Virtus's Reader

QUY TẮC CỔ QUÁI

Quy Tắc Cổ Quái

Chuyện đã xảy ra vào bảy ngày trước.

Vốn nghĩ có được loại trọng lực trường như vậy, Ôn Bình có thể tìm được rất nhiều đệ tử ở chân núi Thương Ngô, dù cho tư chất không thực sự tốt thì cũng chẳng sao cả, tốc độ tu luyện tăng gấp chín lần thì cho dù là một cái đầu heo cũng có thể phi thăng.

Nhưng mà hệ thống lại đưa ra tiêu chuẩn nhận người khiến cho hắn bị suy sụp thật sự.

Tại Vân Ẩn đại lục, tất cả các tông môn không những thu đệ tử miễn phí, mà còn cung cấp tài nguyên tu luyện, công pháp, mạch thuật, thậm chí là mấy thứ như tuyền qua đồ,…

Còn hắn thì sao, không những không cung cấp mấy thứ này, mà hệ thống còn chế định phải nộp tiền mới được gia nhập Bất Hủ tông.

Thu phí thì thôi đi, dù sao thì rất nhiều người không thiếu kim tệ, có một số con ông cháu cha tư chất kém cỏi, không vào được tông môn nhất tinh, nhị tinh, sẽ dùng tiền để tu hành. Ôn Bình vốn định đặt mục tiêu vào mấy người này, thế nhưng hệ thống lại đặt ra quy định: Mười lăm tuổi, đạt Luyện thể ngũ trọng mới có thể gia nhập Bất Hủ tông.

Hắn 18 tuổi, nhờ vào nguồn tài nguyên vô hạn sẵn có, mới có thể đến được Luyện thể thất trọng. Muốn đạt được Luyện thể ngũ trọng ở tuổi 15, ngoại trừ thiên tài, thì cũng chỉ có những đệ tử được tông môn nhị tinh, tam tinh bồi dưỡng… Họa may mới được!

Loại thiên tài như vậy, phàm là xuất hiện ở Thương Ngô thành, thì sớm đã bị tông môn nhị tinh, tam tinh đến bái phỏng rồi!

Kế hoạch nhắm vào nhi nữ phú thương của Ôn Bình xem như ngâm nước nóng.

- Hệ thống, ngươi xem, đến một cái liền đi một cái, chẳng lẽ ngươi không thể hạ thấp tiêu chuẩn một chút hay sao?

Hệ thống thản nhiên đáp:

- Kí chủ, xin hãy chú ý thái độ của ngươi, là chủ của hệ thống siêu cấp tông môn, ngươi phải có giác ngộ của người làm chủ. Không phải a miêu a cẩu nào cũng có thể gia nhập Bất Hủ tông được đâu.

- Nhưng vấn đề là đã ba ngày rồi, ta chưa thu được một đệ tử nào cả.

- Thà thiếu chứ không ẩu, dù cho một năm chỉ nhận được 1 đệ tử cũng vậy. Đương nhiên, kí chủ có thể không dựa theo tiêu chuẩn của ta, trừng phạt cũng không quá đáng lắm đâu, thu hồi 3 lần trọng lực trường mà thôi.

Ôn Bình cười cay đắng, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi khuất phục mà thôi.

Bất quá, trước khi khuất phục, vẫn không quên cay độc nói:

- Hệ thống, sau này ngươi mà có biến thành người, tốt hơn hết là đừng có đi lung tung nha!

- Tại sao?

Ôn Bình lạnh lùng đáp:

- Coi chừng bị đánh chết!

Dứt lời, hắn ngồi phịch xuống ghế, ngửa mặt, để xấp giấy ghi danh lên che mặt, sau đó nhắm mắt, bắt đầu nghỉ ngơi… Coi mấy lời dè bỉu kia là gió thoảng qua tai.

Lúc này, có một đôi nam nữ sóng vai nhau đi tới.

