Nâng cao chí khí cho người khác mà tự làm giảm uy phong của mình, thật sự phải để Tần tiên sinh giáo huấn ngươi kỹ lưỡng mới được.”
Cố Thiệu cười giễu cợt một tiếng: “Đây là ta tự hiểu rõ mình, không nên nghĩ thì đừng nghĩ, như vậy không tốt hơn sao.”
Hệ thống không thèm nói gì nữa rồi, chỉ im lặng lóe lên một dòng điện.
Cố Thiệu rùng mình một cái, nhanh chóng ngồi trở dậy, bắt đầu nghiêm túc làm đề thi.
Lại một đêm dài dằng dặc nữa, dài đến mức Cố Thiệu thiếu chút cho rằng bản thân không thể chờ đến ngày mai rồi.
Thêm nữa, đề này một khi đã làm thì dừng lại không được.
Không phải Cố Thiệu không muốn dừng mà là hệ thống mỗi đêm đều ép hắn làm, nói là không thể lười biếng. Vốn cho rằng đã vào phủ thành rồi thì có thể thoải mái một chút, nhưng những ngày này thật sự còn khổ hơn nữa.
Vì trải qua buổi tối không thoải mái nên ban ngày càng không có hào hứng gì.
Trạng thái này của hắn cuối cùng lại khiến Tần tiên sinh cảm thấy hắn có chút giác ngộ, biết lo lắng rồi. Dù ông vui vẻ an tâm nhưng vẫn nên an ủi một chút: “Ngươi cũng không cần quá lo lắng, cứ dựa theo trình độ bình thường, là chắc chắn có thể thi đậu.”
Tần Đoan nhìn bọn họ một cái, hắn ta cũng không biết rốt cuộc cha lấy đâu ra sức mạnh để nói lời như vậy.
Suy cho cùng bản thân cha cũng không thi đậu thì học trò ông ấy dạy ra…..
Tần tiên sinh hừ lạnh một tiếng.
Tần Đoan ngay lập tức thu hồi lại ánh mắt, cúi đầu không nói gì.
Tần tiên sinh lại tức giận với hắn ta: “Thật là thứ bất hiếu!“
Cố Thiệu giả vờ uống trà, hoàn toàn không tham gia vào cuộc nói chuyện của cha con bọn họ. Nói cho cùng, người mà Cố Thiệu quen thuộc chỉ có mỗi Tần tiên sinh, hai vị huynh đệ này tuy rằng không có ác ý gì với hắn, nhưng mà nhìn vẻ ngoài nghiêm nghị thái quá cũng khiến người ta muốn thân thiết cũng không được.
Ba ngày thoáng cái đã qua rồi.
Ngày mùng tám tháng tám, sau khi Cố Thiệu ở trong Tần phủ ăn no căng bụng thì đã cùng Tần tiên sinh còn có Tần Đoan đi điểm danh nhập trận.
Thi Hương ba trận diễn ra trong chín ngày, mỗi một lần đều phải mất một ngày vào trường và một ngày đi ra. Vào ngày mồng sáu thì quan khảo thí đã đi vào, làm mấy công việc chuẩn bị trước kỳ thi, kể từ lúc này trường thi sẽ luôn được khóa lại, đợi đến hôm nay mới mở ra, gọi lần lượt các thí sinh đi vào kỳ thi Hương.
Vì có tiên sinh Tần Đoan trong quan học ở đây cho nên tiểu lại* kiểm tra ở hai bên thì khách khí với Cố Thiệu hơn so với người khác.
*Chức vị không có phẩm cẩp
Trước kia Cố Thiệu chưa bao giờ cảm thấy lo lắng trong những ngày này, cũng không ý thức bản thân sắp bước vào trường thi. Nhưng mà đến lúc diễn ra trước mắt, bị cảm giác của mọi người xung quanh lây qua thì hắn đột nhiên cũng cảm nhận được một chút căng thẳng rồi.
Cố Thiệu nắm chặt tay thành quyền thì liền nghe thấy tiểu lại vỗ vai mìnhnói: “Mở tay ra!“
Cố Thiệu lại vô ý thức nắm chặt.