Chương 83:
“Người không biết sao.” Hàn tiên sinh vui vẻ nói: “Lúc nãy thằng nhóc họ Cố từ bên trong đi ra, Tần Văn Thắng liền kéo hắn lại hỏi xem làm bài thế nào, vậy mà bản thân thằng nhóc đó cũng mơ mơ hồ hồ, nói không chắc chắn.”
Cái đức hạnh này, còn trông đợi hắn có thể làm được bài thi tốt sao? Chắc là thi kém nên không dám nói với tiên sinh của mình. Hàn tiên sinh mừng thầm trong lòng, nhưng lại cảm thấy bản thân như vậy không hợp quy củ của một người quân tử, nên vẫn cố gắng hết sức kiềm chế biểu cảm trên mặt.
Chu Tư Niên nhíu mày: “Nhưng bên con lại nghe nói, Cố công tử là người hoàn thành bài thi đầu tiên trong cả trường thi.”
Hàn tiên sinh giật mình: “Sao ngươi biết?”
“Người ngồi bên cạnh Cố huynh nói, con đi ngang qua nên nghe được.”
Hàn tiên sinh vuốt râu, trên mặt có mấy phần biểu cảm, cuối cùng chỉ cau mày nói: “Viết nhanh cũng chưa chắc là viết tốt.”
Chu Tư Niên không tiếp tục phản bác, đương nhiên hắn hiểu rõ ý của tiên sinh. Tiên sinh với Tần tiên sinh xưa nay đều không hợp nhau, hắn với Cố huynh là học trò của hai bên cùng tham gia kì thi Hương, đương nhiên tiên sinh sẽ muốn hắn cao hơn Cố huynh một bậc. Chu Tư Niên tự nhiên cũng hy vọng là vậy, chỉ là hắn hiểu rõ, có nhiều chuyện đều không thể cưỡng cầu.
Bên kia, Cố Thiệu sau khi về Tần phủ, ăn uống no nê xong liền đi tắm rửa, ngã xuống giường liền không dậy nổi.
Mấy người Tần tiên sinh cũng quan tâm hắn, không làm phiền đến hắn nữa. Mà hệ thống luôn khiến Cố Thiệu lo lắng nhất cũng không nhảy ra nói ra nói vào nữa, ngược lại khiến hắn thanh tịnh rất nhiều.
Giường ở Tần phủ tốt hơn giường trong trường thi gấp vạn lần. Cố Thiệu nằm trên giường suy nghĩ một chút, chờ hắn thi xong trở về, nên mua đồ ăn gì, đồ chơi gì, tốt nhất là có thể thi đậu Cử Nhân, như vậy mới có thể đánh vào mặt những người đang ngồi đợi xem trò cười của hắn.
Còn có những người ở thôn Thượng Táo kia nữa.
Mặc dù Cố Thiệu không nói, nhưng không có nghĩa là hắn không biết, những người này đều cho rằng hắn không có năng lực, không phải loại người ham học. Mặc dù đúng là hắn không phải người ham học gì… nhưng đây cũng không phải cái cớ để bọn họ xem thường hắn.
Chờ xem, chờ hắn thi đậu Cử Nhân, để xem bọn họ còn lời gì để nói.
“Xem ra kí chủ rất tự tin.” Hệ thống không nhịn được nói một câu.
Cố Thiệu nhăn mũi nói: “Ngươi còn không cho ta mơ đẹp một chút?”
“Vậy thì cứ mơ đi, đúng là ngươi chỉ có chút tiền đồ đó. Chẳng qua, nếu lần này thi không đậu…”
“Vậy ta sẽ không tiếp tục thi nữa!” Cố Thiệu kiên định nói.
Hai bên liền không nói về chủ đề nặng nề này nữa. Có lẽ bởi vì quá mệt mỏi, không bao lâu, Cố Thiệu liền ngủ mất.
Trong mơ hồ, Cố Thiệu dường như gặp một giấc mơ, mơ thấy hệ thống không hài lòng với kết quả kì thi Hương của hắn, cứ vậy mà muốn bắt hắn thi lại.