Hai người ăn mặc hoa lệ, thắt lưng tơ vàng, đầu chân mày lộ ra khí thế của đệ tử thế gia. Bội kiếm trong tay được nạm vàng khảm ngọc, là thứ mà không phải dân thường có thể mua được.

Đi đến chân núi Vân Lam, ánh mắt hai người rơi vào tấm thẻ gỗ đề mấy chữ: Nơi chiêu mộ đệ tử Bất Hủ tông.

Sau đó, cả hai dời mắt về phía người thanh niên đang duỗi chân nằm ngủ ở đó.

Khó trách Bất Hủ tông binh bại tựa sơn đảo, nói xuống dốc là tụt cái vèo, từ tông môn nhị tinh thoáng chốc rớt xuống đáy.

Thử hỏi, có loại người lười nhác như vậy, thì tông môn làm sao có thể phát triển lớn mạnh được?

Lúc vị thiếu nữ kia định hô một tiếng, gọi người nọ dậy, thì thiếu niên bên cạnh đột nhiên chọc chọc cánh tay nàng:

- Tỷ, ngươi nhìn xem đây là gì?

- Hử?

Nàng kia lập tức quay đầu nhìn về phía đệ đệ mình chỉ.

Phía dưới tấm thẻ gỗ còn đề một hàng chữ: Người bái tông, bất kể là ai, đều phái nộp 1000 kim tệ, nếu như không có tiền, thỉnh sang bên kia hóng gió!

- Còn muốn thu phí?

Thiếu nữ dụi dụi mắt của mình, tỏ vẻ khó mà tin được.

Sao Bất Hủ tông lại biến thành như vậy?

Nhìn quanh bốn phía vài lượt, rốt cuộc, nàng cũng đã hiểu rõ vì sao không ai đến đây.

- Này, dậy đi… Tông chủ của các người ghi nhầm rồi đúng không?

Dứt lời, liền vỗ mạnh xuống bàn.

Đông!

Đông!

Bị tiếng ồn quấy nhiễu, Ôn Bình cũng không tức giận. Hắn kéo xấp giấy ghi danh trên mặt xuống, duỗi lưng một cái.

- Hai vị muốn gia nhập Bất Hủ tông sao?

- Thực sự phải nộp phí? – Vừa nói, thiếu nữ vừa bước đến cạnh tấm thẻ gỗ, ngón tay xinh đẹp chỉ vào hàng chữ ở góc dưới cùng.

Ôn Bình không vội đáp, mà xem sơ qua thông tin của hai người này.

Hoàng Xán.

Giới tính: Nữ.

Tuổi: 15

Cảnh giới: Luyện Thể tam trọng

Vị thiếu niên còn lại cũng không khác lắm.

Hoàng Sơn.

Giới tính: Nam

Tuổi: 15

Cảnh giới: Luyện Thể tam trọng

Xem xong, Ôn Bình cũng không quan tâm đến việc bọn họ có hứng thú hay không. Hai người này hắn muốn nhận, thế nhưng cái hệ thống chết tiệt kia lại không cho phép.

Ôn Bình gật đầu một cái, một nam một nữ trước mặt lập tức quay lưng đi thẳng. Hắn thấy nhưng cũng chẳng thể trách.

Mấy ngày nay, loại tình huống này hắn đã sớm quen.

***

Hoàng Xán và Hoàng Sơn đang sóng vai trên đường, bỗng nhiên bị gọi giật lại.

- Xin hỏi Bất Hủ tông đi đường nào?

Người vừa lên tiếng là một gã thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặt trắng như ngọc, nho nhã lễ độ, mày kiếm chau lại, để lộ một cỗ khí chất đặc biệt. Nhất là cặp mắt kia, lúc đối diện, khiến Hoàng Xán phớt lờ luôn vấn đề tuổi tác.

Thậm chí, nàng còn hy vọng mình là nữ nhân của người này, mỗi đêm được hắn ôm vào lòng, đồng sàng cộng chẩm.

