Chương 85:
Vương hàn lâm chỉ là đi xuống nhìn xem.
Ông rất tò mò về người học trò lần nào cũng viết xong đầu tiên này, cuối cùng vẫn nhịn không được, trong ngày thi Hương cuối cùng đã bước xuống nhìn cho kỹ.
Chỉ một chút như vậy, đã khiến Vương hàn lâm có cái nhìn mới với Cố Thiệu.
Ông dừng lại một chút, sau khi xem qua phần lớn giấy nháp viết bản nháp của Cố Thiệu, mới gật đầu quay người bước đi.
Thí sinh bên cạnh cũng không biết vị quan chủ khảo này xuống đây làm gì, lúc nhìn thấy ông khó tránh khỏi có chút căng thẳng, thâm chí ngay cả bút cũng không cầm vững.
Vương hàn lâm thấy biểu hiện của những người này, lại nghĩ đến người trẻ tuổi vừa nãy không kiêu ngạo không siểm nịnh, không khỏi lắc đầu.
Văn phong ở Giang Nam phồn thịnh, nhưng chỉ hai chữ tài hoa này, không phải ai cũng có thể làm được.
Ngày thi Hương cuối cùng cứ như vậy mà kết thúc.
Hôm sau khi ra khỏi trường thi, Cố Thiệu quay đầu nhìn thoáng qua, có chút không biết hôm nay là ngày nào.
Hắn vậy mà… đã vượt qua kì thi Hương rồi.
Trước kia lúc ở nhà, hắn đã hạ quyết tâm cả đời này chỉ làm Tú tài. Nói đến cái tên Tú tài này, Cố Thiệu cũng không muốn nhớ lại.
Thật sự là, chức Tú tài này của hắn có chút hữu danh vô thực.
Kì thi khoa khảo năm đó, Cố Thiệu chỉ nghĩ đi thi cho vui, ai ngờ mấy ngày trước kì thi, hắn nhặt được một tờ giấy bị người bỏ sót.
Cố Thiệu chỉ nghĩ nhặt lên giao nó lại cho người làm rơi, nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, người kia đã biến mất.
Đợi đến lúc Cố Thiệu nhìn kỹ nội dung phía trên, cả người hắn đều ngây dại.
Phía trên đó, lại là đề thi!
Ma xui quỷ khiến mà Cố Thiệu cho rằng đây nhất định là đề thi cho trẻ em.
Cầm tờ giấy cất trong lòng, Cố Thiệu run sợ trở về nhà. Hắn do dự cả một đêm, suy nghĩ hay là hắn lén mở nó ra xem thử? Vốn dĩ hắn cũng thấy làm như vậy là không đúng, nhưng hắn thật sự không nhịn được, vẫn lấy nó ra xem.
Vì vậy cuối cùng, Cố Thiệu thành công lấy được danh hiệu Tú tài.
Cho dù xếp hạng dưới cuối, nhưng vẫn là Tú tài. Nhận thấy cái tên Tú tài này không được vẻ vang nên Cố Thiệu luôn giữ kín chuyện này, ngay cả lúc đến huyện học cũng không khoe khoang
Chỉ là nay đã khác xưa, lúc này đây, hắn đường đường chính chính, ngẩng đầu ưỡn ngực ra khỏi trường thi.
Đột nhiên, Cố Thiệu nghe thấy một âm thanh quen thuộc gọi tên hắn.
Cố Thiệu ngẩng đầu liền thấy tiên sinh dẫn hai vị sư huynh bước như bay đến trước mặt hắn.
Sau khi trở về Tần phủ, Cố Thiệu liền hoàn toàn thả lỏng lại.
Hắn thì thả lỏng, nhưng khổ cho những người khác.
Tần tiên sinh cũng không nghĩ thoáng như hắn, trong lòng ông lo lắng, nhưng lại không tiện hỏi ra, nghẹn đến mức rất là vất vả. Đến cùng thì, Tần tiên sinh cũng là người đã từng trải qua chuyện như thế, dù biết là đã thi xong rồi, nhưng vẫn không hy vọng người khác hỏi han. Có một số việc hỏi nhiều quá, sẽ càng dễ dàng miên man suy nghĩ, làm loạn tinh thần.
