HỆ THỐNG SIÊU CẤP TÔNG MÔN
Hệ Thống Siêu Cấp Tông Môn
- Đồ thần kinh!
Một vị cô nương hào hoa phong nhã hất ống tay áo lên, tỏa ra một cỗ mùi hương thơm ngát, giận dỗi leo lên xe ngựa đi khỏi.
- Không phải, rõ ràng là do tư chất của nàng không đạt đến tiêu chuẩn nhập môn của Bất Hủ Tông chúng ta, sao lại đổ là do ta có bệnh được chứ?
Ôn Bình bất đắc dĩ giơ hai tay lên, nhìn một lượt tất cả những người xung quanh, muốn tìm kiếm một ánh mắt đồng tình từ họ.
Quái!!!!
Một cái cũng không có.
Trái lại, những người xung quanh còn dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn, cứ như đang nhìn một thằng ngốc.
- Ôn tông chủ, Bất Hủ Tông của các ngươi ngay cả tông môn nhất tinh cũng không phải, vậy mà còn si tâm vọng tưởng à?
- Mười lăm tuổi, Luyện thể ngũ trọng, loại thiên tài này, ngay cả tông môn tam tinh cũng muốn đoạt, làm gì đến phiên Bất Hủ Tông các ngươi?
- Ta thấy là người bị hồ đồ mất rồi.
- Đi thôi, chúng ta đổi nơi khác, hắn không nhìn trúng chúng ta hả? Hừ, chúng ta còn chưa nhìn trúng Bất Hủ Tông của hắn đây này! - Một tiểu thiếu niên bảy tuổi đang căn mứt quả hừ lạnh một tiếng, quăng cho Ôn Bình ánh mắt khinh bỉ.
Rột!!! - Tiểu thiếu niên hít nhanh nước mũi sắp chảy xuống miệng.
Mọi người nghị luận vài câu rồi lập tức giải tán.
“Cái tên oắt kia, ngươi tới đây, ta cam đoan không đánh chết ngươi! Ngươi cai sữa chưa hả? Dám cười nhạo ta?”
Ôn Bình đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt có hơi lúng túng.
Sau khi tất cả mọi người rời khỏi bàn ghi danh, Ôn Bình chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trên, thở dài một tiếng.
Trời ạ!
Chẳng lẽ có hệ thống mà ta cũng không vùng dậy nổi sao?
Hệ thống, ngươi là thứ hố cha, vì cái gì lại thiết lập loại tiêu chuẩn như vậy?
Khởi đầu tu luyện là Luyện Thể, thông thường, phải đến 10 tuổi mới có thể đạt tới nhất trọng. Ngoại trừ một số thiên tài cực hiếm hoi được định sẵn là người tu hành, người bình thường muốn tăng lên đến cảnh giới ngũ trọng cần ít nhất là 10 năm.
Thế nên, người 15 tuổi có thể đạt đến cảnh giới Luyện thể ngũ trọng tuyệt đối được xem là thiên tài trong thiên tài.
Một khi thanh danh của hắn lan truyền, tông môn nhị tinh, tam tinh đều sẽ đến bái phỏng.
Ấy vậy mà… Vì sao một tông môn nhất tinh, còn chưa được tính là môn phái nhỏ, lại có tiêu chuẩn nhập môn cao như vậy?
Chuyện này… hẳn là phải nhắc lại chuyện xảy ra vào buổi chiều của một tuần trước.
-----
Như mọi ngày, Ôn Bình đứng ở thềm đá dưới chân núi, vẫy tay, ánh mắt vô thần nhìn sang bên kia đường.
Phía sau hắn là Bất Hủ Tông kiếm bia, chế tạo từ đá kim cương, cao năm mét, rộng một thước, mũi kiếm chỉa thẳng lên trời, trên thanh kiếm có khắc ba chữ: Bất Hủ Tông.
Tổ sư khai tông của Bất Hủ Tông cũng chính là ông nội của Ôn Bình tự tay viết xuống. Có thể lưu lại dấu vết trên đá kim cương thì nhất định phải đạt đến cảnh giới luyện thể siêu việt. Cho dù là cảnh giới cao nhất - Luyện thể thập tam trọng - cũng không có cách nào làm tổn thương đến đá kim cương.
Người đạt đến loại cảnh giới này, phóng mắt khắp thiên hạ, không ai không phải là bá chủ một phương.