Mãi đến khi bị Hoàng Sơn đẩy một cái, nàng mới hoàn hồn:

- Tỷ, ngươi làm sao thế?

- À…

- À, ngươi đi thẳng, dọc theo con đường này, sẽ thấy Bất Hủ tông.

- Đa tạ cô nương! – Dứt lời, gã thanh niên kia liền cất bước, chuẩn bị rời đi.

Hoàng Xán vội vàng gọi hắn lại:

- Vị công tử này, nếu như ngươi muốn đi Bất Hủ tông, vậy thì… Thật đáng tiếc, ta đành phải nói cho ngươi biết, Bất Hủ tông đã không còn.

- Không còn? – Gã thanh niên nọ độ nhiên quay người, tỏ vẻ khó hiểu – Bất Hủ tông là tông môn nhị tinh duy nhất trong phạm vị trăm dặm quanh đây, sao lại nói là không còn?

Nhị tinh tông môn này là do tu sĩ đả thông mạch môn tầng thứ nhất – cường giả Thông Huyền cảnh tọa trấn.

- Công tử không phải là người Thương Ngô thành?

- Vâng, tại hạ đến từ Tinh Duyệt thành.

- Vậy thì khó trách công tử lại không biết. Một năm trước, Bất Hủ tông gặp phải một trường hạo kiếp, tông chủ qua đời, cây đổ bầy khỉ tan. Bất Hủ tông giờ đã thay đổi. Bây giờ ngươi đi đến đó, chỉ có thể thấy một cái xác rỗng mà thôi.

- Đa tạ cô nương đã cho hay! – Nghe thế, Vân Liêu cau chặt mày.

Chẳng lẽ phải đổi tông môn?

Bất quá, nghĩ nghĩ, hắn vẫn quyết định đi đến đó nhìn một chút. Dù thật sự chỉ còn là một cái xác rỗng, hắn cũng không muốn cứ như vậy mà trở về.

- Công tử còn muốn đi?

- Ta cố ý ngàn dặm xa xôi mà đến, là vì muốn bái tông.

Dứt lời, Vân Liêu cất bước rời khỏi.

Hoàng Sơn đứng bên cạnh lập tức nói:

- Bằng hữu, bái Bất Hủ tông cần 1000 kim, nếu không có đủ kim tệ, người của Bất Hủ tông sẽ trực tiếp bảo ngươi lăn.

- Còn có quy củ như vậy?

Nghe thế, Vân Liêu cảm thấy có lẽ mình nên đi xem thử một chút, ngoại nhân có nói gì thì cũng là lời đồn mà thôi, hắn chỉ tin vào những gì mình tận mắt thấy. Bất quá, một 1000 kim bái tông phí, quả là vi sở vị văn (1)… Chỉ điểm này, đáng để hắn đi xem một lần.

(1) Vi sở vị văn: Lần đầu nghe thấy.

Cáo biệt hai người Hoàng Xán, Vân Liêu nhanh chóng đi về phía trước.

Đi không bao xa, thì đến cuối đường, chân núi Vân Lam.

Trên núi xuân ý dạt dào, trong rừng, phi cầm dị thú đua nhau bay nhảy, con đường lên núi có ngàn bậc thang. Đúng là Bất Hủ tông mà trưởng bối đã nói. Chỉ có điều, nó không phồn hoa như lời kể. Đây là khoảng thời gian thu đồ đệ, thế nhưng quanh đây không có mấy người.

Lúc này, ánh mắt hắn dừng lại tại một cái bàn dưới chân núi. Thứ đầu tiên đập vào mắt chính là dòng chữ: Nơi chiêu mộ đệ tử Bất Hủ tông.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn rơi xuống dòng chữ: 1000 kim bái tông phí.

Quả nhiên, đúng như lời vị cô nương kia nói, Bất Hủ tông quả thật đã xuống dốc, biến thành một nơi vơ vét của cải.

