Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 82: Chương 81:

Chương 81:

Tần tiên sinh lắc đầu: “Ngươi bị sao vậy, không phải chỉ mới vừa nãy còn ung dung thoải mái sao?”

Cố Thiệu thả lỏng tay ra, đưa lòng bàn tay cho tiểu lại xem, lại hướng về Tần tiên sinh nói: “Chỉ là, có chút không thích ứng được.“

Tần tiên sinh hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của hắn, liền an ủi nói: “Đừng nghĩ nhiều, bình thường làm thế nào thì hôm nay cứ vậy mà làm.“

Cố Thiệu gật đầu.

Quy định đi vào trường rất rườm rà, nhưng mà rườm rà thì hết một khắc cũng kết thúc.

Đợi sau khi Cố Thiệu đi vào, tiểu lại lại gọi một tiếng: “Người tiếp theo.“

Cố Thiệu quay đầu lại thì không ngờ nhìn thấy người phía sau là người quen.

Tần tiên sinh nhìn thấy bọn họ thì trên mặt có chút không vui. Tần Đoan mỉm cười rồi hành lễ với Hàn tiên sinh: “Đã lâu không gặp, Hàn tiên sinh vẫn hào hoa phong nhã như xưa.“

Hàn tiên sinh vẫn xem như là còn khách khí với Tần Đoan, nhưng mà lúc làm lễ với Tần tiên sinh thì sắc mặt không tốt chút nào, xị mặt ra nói: “Xem ra hôm nay ta đã không chọn đúng giờ tốt khi ra khỏi cổng rồi.“

“Như nhau cả thôi.“

Hai người này cứ đụng mặt là rất dễ cãi nhau. Chu Tư Niên đã sớm quen rồi, hắn hướng về Cố Thiệu cười một cái rồi nói: “Cố huynh không cần đợi ta, cứ đi vào trước đi.“

Cố Thiệu cũng không nhiều lời, dù sao thì bên ngoài trời cũng quá nắng, quả thức phơi nắng lâu như vậy hắn không muốn phơi đến đen da. Do đó hướng về Tần tiên sinh gật đầu một cái rồi quay người đi vào.

Sau khi Cố Thiệu rời đi, cuộc tranh đấu gay gắt giữa Tần tiên sinh và Hàn tiên sinh vẫn chưa kết thúc. Đặc biệt là sau khi Chu Tư Niên đi vào rồi, hai người lời qua tiếng lại càng không kiêng dè hơn nữa.

Văn nhân đấu khẩu với nhau, không nói là lời thô tục nhưng vẫn có thể mắng người ta không đáng giá một xu. Tần tiên sinh và Hàn tiên sinh đều là thuộc hàng cao thủ, đấu miệng qua lại cả buổi cũng không phân thắng bại, tình cảnh căng thẳng cực kỳ.

Sau đó vẫn là Tần Đoan ra tay mới khiến cho tranh chấp ngừng lại.

Tần tiên sinh phất tay áo rời khỏi rồi thì trách Tần Đoan không giúp ông ấy, cũng trách lão Hàn thất học đó là kẻ không biết điều.

Ông ấy cũng không muốn ở bên ngoài cãi nhau với người họ Hàn kia, chỉ là ông ta khiến người ta phát giận, nói cái gì mà Cố Thiệu theo ông ấy sợ là bị biến đổi bất ngờ.

Hứ, nói cứ như bản thân ông ta đã từng thi đậu Cử nhân vậy, đắc ý cái gì chứ.

Đợi đến khi học trò của ông vượt qua tên tiểu tử họ Chu kia trong kỳ thi Hương rồi, để xem lão thất học đó giấu mặt đi đâu.

Bên này, Cố Thiệu đã vào trong phòng rồi.

Vận may của hắn cũng không tệ, không có bị sắp xếp đến phía cuối của trường thi. Trời nóng như vậy nếu bị sắp xếp đến phía đó lại gần nhà vệ sinh, nhất định sẽ bị hun thối cho chết.

Ngày đầu tiên hoàn toàn không có chuyện gì để làm, Cố Thiệu cũng không muốn làm chỉ ngồi đờ người ra, sau khi vào phòng ngăn cách thì nhắm hai mắt nằm dài trên giường.

Nói là giường nhưng kỳ thật đây là hai tấm gỗ ghép lại với nhau, cứng đến khó chịu, nằm bên trên ngủ cũng cực kỳ không thoải mái.

Cố Thiệu không có chuyện làm thì nói chuyện với hệ thống giết thời gian: “Ngươi nói xem, lần này cái tên Chu Tư Niên đó có thể đậu Cử nhân không?“

Hệ thống không trả lời hắn, mà hỏi ngược lại: “Ký chủ cảm thấy sao?“

“ Ta?“ Cố Thiệu nghĩ một lúc, “Chắc chắn là có thể.“

“Vì sao?“

“Tuy rằng nói tướng mạo hắn không bằng ta, nhưng mà cũng xem như là một người tuấn tú lịch sự. Dựa vào tướng mạo này thì thi đậu Cử nhân cũng không có vấn đề gì.”

Hệ thống cạn lời.

Nó mãi mãi cũng không đoán trước được cách nghĩ của tên ký chủ ngu ngốc này.