Bất Hủ Tông, chỉ vẻn vẹn ba chữ, tuy ít, nhưng khí thế to lớn, lập luận sắc sảo. Năm đó, ngay cả Thương Ngô thành thành chủ dưới núi cũng phải tự mình đến bái tế, mỗi ngày, số người tìm đến đâu chỉ có vạn người.
Hiện tại thì sao? Ôn Bình chỉ có thể đứng trước nó, nói với người khác câu tạm biệt.
- Tạm biệt!
Một tiếng “Tạm biệt” tiễn đi mười đệ tử cuối cùng của Bất Hủ Tông.
Kể từ hôm nay…
Một cái Bất Hủ Tông từng là tông môn nhị tinh, đứng sừng sững tại phương viên mấy trăm dặm, giờ chỉ còn lại mình hắn, một vị tông chủ 18 tuổi, cùng với một lão tạp dịch gọi là Vương Bá, à, còn có thêm một con chó săn nữa… Hơ hơ!!!
Bất Hủ Tông chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
Đúng lúc này, bên tai vang lên một âm thanh.
- Đang kích hoạt… Hệ thống siêu cấp tông môn.
Là âm thanh điện tử không có chút tình cảm nào.
Ôn Bình cả kinh, xoay người tìm kiếm trong bụi cỏ gần đó.
- Đi ra!
- Ai ở chỗ đó?
- Kí chủ, đừng tìm, ta ở trong đầu ngươi, trừ phi ngươi bằng lòng bổ đầu ra, nếu như không, ngươi có tìm đến chết cũng không thấy ta.
- Ngươi là ai?
- Ta không phải người… Cũng không có sinh mệnh, nhưng ta chính là người đồng hành trong số mệnh của ngươi: Hệ thống siêu cấp tông môn.
- Hệ thống siêu cấp tông môn?
- Đúng.
Kế đó, một cái giao diện xuất hiện.
Ôn Bình.
Giới tính: Nam.
Cảnh giới: Luyện Thể thất trọng.
Tông môn Tinh cấp: Không.
Hệ thống siêu cấp tông môn: Thành lập một tông môn cần có đạo sư cường đại, đệ tử ưu tú, quan trọng hơn chính là các nguồn lực dùng để đào tạo đệ tử và hấp dẫn lão sư. Bổn hệ thống được thiết kế đặc biệt để cung cấp cho kí chủ những tài nguyên độc đáo này, từ thứ thấp nhất như quả tạ, cho đến những thứ cao cấp như không gian truyền tống trận, cái gì cần có đều sẽ có, chỉ vì gầy dựng một tông môn siêu cấp độc nhất vô nhị.
Ôn Bình không xem kỹ phần thông tin cá nhân của mình, mà lại dán mắt vào phần giải thích về hệ thống tông môn.
Nó có thể trợ giúp mình vùng dậy?
Có thể khiến cho Bất Hủ Tông khởi tử hồi sinh?
Không đợi Ôn Bình mở miệng lần nữa, âm thanh hệ thống đã vang lên:
- Cân nhắc đến tình huống hiện tại của Kí Chủ, muốn trọng chấn Bất Hủ Tông quả thực là rất khó, cho nên, nhiệm vụ phúc lợi đầu tiên được ban ra.
Nhiệm vụ chính tuyến: Cải tạo đại điện.
Đại điện là bộ mặt của tông môn, là nơi các trưởng bối xử lý việc công, đương nhiên không thế quá mức cũ nát, cần phải tạo được hiệu ứng rung động nhất định, dùng để hiển lộ khí thế của tông môn.
Lần cải tạo thứ nhất: Miễn phí.
Thời gian cải tạo: 10 giờ.
Phần thưởng hoàn thành: 3 lần trọng lực trường.
...
Miễn phí cải tạo đại điện, phúc lợi cũng không tệ lắm.
Từ một năm trước, sau khi gần phân nửa đại điện bị các cường giả từ bên ngoài đến đập phá, Ôn Bình đã không bước chân qua đó suốt một thời gian dài. Bất quá, hắn vẫn lờ mờ nhớ được cảnh tượng đổ nát ở đó. Trưởng lão tông môn đã nhiều lần đề cập với hắn về việc tu sửa đại điện, nhưng đều bị hắn bác bỏ.
Không vì cái gì khác, chỉ một chữ “Tiền” mà thôi.
Phụ thân qua đời, trong tay lại không có tiền, cho nên hắn cũng không quá đặt nặng vấn đề trọng chấn Bất Hủ Tông.