Aiz…

Chuyến này xem như đi tong!

Mấy trăm dặm lộ trình, đoạn đường này, hắn ăn không ít khổ, gặp không biết bao nhiêu hiểm cảnh sinh tử mới đến được đây. Không ngờ là lại thấy một cái Bất Hủ tông như vậy. Sinh tồn bằng cách vơ vét của cải, còn đâu một Bất Hủ tông chính khí hạo nhiên?

Đại tu sĩ luyện thể thập tam trọng

Ôn Bình nửa nằm nửa ngồi trên ghế, đương nhiên, hắn nghe được tiếng bước chân đi về phía mình, bất quá, hắn đã lường trước phản ứng của đối phương khi thấy tấm thẻ gỗ. Nếu thật sự có kẻ ngốc, thì đã sớm đến, không đợi đến bây giờ mới xuất hiện.

- Tuyên bố nhiệm vụ!

Âm thanh chói tai đột ngột vang lên, khiến cho màng nhĩ của hắn chấn động.

Ôn Bình ngồi bật dậy, vội đến mức chưa kịp lấy xấp giấy ghi danh xuống. Sau khi ý thức được đó là âm thanh của hệ tống, hắn vẫn chưa hoàn hồn, hít thở sâu mấy lần. Chợt, hắn nhìn thẳng về phía trước, đối diện với giao diện màu xanh da trời.

Bước đầu khi hình thành một tông môn có hai yếu tố cơ bản nhất: trưởng lão thụ khóa cùng đệ tử. Đệ tử càng nhiều sẽ càng có khả năng lớn sinh ra cường giả, trưởng lão thụ khóa càng tốt thì đệ tử càng thêm cường đại. Cả hai hỗ trợ lẫn nhau, mới có thể xây dựng nên tông môn sơ khai.

Chiêu lãm: Một vị trưởng lão thụ khóa Luyện thể thập tam trọng. Hai đệ tử, tiêu chuẩn thấp nhất “Mười lăm tuổi, Luyện thể ngũ trọng”.

Phần thưởng: Đặc quyền cải tạo kiến trúc tùy chọn miễn phí. Kiến trúc được cải tạo sở hữu năng lực đặc thù, có khả năng trợ giúp Kí chủ tóm được nhiều… Đệ tử.

- Sao đột nhiên lại có nhiệm vụ?

Ôn Bình thầm hỏi, ánh mắt hắn quét qua người đang chuẩn bị rời đi.

Vân Liêu.

Giới tính: Nam.

Tuổi: 30.

Cảnh giới: Luyện thể thập tam trọng.

(Đến từ Tinh Duyệt thành, tu sĩ tìm kiếm phương pháp đả thông mạch môn.)

- Soái ca dừng bước!

Ôn Bình vội hô một tiếng, sợ không kịp nữa.

Rốt cuộc hắn đã rõ vì sao hệ thống lại đột nhiên tuyên bố nhiệm vụ. Hóa ra là Bất Hủ tông vừa tiếp đón một vị đại nhân vật – Tu sĩ Luyện thể thập tam trọng đỉnh phong muốn tìm kiếm cơ duyên.

Luyện thể thập tam trọng… Dù là thời điểm Bất Hủ tông chưa rơi đài, thì với tông môn nhị tinh mà nói, cảnh giới như vậy cũng đã là cường giả đỉnh cao. Ngoại trừ mấy vị thái thượng trưởng lão cùng tông chủ, muốn nắm giữ vị trí nhị trưởng lão cũng không có gì là quá đáng.

Lấy Thương Ngô thành trước mắt làm ví dụ, thủ hộ giả của mấy chục vạn nhân mạng – Thành chủ đại nhân cũng chỉ mới đạt đến thực lực tương đương.

Nhưng chỉ như vậy, hắn đã có thể thủ hộ Thương Ngô thành mười năm hòa bình, an ổn.