Cố Thiệu xoay người lại, thấy hệ thống không nói gì, trong lòng lại nảy sinh ước muốn vô cớ: “Ta nói này hệ thống, ngươi có thể làm cho ta hai cái chăn không, tấm gỗ này làm cấn lưng ta muốn chết.“

Hệ thống cười lạnh: “Ta thì có được khả năng làm cho ngươi hai cái nệm, chỉ là không biết ngươi có dám dùng hay không thôi.“

Cố Thiệu ngậm miệng lại. Thôi bỏ đi, hắn vẫn là nên yên tĩnh một chút. Nếu như thật sự mang ra thì quay về hắn còn không phải bị xem như là yêu quái mà thiêu chết sao?

Trong cái giỏ kế bên có bánh ngọt và lương khô mà người Tần gia đã chuẩn bị cho hắn. Cố Thiệu lấy một cái bỏ vào miệng, ăn thứ không có chút mùi vị gì.

Nhìn không gian nhỏ chật hẹp, Cố Thiệu co hai chân lại, cẩn thận than một tiếng. Ngày tháng cực khổ cũng gần kết thúc rồi.

Cứ như vậy mà miễn cưỡng ngủ qua một đêm, đợi đến ngày thứ hai khi Cố Thiệu tỉnh dậy, trong trường thi cũng đã thay đổi nhiều rồi. Chỗ trước đây không thể quan sát được đều có vài binh sĩ ánh mắt nghiêm nghị đứng canh giữ ở đó, khiến cho tâm lí của người chưa từng gặp qua cảnh này như Cố Thiệu hơi hoảng sợ.

Chỉ là sau khi hơi hoảng sợ, Cố Thiệu lại ngẩng đầu lên.

Lần này lại không giống như thi Tú tài lần trước, hắn đã nghiêm túc học rồi, còn sợ cái gì? Lại trải qua thêm nửa giờ, trường thi đã yên ắng trở lại, tất cả học trò đi thi đều an phận thủ thường ngồi xuống chỗ ngồi.

Đột nhiên bên ngoài, có một nhóm người đi vào.

Cố Thiệu biết rằng những người này chắc chắn là quan khảo thí. Đi đầu tiên chắc là quan nội liêm, hắn đếm đếm thấy có tổng cộng sáu người, phía sau chắc phải có nhiều hơn, hắn lại không biết là để làm gì.

Sau khi quan khảo thí đến rồi, lại tuyên đọc những lệnh cấm trong thi cử, không bao lâu sau thì đề thi cũng đã được phát xuống.

Sau khi Cố Thiệu cầm được đề thi, liền lòng không chút bận tâm bắt đầu làm đề thi.

Bên trong đề thi, ba phần lấy từ “Tứ thư“, bốn phần lấy từ “Ngũ kinh“.

Nếu đổi lại là trước đây, Cố Thiệu nhìn thấy những đề thi này chắc hẳn sẽ há hốc mồm. Nhưng do trải qua dày vò lâu như vậy, lại còn làm không biết bao nhiêu đề, sau khi Cố Thiệu cầm bút lên thì đột nhiên không cần phải suy nghĩ nhiều liền bắt đầu viết viết vẽ vẽ trên bản nháp chưa từng dừng bút lại.

Đã làm nhiều đề thi rồi, đều sẽ có loại phản ứng vô thức.

Thời gian thi cử chính thức là một ngày, nhưng trải qua thời gian một buổi sáng, sau khi Cố Thiệu đã dừng bút, mới phát hiện bản thân đã hoàn toàn làm xong rồi.

Sờ cái bụng trống rỗng của mình, Cố Thiệu do dự một lúc, là nên ăn cái gì đó trước, hay là chép đống bản nháp này vào trong bài thi trước.

Suy nghĩ qua trong chốc lát, sau đó Cố Thiệu lại cầm bút lên….viết xong đi rồi nói sau.

Lần viết này cũng là hết nửa canh giờ.

Bên trên cuộn giấy của khoa cử là giấy cho thêm nhưng không cho phép có quá nhiều, có nhiều người càng khẩn trương càng dễ viết sai, thì dễ dàng đem cuộn giấy làm thành một đống rối tinh rối mù. Nhưng mà Cố Thiệu hoàn toàn không có lo lắng như vậy, từ trước đến giờ hắn viết chữ đều là viết một lần là xong, sảng khoái thích thú, huống hồ bây giờ bản nháp đều đã làm xong rồi, chỉ cần sao chép lại mà thôi. Nhìn từ đầu đến cuối cuộn giấy của hắn cũng không thấy điểm nào bất thường.

Sau khi đặt bút xuống, Cố Thiệu nhìn lại một lượt cuộn giấy của mình, không nhịn được mà gật đầu.

Tuyệt đẹp!

Hoàn mỹ!

Không hổ là hắn!

Tuy rằng không biết làm có đúng không, nhưng mà cuộn giấy này so với người viết không giống nhau, hoàn toàn là kiệt tác.

Cố Thiệu đang cực kỳ đắc ý với thành quả của mình mà không ngờ rằng vài vị quan nội liêm phía trước đã sớm chú ý đến biểu hiện của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!