Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 83: Chương 82:

Chương 82:

Trong phòng thi không được ồn ào lớn tiếng, đặc biệt là những người ngồi trong mành, không được nghe chuyện người khác, không được thì thầm với nhau, sẽ vi phạm nội quy.

Chẳng qua những người ngồi xa thì không ai thấy, liền có một số người ngo ngoe rục rịch.

Trong đám người, một giám khảo vẫy tay với người đứng cạnh mình, nhỏ giọng nói: “Khó trách người ta thường bảo Giang Nam nhiều tài tử tuấn tú, chưa tới trưa đã viết xong, nhất định là rất xuất sắc.”

“Cũng chưa chắc như vậy.” Một người khác lại nói: “Có lẽ hắn chỉ viết nhanh thôi chứ không có chút tài cán nào.”

“Ta lại thấy không phải. Sau khi phát bài thi xong, hắn không cần suy nghĩ nhiều liền bắt đầu viết, nhất định là người có kiến thức rộng rãi. Lúc nãy, khi viết lại cho rõ ràng hắn cũng chưa từng ngừng lại, đứng xa như vậy cũng thấy hắn cực kì say sưa mà viết. Nếu không phải từ sớm đã ý tưởng thì làm sao có thể viết một cách thoải mái như vậy.”

Hai người đang nói chuyện, liền nghe quan chủ khảo ho khan một tiếng, liền không dám nhiều lời nữa.

Lại không biết, quan chủ khảo ngồi phía trên đã nghe bọn họ nói chuyện, cũng nhìn qua phía đó nhiều hơn.

Vị quan chủ khảo này cũng là quan ở Kinh Thành, họ Vương, người ta gọi là Vương hàn lâm, làm người đoan trang chính trực, trong triều rất có danh tiếng, địa vị luôn được kính trọng. Hiện giờ ông đến phủ Trấn Giang làm quan chủ khảo kì thi Hương, không ai dám phản đối.

Cố Thiệu không biết hành động của mình đã thu hút bao nhiêu ánh mắt. Hắn chỉ nhìn lướt qua bài thi của mình, không phát hiện thấy chỗ nào không ổn, liền yên lặng đặt nó qua một bên, bắt đầu gặm bánh bao.

Bánh bao sau một đêm thật sự không thể ăn, bên cạnh hắn lại không có nước canh, chỉ có uống tạm nước lạnh, chậm rãi nuốt xong một cái bánh bao cùng mấy cái bánh ngọt.

Như vậy, tạm thời mới được xem là no bụng.

Sau khi ăn no, Cố Thiệu đột nhiên rơi vào trạng thái không có việc gì làm. Đề thi đã làm xong từ sớm, nhưng hắn vẫn chưa thể đi ra, lúc không có việc gì làm thực sự cũng rất đáng sợ.

Cố Thiệu thậm chí còn nghĩ đến việc nằm xuống đất một lát, chỉ là ý nghĩ này vừa xuất hiện liền bị hệ thống chặt đứt: “Ta khuyên kí chủ đừng có làm điều đó.”

Cố Thiệu không vui: “Ai nói không được làm? Ta viết xong rồi chẳng lẽ không thể nằm xuống đất một lát được sao?”

Hệ thống không có mắng hắn, ngược lại lại kêu hắn nhìn phía trước.

Cố Thiệu ngẩng đầu nhìn lên, cũng không thấy gì: “Ngươi lại muốn giở trò với ta?”

Hệ thống hừ một tiếng: “Là bảo ngươi nhìn vị quan chủ khảo trước mặt! Vừa nãy ngươi viết quá nhanh, đã bị những người này để mắt tới rồi. Nếu không muốn gây sự thì ngồi đàng hoàng ở đây cho ta!”

Cố Thiệu lập tức hoảng sợ, từ xưa đến giờ, ngay cả tiên sinh cũng đã làm hắn sợ, chứ đừng nói đến một quan giám khảo làm việc trong triều đình: “Họ… Bọn họ nhìn ta khi nào? Sao ngươi không nhắc ta?”