Cái hệ thống chết tiệt kia khẳng định là muốn hắn bằng mọi cách phải giữ được Vân Liêu này. Dù cho kiêu ngạo đến mấy, nhưng liên tục mấy ngày liền không tuyển được người, sợ là nó cũng chịu không được loại giày vò như vậy.

Nghe người của Bất Hủ tông đột nhiên gọi mình, Vân Liêu chậm rãi quay đầu lại, giải thích:

- Ta chỉ đi ngang qua.

- Bằng hữu à, đến cũng đã đến rồi, không bằng lên Bất Hủ tông của ta ngồi một chút, hàn huyên vài câu thôi mà! – Ôn Bình vắt óc, vội vã tìm mấy câu dụ dỗ hay ho.

- Không được, ta còn có việc.

- Nếu ngươi đã không muốn, vậy coi như xong, Ôn Bình ta cũng không miễn cưỡng ngươi làm gì. Chỉ tiếc cho ngươi mà thôi, tu sĩ Luyện thể thập tam trọng.

Dứt lời, Ôn Bình cười nhìn hắn.

Vân Liêu cũng lẳng lặng nhìn Ôn Bình, trong mắt nhiều thêm một phần kinh nghi. Hắn không ngờ là đối phương lại nhìn ra được cảnh giới của hắn.

Ngoại trừ cao thủ đả thông mạch môn tầng thứ nhất – Thông Huyền cảnh, người bình thường không cách nào nhìn ra được cảnh giới của hắn, trừ phi là lúc hắn chiến đấu.

Chẳng lẽ thiếu niên trước mắt có điều gì cổ quái?

Ngưng mắt nhìn Ôn Bình, rốt cuộc, hắn phát hiện, bản thân không nhìn ra cảnh giới của Ôn Bình, ngay cả một chút dao động khí cũng không có.

Rất quỷ dị.

Loại tình huống này… Thông thường có hai khả năng.

Thứ nhất, đối phương chỉ là một người bình thường, đương nhiên sẽ không có dao động khí. Thế nhưng Ôn Bình là thiếu tông chủ Bất Hủ tông, căn cứ theo lời vị cô nương kia nói, Bất Hủ tông chỉ mới phát sinh biến hóa trong vòng một năm mà thôi, những năm trước, tài nguyên trong tông hẳn là không ngừng dồn vào người hắn ta… Cho nên, hắn ta sao có thể là người bình thường được?

Loại khả năng thứ hai có hơi buồn cười một chút, có nói hắn cũng không tin, nhưng hắn lại không thể không cân nhắc, đó chính là đối phương có cùng cảnh giới với hắn, thậm chí, có thể cao hơn.

- Nếu như ngươi không có chỗ để đi… - Ôn Bình gõ gõ vào tấm thẻ gỗ - … Vậy thì có thể đến Bất Hủ tông của ta. Hiện tại, trong tông cũng không có nhiều người lắm.

- Rất thanh tịnh, thích hợp tu hành. Hơn nữa, phí gia nhập Bất Hủ tông rất rẻ, chỉ có 1000 kim mà thôi…

Mặc dù không muốn gia nhập Bất Hủ tông, nhưng Vân Liêu vẫn không nhịn được mỉa mai một câu:

- Lần đầu tiên ta gặp tông môn thu phí của đệ tử đấy!

Ôn Bình đáp:

- Một ngàn kim mà thôi, không muốn gia nhập Bất Hủ tông, ngươi có thể không đưa. Bất quá, với tình cảnh của ngươi, nếu muốn tìm một cái tông môn giúp ngươi đả thông mạch môn, thì trừ phi… Nguyện ý hi sinh tự do.

Dù cho Ôn Bình không nói, hắn biết, Vân Liêu cũng sẽ nghĩ đến.