Làm sao Cố Thiệu có thể bằng lòng, dựa vào lý lẽ mà tranh cãi gay gắt…
Người hầu của Tần gia muốn vào đưa trà, lại thấy người trên giường đã nhắm mắt liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Sau khi rời đi, hắn còn túm lấy góc áo của một người hầu khác, thì thầm: “Ta nghĩ, vị Cố công tử này có lẽ làm bài thi không tốt.”
“Làm sao ngươi biết?”
“Lúc nãy ta mới vào, nghe vị Cố công tử đó nói cái gì mà dù có đánh chết cũng không thi tiếp, nếu không phải làm bài không tốt thì sao lại nói như vậy.”
Người hầu kia chợt hiểu rõ.
Hai người vừa đi vừa nói nhỏ, càng nói càng cảm thấy mình đã đoán được ý của chủ tử. Lão thái gia khó khăn lắm mới đưa được một học trò đi thi Hương, nhìn qua còn có vẻ khá tự tin, chỉ là đáng tiếc, lần này Lão thái gia nhất định sẽ thất vọng.
Đối với những chuyện này, Cố Thiệu hoàn toàn không biết.
Sau khi nghỉ ngơi cả một ngày ở Tần phủ, lúc trời sập tối, Cố Thiệu mới miễn cưỡng bò dậy từ trên giường.
Không phải hắn muốn đứng dậy, mà là lần này hắn ở trong phủ Tần gia, hắn cũng không quen thuộc lắm với hai vị sư huynh của Tần gia, nếu quá mức vô lễ, khó tránh khỏi sẽ để lại ấn tượng xấu cho người khác.
Cố Thiệu ở trong nhà luôn thoải mái, nhưng ra ngoài lại thích thể hiện, sẽ không dễ dàng bộc lộ bản chất thật của mình.
Sau khi hắn đứng dậy, mới đến chỗ Tần tiên sinh để chào hỏi.
Lúc này Tần tiên sinh không tiếp tục hỏi nữa, chỉ bảo hắn đừng suy nghĩ quá nhiều, chuẩn bị cẩn thận cho trận tiếp theo là được.
Cố Thiệu vốn tưởng rằng tiên sinh sẽ buông tha cho mình: “…”
Hắn im lặng, một lát sau mới nhỏ giọng nói: “Ngày mai phải lên lại trường thi, bây giờ có nên nghỉ ngơi thêm một chút nữa không?”
Tần tiên sinh nhướng mày: “Sao, đã nghỉ một ngày rồi còn chưa đủ? Còn muốn ngủ thêm ba ngày ba đêm sao?”
Cố Thiệu vội nói không dám.
Tần tiên sinh lườm hắn một cái, lại nói: “Người đọc sách, một ngày cũng không thể rời sách, một ngày không đọc sách, không viết chữ, đầu óc khó tránh khỏi sẽ không linh hoạt. Đừng nói ngươi bây giờ chỉ mới thi Hương, sau này còn phải thi Hội, vậy nên càng không thể rời bỏ sách!”
Những gì ông nói đều đúng, nghe rất có đạo lý, Cố Thiệu không dám phản bác.
Khi màn đêm buông xuống, Tần tiên sinh còn tự mình đưa hai cuốn sách cho Cố Thiệu, đều là những cuốn tìm thấy từ chỗ con trai ông, đều là giáo án ngày thường, trong đó có một số liên quan đến sắc lệnh của triều đình.
Cuộc thi kế tiếp chính là kiểm tra những thứ này.
Mặc dù Cố Thiệu không thích đọc sách, nhưng hắn hiểu sự vất vả của tiên sinh đều vì muốn tốt cho hắn, vì vậy hắn đã dành rất nhiều thời gian để đọc hết những thứ này.
Bất tri bất giác một ngày đã trôi qua. Chiều tối ngày thứ hai, Cố Thiệu theo Tần tiên sinh trở lại trường thi.
Tần tiên sinh vẫn những lời nói đó dặn tới dặn lui, luôn bảo Cố Thiệu đừng căng thẳng, cứ làm như bình thường là được.