“Muốn trách thì trách kí chủ quá phô trương, nhắc nhở thì làm được gì.”

Cố Thiệu lại lén lút nhìn mấy vị giám khảo, không nhìn thì thôi, vừa nhìn hắn liền phát hiện có người luôn nhìn chằm chằm vào chỗ của hắn.

Cố Thiệu sợ tới mức trái tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, không dám tiếp tục nhìn nhiều.

Má ơi, đúng là hệ thống nói không sai.

Chẳng qua những vị giám khảo này đúng là rảnh rỗi. Cứ nhìn chằm chằm vào chỗ của hắn như vậy, không phải là ghen ghét tướng mạo của hắn đấy chứ.

Vương hàn lâm cũng yên lặng thu hồi ánh mắt, lại không biết rằng mình bị chụp cái mũ không mấy vẻ vang như vậy.

Sau khi bị dọa một lần, Cố Thiệu cũng không dám làm chuyện gì quái lạ nữa, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ đợi.

Tuy nhiên, dù thời gian có khó khăn đến đâu, chỉ cần chịu đựng cũng sẽ có một khoảnh khắc vượt qua nó. Hôm sau thu bài thi, lúc bước ra khỏi trường thi, Cố Thiệu liền hít sâu một hơi, cảm thấy chính mình cuối cùng đã sống lại.

Trong trường thi, ngay cả khi không ngồi gần người có mùi hôi, nhưng mùi mơ hồ vẫn hôi như cũ, chờ đợi qua hai ngày, đúng là khiến hắn kìm nén muốn chết.

Cố Thiệu không có đợi quá lâu, bên kia liền có một nhóm người đi về phía hắn. Dẫn đầu vẫn là Tần tiên sinh, ông còn dẫn theo hai đứa con trai của mình tới. Còn ở phía sau vậy mà Hàn tiên sinh cũng đến.

Tần tiên sinh vừa nhìn thấy Cố Thiệu liền bước nhanh đến, liếc mắt đánh giá Cố Thiệu một vòng từ trên xuống, sau đó mới thoáng thả lòng.

Không phải ông chưa từng thi Hương, mỗi lần đi thi, lúc ra ngoài đều giống phát bệnh nặng mới khỏi, cơ thể yếu ớt suy nhược. Vốn dĩ ông còn lo lắng Cố Thiệu sẽ giống vậy, nhưng hiện tại nhìn thấy, là ông suy nghĩ quá nhiều rồi.

Quả nhiên, tuổi trẻ chính là tiền vốn. Sau khi Tần tiên sinh cảm khái hai câu xong, ông liền hỏi: “Thế nào rồi?”

Câu hỏi súc tích ngắn gọn, chẳng qua Hàn tiên sinh ở sau cũng chăm chú nhìn lại.

Cố Thiệu gãi gãi đầu: “Tạm được.”

“Trả lời kiểu gì vậy.” Tần tiên sinh có chút bất mãn.

Cố Thiệu cũng không chắc mình có viết đúng hay không, dù sao trước đó hắn cũng hay viết như vậy, mấy câu hỏi hôm nay đụng phải cũng không khác gì mấy câu hỏi bình thường vẫn làm. “Con cũng không biết nói sao, cứ coi như vậy đi, con cũng không có cảm giác gì.”

Hàn tiên sinh cười lạnh, tựa hồ cảm thấy mình đã nắm chắc phần thắng.

Tần tiên sinh thấy cái đức hạnh này của hắn liền tức giận, nhưng cũng không dạy dỗ Cố Thiệu trước mặt mọi người. Huống chi lúc sau còn hai trận, nếu đả kích hắn thì cũng không tốt. Nghĩ như vậy, Tần tiên sinh cũng không nói lời nào mà dẫn Cố Thiệu trở về.

Khi Chu Tư Niên từ bên trong đi ra, đã nhìn thấy tiên sinh nhà mình đang đứng đó, trên mặt còn nở nụ cười đắc ý. Chu Tư Niên có chút khó hiểu: “Tiên sinh, hôm nay người gặp chuyện gì vui sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!