Đả thông mạch môn tầng thứ nhất, sẽ chạm đến cảnh giới Thông Huyền, đẳng cấp như vậy đã có thể đảm đương vị trí chưởng môn tông môn nhị tinh rồi. Thử hỏi, phương pháp đả thông mạch môn, giúp tu sĩ một bước trở thành cường giả, sao có thể tùy tiện truyền cho ngoại nhân?

Giống với thợ mộc, dù là đệ tử của hắn, hắn cũng sẽ giấu một tay, huống chi là trong giới tu sĩ, không một ai dám nói mình có thể tuyệt đối tin tưởng những người xung quanh.

Vân Liêu bán tín bán nghi hỏi:

- Ngươi có biện pháp giúp ta đả thông mạch môn tầng thứ nhất?

Lặn lội đường xa, vượt hơn trăm dặm đường, nếu như không công mà lui, hắn thật sự có chút không cam lòng. Hơn nữa, mục tiêu chuyến đi này của hắn chính là Bất Hủ tông, quả thật, hắn không nghĩ ra được bản thân còn có thể đi nơi nào.

Thấy Ôn Bình gật đầu, Vân Liêu đã có quyết định.

Một ngàn kim mà thôi, quý một chút, nhưng nói gì đi nữa, hắn cũng là tu sĩ Luyện thể thập tam trọng, đối phương muốn bẫy hắn… Không dễ đâu.

- Ta nhập!

- Sảng khoái, điền phiếu ghi danh a, điền xong thì giao tiền. Sau đó, ngươi chính là người Bất Hủ tông ta.

Vân Liêu tiếp nhận phiếu ghi danh Ôn Bình đưa tới, hắn xem không hiểu, chỉ có thể chiếu theo giải thích của Ôn Bình mà điền vào.

Xong việc, Ôn Bình cũng không có tâm tư ngồi chờ nữa, hắn dứt khoát thu dọn đồ đạc, dẫn theo Vân Liêu đi lên Vân Lam sơn.

Trước hết, Ôn Bình dẫn hắn ta đến trọng lực trường, nói:

- Đây chính là cơ hội giúp ngươi đả thông mạch môn tầng thứ nhất, vào đi thôi.

- Ở đây? – Vân Liêu nhìn quanh bốn phía, ngoài trừ chín căn long trụ, hắn chẳng cảm thấy có cái quái gì gọi là thần kỳ.

Đá xanh bình thường, cọng rêu mọc trên nó cũng bình thường.

Núi bình thường, cây cũng chẳng có gì đặc biệt.

Ngoại trừ cái quy củ cổ quái Phải nộp 1000 kim mới có thể nhập tông ra, thì hắn cảm giác Bất Hủ tông chẳng có nơi nào có thể trợ giúp hắn.

Dù cho Ôn Bình có nói cơ hội của hắn là ở đây…

- Ngươi cứ vào thử sẽ biết.

- Nếu ngươi dám gạt ta, không những ta sẽ lấy lại 1000 kim, mà ta còn giết ngươi.

Vân Liêu ngoan độc ném lại một câu, sau đó cất bước đi vào trọng lực trường.

Vừa vượt qua ranh giới, Vân Liêu vốn muốn tiếp tục di chuyển lên phía trước, nhưng không ngờ lại thất bại, trái lại, hắn còn lảo đảo, trực tiếp ngã sấp mặt.

Muốn đứng dậy, thế nhưng Vân Liêu phát hiện dường như hắn bị núi đè, lại có cảm giác như bị người giẫm lên.

Vô luận là vùng vẫy như thế nào, hắn cũng không thể đứng lên một cách bình thường được.

- Có chuyện gì vậy?

Sau khi phát ra một tiếng kinh nghi, hắn chỉ có thể dùng tay, cố sức chống người dậy. Nhưng vẫn như trước, thân thể có cảm giác rất nặng.

Vì vậy, hắn vội vàng vận chuyển khí trong đan điền.