Bất quá, nhờ trời ban phước, tặng cho hắn một cái hệ thống siêu cấp tông môn, vậy thì việc trọng chấn Bất Hủ Tông chắc chắn phải làm. Không vì chính bản thân hắn có thể ngẩng cao đầu trước mặt người khác, đường đường chính chính làm người, cũng không phải vì có thể ăn ngon ngủ kỹ, mà là vì… Hắn nghiện làm chưởng môn.
Lúc trước, phụ thân của hắn chỉ nói một câu mà hơn vạn người phải quỳ lạy, đi đến đâu cũng đều đông một tiếng “Ôn tông chủ”, tây một tiếng “Ôn tông chủ”. Có một vài tộc trưởng của các gia tộc lớn còn chủ động đưa nữ nhi xinh đẹp của mình đến làm đồ đệ cho ông ấy…
Ngẫm lại cảm thấy… Thật tuyệt!
- Đi thôi, về nhà!
Đưa mắt nhìn 10 người cuối cùng rời khỏi Vân Lam Sơn, Ôn Bình quay người, bước lên thềm đá.
Mới đi được một nửa thì hắn thấy Vương Bá mặt mày nhăn nhó chạy về phía mình, lão cẩn thận bước xuống từng bậc thang, trong tay còn nắm cây chổi, bên cạnh là một con chó săn Cáp Cáp cao hơn nửa người.
Vương Bá hô:
- Tông chủ, đại sự không ổn, vừa rồi chủ điện bỗng nhiên bị một cỗ sương trắng bao lấy, hơn nữa, bên trong còn vọng ra rất nhiều âm thanh kỳ quái! Rất có thể là có yêu quái xâm nhập Bất Hủ Tông của chúng ta!
Ôn Bình ngây ra một lúc, sau đó vội vàng chạy về phía chủ điện.
Yêu?
Không thể nào, Bất Hủ Tông sao lại có yêu được?
Chạy đến quảng trường, nhìn ra xa hơn trăm mét, bên ngoài chủ điện bị bao vây bởi một làn sương trắng, không hề tầm thường chút nào.
Nói là sương mù lại chẳng phải là sương mù, bởi vì thần thức của hắn không cách nào xâm nhập được.
Bất quá, sau khi đi vào, Ôn Bình đã bình tĩnh trở lại. Trong làn sương trắng xuất hiện một cái thông báo đặc biệt làm người khác chú ý.
Thời gian cải tạo còn lại: 9 giờ 55 phút.
Trọng lực trường tăng gấp 9 lần
- Vương Bá, không có gì đâu, chắc là trên núi ẩm ướt quá thôi.
Ôn Bình không giải thích nhiều, bước từng bước về phía chủ điện.
Bỏ lại một mình Vương Bá đứng đó, mất cả buổi mới hoàn hồn.
Hóa ra là vậy.
Sự thật đơn giản như vậy luôn!
Khó trách mấy ngày nay, bộ xương già này của mình bắt đầu đau ê ẩm.
Không ngờ là Vân Lam Sơn lại ẩm ướt nặng như vậy.
Xoa xoa đầu gối của mình, Vương Bá ném cái chổi cho con chó săn kế bên:
- Đại Hoàng, giữ lấy, ta già rồi, Bất Hủ Tông cũng không còn, ta nên đối tốt hơn với mình một chút.
Gâu!
Đại Hoàng há miệng ngặm lấy cái chổi, lẽo đẽo chạy theo sau Vương lão đầu.
Đúng lúc này, Ôn Bình quay đầu liếc nhìn cái lưng còng của Vương đại thúc, ông chỉ là một người bình thường, cả đời làm tạp dịch ở Bất Hủ Tông:
- Vương Bá, ngươi còn có thân thích sao?
Vương Bá thoáng sửng sốt, dường như không nghe thấy, vài giây sau, ông hỏi lại:
- À? Còn có cái gì?
- Ta nói ngươi có thân thích không? Người ở Bất Hủ Tông đều đã đi sạch, hay là ông cũng xuống núi dưỡng lão đi! - Ôn Bình không chút do dự thuật lại lời vừa rồi, thuận tiện giải thích kỹ hơn một chút.
Cả đời Vương Bá đều làm tạp vụ ở Bất Hủ Tông, chưa bao giờ rời núi.
Dù đối với Bất Hủ Tông không có công lao thì cũng có khổ lao. Ông nay cũng đã chín mươi bảy rồi, có thể sống thêm vài năm nữa hay không cũng khó nói. Nếu cứ tiếp tục giữ Vương Bá ở lại cái nơi cây đổ đàn khỉ tan này thì cũng quá ủy khuất cho ông ấy.
