Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 87: Chương 86:

Chương 86:

“Ăn cùng cha, còn có Cố công tử kia ư?”

Tần Đoan gật đầu.

Liễu thị nhíu chặt mày: “Phu quân không cảm thấy, cha đối xử với Cố công tử kia, thật sự có hơi quá tốt rồi không?”

Tần Đoan lắc đầu, bất đắc dĩ mà ngồi xuống: “Đây cũng là chuyện không có cách nào, cha là người ở huyện Kim Đàn, bên người cũng chỉ có một tiểu bối như Cố công tử, lại rất được lòng ông, biết nói mấy lời linh động, cha coi trọng hắn chút, về mặt tình cảm cũng có thể tha thứ.”

Liễu thị cũng ngồi xuống bên cạnh hắn ta, hơi nghiêng người sang: “Không phải ta trách cha đối xử với Cố công tử quá tốt, chỉ là lo lắng cha quá để bụng với Cố công tử, ngày sau chỉ sợ…”

Nàng ta muốn nói lại thôi.

Tần Đoan nhíu mày lại: “Nàng có lời gì muốn nói, nói thẳng là được.”

Lúc này Liễu thị mới nói: “Mới vừa nãy ma ma đến đây, kể với ta một việc. Thì ra, ngay sau khi thi trận đầu, đã có mấy tiểu đồng nghe được Cố công tử nói nói mớ, nói rồi thế nhưng còn khóc lên, thật là thê thảm.”

Tần Đoan vội hỏi: “Vậy hắn nói những gì?”

“Còn có thể nói cái gì, chẳng qua chính là hắn không thì đậu, thẹn với người khác, nói linh tinh thôi.” Liễu thị nhớ lại lời ma ma nói, đại khái chính là ý này, cho nên lại nói, “Chính hắn cũng nghĩ như vậy, vậy có nghĩa là thật sự không có hy vọng thi đậu.”

Sắc mặt Tần Đoan trầm trọng.

Đối với học vấn của Cố Thiệu, thật ra hắn cũng chẳng biết chút nào. Mấy lần muốn tìm hiểu một chút từ chỗ cha, không lần nào là không bị dỗi trở về. Dần dà, Tần Đoan cũng từ bỏ.

“Cố công tử này, chính là đệ tử quan môn đầu tiên của cha mà.”

“Ai nói không phải chứ.”

Hai vợ chồng liếc nhau, đều là không biết làm sao. Nếu thật sự nói như vậy, vậy lần thi Hương này cũng giống như một trò khôi hài vậy. Thảm nhất chính là, cha của bọn họ lại diễn thật, cũng là thật sự để tâm.

Liễu thị than nhỏ: “Thật không biết làm sao, bên chỗ cha không biết phải thu dọn cục kiện này thế nào.”

Tần Đoan cũng sầu, nhưng mà hắn ta cũng biết, dù sao không phải ai đi thi hương cũng có thể qua. Đồng sinh đầu bạc cũng có khối người, Cố Thiệu tuổi còn trẻ đã có thể thi đỗ tú tài, cũng coi như là không dễ dàng. Dù lúc này không có thi đậu, không phải còn có lần sau sao?

HHắn ta nói: “Mấy ngày nay, ta khuyên nhủ cha vài câu trước đã, hy vọng ông đừng chấp nhất như vậy nữa.”

“Cũng chỉ có thể như vậy.” Nghĩ rồi, Liễu thị lại dặn dò mãi, bảo khi hắn ta khuyên thì nhất định phải chú ý một chút, dù sao ở trong mắt nàng ta, lúc này cha có thể coi là tràn đầy tin tưởng, hẳn là sẽ không thích nghe những lời buồn bã ủ rũ như thế.

Ngày ngày trôi đi, từ trên xuống dưới Tần gia gần như đã đồng ý với chuyện Cố Thiệu thi không đậu.