Tần tiên sinh đè lại suy nghĩ muốn hỏi thăm, liên tiếp gắp thêm đồ ăn cho Cố Thiệu.
Không bao lâu, cái chén trước mặt Cố Thiệu đã chồng chất lên như 1 ngọn núi nhỏ.
“Cái này có hương vị không tồi.”
“Cái này đại bổ, thích hợp với ngươi nhất.”
“Ăn nhiều một chút, ta thấy ngươi nhiều ngày nay gầy mất rồi.”
Cố Thiệu chớp mắt, hỏi hệ thống một tiếng: “Ta thật sự gầy à?”
Hệ thống nhếch khóe miệng lên: “Nếu tiên sinh của ngươi cảm thấy ngươi gầy, vậy chắc là gầy đó.”
Dù sao thì nó cũng không nhìn ra.
Cố Thiệu cũng không nhìn ra, chỉ là ý tốt của tiên sinh, hắn cũng không thể không nhận. Cho nên, mặc dù mới vừa nãy Cố Thiệu đã uống mấy chén trà lạnh, lúc này bụng còn ngang ngang, nhưng vẫn cố nhịn, ăn những món ấy vào trong bụng.
Tần tiên sinh lại vẫn không muốn buông tha cho hắn, vẫn đang gắp đồ ăn, “Cái này cũng bổ thân nữa.”
Hai huynh đệ Tần gia hai mặt nhìn nhau.
Trong ấn tượng của họ, hình như cha chưa từng gắp đồ ăn cho bọn họ như vậy. Đây thật đúng là… làm cho người ta đố kỵ.
Bữa tối qua đi, Tần Đoan cần xử lý những việc vặt vãnh mang về từ chỗ thư viện, nên một mình trở về phòng.
Thê tử Liễu thị của Tần Đoan đang ở trong phòng tính sổ sách, ma ma của nàng ta cũng ở trước mặt. Hai người nói chuyện, nói nói rồi lại nói đến Cố Thiệu.
Ma ma kia nghe được một tin đồn, hiện giờ đang nói cho Liễu thị nghe: “Mấy ngày trước đây ta nghe được có một tiểu đồng nói, hắn đưa đồ ăn đến phòng Cố công tử, lúc đi vào thì Cố công tử đã ngủ rồi, trong miệng còn đang nói mớ. Hình như nói cái gì mà lần sau không bao giờ thi nữa, vừa nói còn vừa khóc cơ, nghĩ là biết khẳng định là lần này mình thi không đậu.”
Liễu thị hỏi bà ta lời này là thật hay giả: “Thật sự khóc ư?”
“Thật, sao lại không thật chứ?” Lão ma ma vỗ bộ ngực, nói rất chắc chắn, “Có mấy người đều nhìn thấy hắn đang khóc, khóc đến mức rất là thảm.”
Liễu thị nghe xong, trong lòng cảm thấy có chút một lời khó nói hết.
Lão ma ma tiếp tục nói: “Ngài nói lão thái gia coi trọng Cố công tử này như vậy, chờ mấy ngày nữa yết bảng, biết hắn không có thi đậu, vậy thì khó chịu biết bao. Đây chính là học sinh đầu tiên lão thái gia đưa vào trong phủ mà, vốn còn tưởng là một người tuổi trẻ tài cao, ai biết cũng chỉ là cái gối thêu hoa.”
Liễu thị đang muốn nói chuyện, liền nghe được giọng của trượng phu truyền từ bên ngoài vào: “Ai là cái gối thêu hoa hả?”
Ma ma nhanh chóng bưng kín miệng.
Liễu thị phất tay, bảo bà ta thuận thế đi xuống.
Lão ma ma kia nhanh chóng đứng dậy, sau khi hành lễ với hai người thì lập tức lui xuống.
Trong phòng không còn ai, Liễu thị mới hỏi: “Ăn xong bữa tối rồi à?”
“Đã sớm ăn xong rồi.”