Thôi thì để ông ấy xuống núi an dưỡng tuổi già, rời xa chốn tu hành lắm thị phi này mới là lựa chọn tốt nhất.
- Đã bao nhiêu năm không về rồi, giờ ta làm gì có nơi nào để đi?
Nói xong, Vương Bá vỗ vỗ đầu Đại Hoàng.
Đại Hoàng “uông uông” kêu hai tiếng, nhưng vì đang phải gặm cây chổi, nên chỉ có thể ú a ú ớ, nó đành giơ một cái chân về phía Vương Bá.
- Haha, thật ngoan!
Ô ô…
Đại Hoàng ghét bỏ gục đầu xuống, nhổ cái chổi trong miệng ra, vẻ mặt vô cùng ủy khuất.
Ôn Bình nhìn một già một trẻ, một người một chó, trong lòng đột nhiên có hơi xúc động, có cảm giác chua xót không nói nên lời.
Được rồi, cứ để cho Vương Bá ở lại cùng hắn vậy…
Lúc trước, phụ thân còn ở đây, tôn ti khác biệt, nhưng giờ lão nhân gia cũng đã đi rồi, hắn trở thành đương gia, ngày sau cứ xem Vương Bá là người thân của mình, an bài cho ông ấy một cuộc sống an nhàn lúc tuổi về chiều. Mấy cái như trưởng lão, hộ pháp gì gì đó, sau khi phụ thân hắn ngã xuống, bọn họ đã rời khỏi Bất Hủ Tông, hắn nhớ kỹ, về sau gặp lại, chỉ có thể là địch nhân mà thôi.
Hôm nay, các ngươi hờ hững Bất Hủ Tông, ngày sau, các ngươi muốn bước vào Bất Hủ Tông? Không có cửa.
-----
Ban đêm.
Ôn Bình về đến Thính Vũ Các của mình, nằm dài trên ghế nhìn về phía chủ điện, bất tri bất giác thiếp đi lúc nào không hay.
Dưới ánh trăng, Ôn Bình nằm ngủ say trên ghế, đột nhiên, hệ thống siêu cấp tông môn trong đầu đánh thức hắn.
- Kí chủ, đại điện đã thăng cấp hoàn tất. Sau lần cải tạo này, chủ điện vốn có của Bất Hủ Tông sẽ hoàn mỹ như cũ, hơn nữa, còn tặng kèm một ít năng lực đặc thù. Tông môn, kể cả tông chủ sẽ tỏa ra sức hấp dẫn đặc biệt trong vòng 5000 mét.
- Lực hấp dẫn? Cái này ta thích. Ta vẫn luôn có cảm giác thiếu thiếu thứ gì đó, nên mãi cho đến bây giờ cũng chưa biết yêu đương là cái giống gì! - Mở con mắt còn đang nhập nhèm ra, Ôn Bình nhìn thấy giao diện nhiệm vụ trước mặt.
Nhiệm vụ cải tạo đại điện hoàn thành! Nhận được phần thưởng: 3 lần trọng lực trường.
Thỉnh quy hoạch khu vực trọng lực trường.
- Đợi ta nghĩ một chút.
Ôn Bình đứng lên, dưới ánh trăng sáng, hắn nhảy tót lên nóc nhà, nhìn quanh bốn phía, ánh mắt xuyên thấu màn đêm, khóa chặt vào phía tây Vân Lam Sơn.
Hắn đã từng đi qua phía tây một lần, nhưng không có ấn tượng sâu sắc với nơi đó cho lắm. Đó là khoảng thời gian hắn mười tuổi, phụ thân mang hắn đến đó, sau khi trở về, hắn đã phải nằm trên giường suốt ba tháng trời.
Bởi vì phía tây chính là luận võ tràng, tuy nhiên, ở đó không có luận võ đài, chỉ là một khối đất trống rất lớn.
Ở đó, để tử Bất Hủ Tông luận bàn không có bất kỳ quy tắc gì cả.
Hơn nữa, tham gia luận bàn còn phải đeo mặt nạ, che giấu thân phận của mình. Bất kể là ai, bị đánh cũng không được khóc, dù là con của tông chủ cũng không có gì khác biệt.
Hắn không có chút cảm tình với cái chỗ “tà ác” đó, bước đầu tiên sau khi cải tạo Bất Hủ Tông chính là thủ tiêu nó.