Chỉ là mọi người cũng biết lão thái gia thích vị Cố công tử này, cho nên mặc dù trong lòng bọn họ biết rõ chuyện Cố Thiệu thi không đậu, nhưng không ai dám bởi vì chuyện này mà xem nhẹ Cố Thiệu, cũng không ai dám lên mặt với hắn, chỉ là đôi khi ánh mắt ngẫu nhiên xẹt qua, tóm lại là mang theo một tia thương tiếc.

Một người hai người như vậy cũng thôi, nhưng người nào trong phủ cũng như vậy, việc này làm cho Cố Thiệu không thể không suy nghĩ sâu xa.

Thậm chí hắn bắt đầu nghĩ lại, có phải mình lại làm ra chuyện gì hoang đường hay không: “Hệ thống, ta chưa từng đắc tội bọn họ đi?”

Hệ thống cũng vô cùng khó hiểu, nó thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm Cố Thiệu, không có chú ý lắm tới những chuyện khác: “Chắc là không có.”

“Vậy sao bọn họ đều nhìn ta như thế?”

Việc này hệ thống cũng không giải thích rõ được.

Một người một hệ thống, chỉ chuyện này, suy nghĩ nửa ngày cũng không suy nghĩ ra manh mối gì được. Cuối cùng chỉ phải từ bỏ.

Cuộc sống này còn phải tiếp tục sống tiếp, còn ánh mắt của những người này, xem nhẹ là được rồi, Cố Thiệu an ủi chính mình, dù sao hắn cũng sẽ không ở Tần phủ bao lâu nữa, chờ ngày yết bảng qua đi, hắn sẽ dẹp đường hồi phủ.

Tần phủ bên này tạm thời không có việc gì, trường thi bên ấy, tất cả bài thi của các thí sinh đã được kiểm tra xong, bài thi dơ bẩn khó coi thì trực tiếp bị lướt qua, chỉ để lại những bài tương đối đoan chính. Đợi sao chép xong, dán tên, mới trình lên đưa đến trước mặt giám khảo.

Đều là thí sinh thi hương, có người có thể viết một bài hành văn quy quy củ củ, có người lại viết đến rối tinh rối mù.

Các giám khảo xem những bài thi kiểu rắm chó không kêu này nhiều, cũng khó tranh khỏi tâm trạng nóng nảy, thí dụ như bài thi trước mắt này, chỉ xem sơ đã khiến người ta tức giận: “Ngay cả tứ thư ngũ kinh cũng không hiểu, mà còn dám đến đây thi khoa cử, thật là…”

Thậm chí ông ấy không nghĩ ra rốt cuộc là người này làm thế nào mà thi đậu tú tài được.

Còn có một người khác, “Một lời phán định vô cùng đơn giản mà thôi, thế nhưng cũng có thể viết thành ra thế này, có thể nói là kỳ tài có một không hai!”

Khi mà Vương hàn lâm thấy mọi người bắt đầu oán giận, không khỏi nói: “Nói cẩn thận.”

Các vị giám khảo lập tức ngậm miệng lại.

Chẳng qua bọn họ cũng chỉ bực bội càu nhàu thôi, lại không thể thật sự làm cái gì. Chỉ là đối với những bài thi rắm chó không kêu đó, muốn lấy được thứ tự gì đó là không có khả năng.

Mọi người yên lặng mà quăng mấy cái tàn thứ phẩm (bài thi dở) tới một bên, tiếp tục vùi đầu sửa bài thi, trông cậy vào những phần sau có thể bắt được một bài tốt, cũng phải rửa đôi mắt lại.

Vương hàn lâm lắc đầu, trầm tĩnh tiếp tục sửa bài thi.

Đợi đến khi ông ấy xem đến một bài, bỗng nhiên ánh mắt biến đổi.

Vương hàn lâm bất động thanh sắc đưa bài thi trong tay cho các giám khảo khác —— bài thi này, ông ấy nhớ rõ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!