Chương 84:
Cố Thiệu rất muốn nói, bản thân hắn không quá căng thẳng. Ngược lại, Tần tiên sinh trông càng có vẻ căng thẳng hơn.
“Trời bên ngoài rất nóng, tiên sinh nhanh trở về đi.”
“Còn chê ta ở đây chướng mắt sao?” Tần tiên sinh nhướng mày cao giọng.
Cố Thiệu bất lực giải thích: “Chỉ là con sợ tiên sinh mệt mỏi. Huống hồ, ở lại trường thi lâu, con sợ tiên sinh lại nghĩ lung tung.”
“Nói bậy bạ!” Tần tiên sinh lập tức phản bác. “Ta cũng không thi Hương, suy nghĩ lung tung cái gì? Ngươi đừng có tùy tiện nói ta nữa.”
“Vâng vâng vâng.” Cố Thiệu hùa theo ông.
Tần tiên sinh ho khan một tiếng, cuối cùng cũng phất tay bỏ đi.
Sau khi Cố Thiệu vào trong mới nhận ra bản thân mình đến cũng không còn sớm, bên trong đã ngồi đầy người.
Cố Thiệu còn chưa đến số phòng của mình, liền nhìn thấy Chu Tư Niên đi tới.
“Cố huynh.” Chu Tư Niên chào hỏi trước.
Cố Thiệu cũng không thể giả bộ như không nghe thấy, liền dừng bước, quay về phía hắn chắp tay: “Chu huynh.”
“Trong trường thi này, có lẽ Cố huynh tới trễ nhất.”
Cố Thiệu làm sao có thể biết được đám người này ai cũng tích cực như vậy. Ngược lại nhìn hắn trông có vẻ bất cần, không coi trọng nhiều đến kì thi Hương này. Cố Thiệu ho khan một tiếng: “Lúc nãy ở trên đường, xe ngựa xảy ra chút vấn đề phải đi chậm, nên mới đến trễ một xíu.”
“Thật ra cũng không sao, cũng không đến muộn.”
Cố Thiệu còn đang suy nghĩ, Chu Tư Niên ngăn hắn lại chẳng lẽ chỉ để nói những thứ vặt vãnh này? Vừa nghĩ đến, liền nghe Chu Tư Niên phía đối diện ngại ngùng hỏi: “Hôm qua, tiên sinh nhà ta có nói gì với Cố huynh và Tần tiên sinh không?”
Trong lời nói của hắn mang theo chút thăm dò.
Cố Thiệu ngay lập tức nhớ tới ánh mắt khinh bỉ của Hàn tiên sinh. Người này cũng nhiều cảm xúc quá, ngay cả khinh thường cũng lộ ra ngoài, không thèm che giấu.
“Không sao.” Cố Thiệu cười một tiếng. “Hôm qua Hàn tiên sinh không có nói chuyện, Chu huynh đừng lo lắng quá.”
Chu Tư Niên thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói: “Vậy là tốt rồi.”
Hôm nay hắn ta chủ yếu chỉ muốn hỏi chuyện này, bây giờ hỏi xong rồi, cũng biết tiên sinh nhà mình không có nói bậy, trong lòng Chu Tư Niên liền cảm thấy dễ chịu hơn.
Hai người cùng bước vào bên trong.
Trong trường thi, những người trẻ tuổi như bọn họ không nhiều. Chưa kể, hai người không chỉ trẻ tuổi mà ngoại hình còn rất ưa nhìn, hai người đứng cùng một chỗ sẽ luôn thu hút sự chú ý của mọi người.
Chu Tư Niên không phải là người thích ra vẻ, bị mọi người nhìn một lát hắn đã không chịu nổi, liền vội vàng tách ra khỏi Cố Thiệu.
Chỉ là trước khi đi, Chu Tư Niên nghiêm túc nói một câu: “Thi Hương là chuyện không dễ, ta biết Cố huynh tài giỏi hơn người, nhưng trước khi đặt bút thì phải suy nghĩ cẩn thận.”