Sau khi đã quyết, Ôn Bình nhảy khỏi nóc nhà, đáp xuống đất.
Vừa vào nhà thì thấy một mâm thức ăn đã được bày sẵn trên bàn. Trong mâm có mấy đĩa đồ ăn. Ôn Bình cầm đũa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
Đã nguội.
Chắc là Vương Bá đã đưa đến từ sớm, nhưng thấy hắn ngủ nên không đánh thức.
Mở cửa phòng, Ôn Bình ra khỏi Thính Vũ Các, đi về phía tây Vân Lam Sơn.
Bước trên tiểu đạo, xuyên qua rừng cây u tĩnh, tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót hòa lẫn với tiếng bước chân của hắn, chỉ trong chốc lát, Ôn Bình đã đi đến mảnh đất trông phía tây.
- Chính là chỗ này!
Đang bố trí…
Sương trắng kéo tới bao phủ khắp nơi.
Bố trí thành công.
Sương trắng tiêu tán.
Mảnh đất trống lần nữa xuất hiện trước mắt Ôn Bình, lúc này, còn có thêm chính căn long trụ vô cùng đặc biệt, cao khoảng 10 mét, đầu rồng nằm ở đỉnh cột đá. Trong làn sương mờ ảo, có thể nhìn thấy ánh mắt cực kỳ lợi hại trên đầu rồng, đuôi rồng nằm ở cuối trụ đá, có hơi vểnh ra bên ngoài một chút.
- Kí chủ, cái trọng lực trường này chia làm 2 bộ phận, 3 lần trọng lực, đặc huấn tốc độ và sức mạnh. Anh có muốn tự mình thể nghiệm thử hay không?
- Thể nghiệm một chút xem sao, nếu không thì làm sao ta biết được tình huống cụ thể.
Ngay khi Ôn Bình cất bước, long trụ đột nhiên truyền đến âm thanh vận hành, vô cùng nặng nề, tựa như sấm rền. Mắt rồng màu xám mở ra, để lộ con ngươi xám đen.
Cùng với đó, bộ pháp của Ôn Bình dừng lại đột ngột.
- Hệ thống, nói thật đi, đặc huấn tốc độ và sức mạnh như lời ngươi là cái gì?
- Kí chủ sợ hả?
- Haha
- Dưới 3 lần trọng lực, sức mạnh và tốc độ của người huấn luyện sẽ bị nén đến mức bước đi cũng khó khăn, vào lúc này, chỉ cần người huấn luyện tuân thủ theo phương pháp huấn luyện thông thường thì có thể đạt được trọng lực trường gấp 9 lần so với tốc độ tu luyện bên ngoài.
- 9 lần?
Ặc, thiếu chút nữa, Ôn Bình đã bị những lời này hù chết.
9 lần tốc độ tu luyện, có luôn?
Tu luyện ở đây một ngày, tương đương 9 ngày tu luyện của người khác, nhìn qua thì không có gì, nhưng nếu tu luyện một năm thì sao? Lúc đó, chẳng phải là sẽ hơn người khác 8 năm lận à?
Tu luyện hai năm thì so với người khác sẽ nhiều hơn 18 năm.
Ôn Bình sợ hãi than:
- Wow, thứ này ngon quá nha!
- Quên nói với Kí chủ, gia tăng tốc độ tu luyện chỉ có hiệu quả đối với cảnh giới Luyện Thể, qua khỏi cảnh giới đó thì không còn hiệu quả nữa.
- Cái đó cũng không tệ.
Đối với chuyện này, Ôn Bình đơn giản tán thưởng một câu, sau đó, việc nghĩa không chùn bước nhảy vào trọng lực trường.
Vừa vào, cả người đột nhiên trầm xuống, có cảm giác phía sau lưng đột nhiên có thêm một quả núi, ép tới mức hắn muốn bước đi cũng gian nan.
Lúc thử chạy hai bước, tốc độ so với bình thường cũng không có gì khác biệt.
Gấp ba trọng lực hóa ra lại khủng bố như vậy.
Tùy ý đánh một bộ quyền pháp, sử dụng thực lực Luyện Thể thất trọng của hắn, lúc trước, một bản Chu Thiên chi chuyển phải nửa giờ mới có thể hoàn thành, nhưng bây giờ, trong nửa giờ, hắn có thể hoàn thành chín lần.
Tốc độ tu luyện vừa vặn tăng thêm chín lần.