Cố Thiệu không ngờ hắn lại có thể nói những lời này với mình
Nếu là xuất phát từ sự quan tâm đến hắn, vậy Cố Thiệu hắn cũng không phải là người không biết tốt xấu: “Chu huynh yên tâm, ta đã nhớ kỹ.”
Chu Tư Niên gật đầu, đi qua người rời khỏi.
Về phía Cố Thiệu, những gì Chu Tư Niên nói hắn đã đồng ý làm tốt, cũng đã hạ quyết tâm trận này sẽ không ầm ĩ làm nổi bật, nhưng có một số việc, hắn hoàn toàn không thể kiểm soát được.
Khi trận thi thứ hai bắt đầu, Cố Thiệu còn chưa kịp phản ứng lại, thì đã hoàn toàn ngưng bút.
Một đề thi luận, một đề chiếu, cáo, Nội kinh, Ngũ quyết, hắn đều đã viết xong, còn không tốn bao nhiêu thời gian.
Nhìn vào bài thi của mình, Cố Thiệu đột nhiên sợ hãi nhìn về phía trước.
Chỉ mới liếc mắt, hắn đã sợ hãi cúi đầu xuống.
Má ơi! Người đó còn đang nhìn hắn, thật là đáng sợ quá đi.
Cố Thiệu âm thầm bóp cái tay không nghe lời của mình, đã nói phải viết chậm lại, sao lại mơ mơ hồ hồ viết xong nhanh như vậy.
Nhìn xem, cái tư thế này, có lẽ hắn lại là người đầu tiên trong trường thi làm xong bài.
Cố Thiệu cho rằng bản thân mình quá phô trương, bị các giám khảo khóa chặt, thời gian còn lại cũng giống như kì thi đầu tiên, nghiêm túc ngồi yên tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Chịu đựng như vậy qua một ngày, Cố Thiệu chỉ cảm thấy từ eo mình trở xuống đã không còn cảm giác gì nữa.
Trong kì thi nghiêm túc, thời gian trôi qua thật nhanh. Trong lúc vô tình, kì thi thứ hai đã kết thúc, kì thi thứ ba cứ như vậy mà bắt đầu.
Kì thi Hương thứ ba là về chính sách thời vụ.
Sau khi Cố Thiệu nhìn lướt qua năm chính sách thời vụ, hai mắt đột nhiên sáng lên.
Trong năm đề này, có ba đề là hắn đã thấy qua!
Dù không phải giống nhau hoàn toàn, nhưng ở giữa cũng không có bao nhiêu khác biệt. Câu hỏi cuối cùng này về cơ bản cũng giống như bài thi trong sách thời vụ mà tối hôm qua hắn đã đọc!
Cố Thiệu vừa hưng phấn vừa hối hận, hưng phấn vì bản thân mình lại may mắn như vậy, lại hối hận vì sao tối qua khi làm đề thi lại không chịu suy nghĩ thêm. Nếu như tối hôm qua chịu suy nghĩ kĩ hơn thì hôm nay đã tiết kiệm được thời gian làm bao nhiêu chuyện.
Đáng tiếc, trên đời không bán thuốc hối hận. Tối hôm qua lúc làm bài thi, hắn còn vừa làm vừa chửi rủa thống.
Hiện tại chỉ có thể ngồi đây tự oán trách chính mình không làm cẩn thận, có một số việc, chính là tạo hóa trêu đùa.
Chẳng qua, có ấn tượng vẫn tốt hơn là không có ấn tượng. Hơn nữa, những ngày này Cố Thiệu đi theo Trịnh Viễn An học chính sử, đọc sách thời vụ, ngồi trong huyện nha sao chép công báo, mỗi ngày còn bị bắt làm bài thi, tất cả những thứ này, đều có tác dụng. So với người khác, Cố Thiệu làm những đề mục này cũng coi như là thuận buồm xuôi gió.
Sau khi sắp xếp tốt các ý, Cố Thiệu liền bắt đầu chuyển bản nháp trên giấy nháp thành văn xuôi.
Hắn viết quá nghiêm túc đến mức bên cạnh mình nhiều thêm một người hắn cũng không phát hiện.