Thế nhưng, lần vận khí này, lại khiến hắn trợn mắt há mồm kinh ngạc. Vân Liêu cúi đầu nhìn cơ thể mình, sau đó lại quét mắt nhìn xung quanh.

- Sao khí lại vận chuyển nhanh như vậy!

- Ngươi thử vận chuyển chu thiên một lần nữa đi.

Giọng của Ôn Bình đột nhiên vang lên.

Vân Liêu dùng ánh mắt em trai ngây ngô nhìn Ôn Bình, sau đó, vội vàng vận khí chu thiên.

Một vòng 10 tức!

- Sao có thể?

- Không có gì là không thể, tu hành ở đây, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ gấp chín lần bên ngoài. Chỉ cần ngươi không phải kẻ ngu, thì chắc chắn ngươi có thể đả thông mạch môn tầng thứ nhất.

Nghe xong lời này, nội tâm Vân Liêu đã không thể dùng hai chữ “Khiếp sợ” để hình dung nữa rồi.

Nói tóm lại một câu, tăng 9 lần tốc độ tu luyện… Chuyện này làm hắn phát hoảng. Vân Liêu chưa từng nghe nói có nơi nào có thể gia tăng tốc độ tu luyện nhiều như vậy.

Chưa bao giờ có…

Thời Gian Của Ngươi Đã Hết

Hắn vốn tưởng rắng vị thiếu tông chủ của Bất Hủ tông sẽ truyền cho hắn cái pháp môn gì gì đó, không ngờ là hắn ta lại dẫn hắn đến loại địa phương này.

Có được một nơi thần kỳ như vậy, sao Bất Hủ tông có thể cây đổ bầy khỉ tan được chứ?

Chẳng lẽ bọn người kia đều là kẻ đần sao?

Bất quá, không hiểu thì khỏi hiểu luôn cũng được, hiện tại, đối với kết quả này, hắn rất là hài lòng.

Bày ra tư thế, bắt đầu tu luyện.

Bỏ ra nửa canh giờ ổn định thân thể của mình, đồng thời, dần dần giúp cơ thể thích nghi với hoàn cảnh vô cùng cổ quái, tệ hại này, dựa theo công pháp trước đó, Vân Liêu không ngừng vận chuyển khí trong cơ thể đi khắp toàn thân.

Liên tục va chạm vào hòng đả thông mạch môn ở cổ tay trái.

Vị trí này đã bị chặn, chỉ có thể không ngừng va chạm vào nó, mới có thể tìm được cách phá vỡ.

Trước kia, hắn đã từng thử cách này, nhưng hiệu quả thật sự rất yếu.

Tập luyện cả một ngày lại không có bất kỳ hiệu quả nào.

Nhưng bây giờ thì khác, ở nơi có hoàn cảnh đặc biệt như thế này, hắn có thể va chạm vào kinh mạch với tốc độ gấp chín lần.

Một canh giờ tu hành có hiệu quả gấp chín lần so với ngoại giới, thì lo gì không có thời gian đột phá. Đáng sợ nhất chính là nếu cứ tiếp tục trong thời gian dài, Vân Liêu cũng không dám chắc bản thân sẽ thu hoạch được cái gì.

Tu hành một năm bằng người khác tu chín năm?

Tu mười năm, chẳng phải bằng người khác tu chín mươi năm sao, không khác cả đời cho lắm đâu.

Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy khó có thể tưởng tượng nổi.

Lúc này, Ôn Bình đang ngồi bên ngoài trông coi. Sau khi rời khỏi được một lúc, hắn đã nhanh chóng quay lại, hơn nữa, còn mang theo một bộ trà cụ từ Thính Vũ Các ra.

Ngồi lần này là ngồi đến chạng vạng tối.

Lúc mây đỏ che phủ nửa bầu trời, bên tai bỗng nhiên vang lên một âm thanh.

Lại là hệ thống.

Bất quá, không phải là tuyên bố nhiệm vụ mới, cũng không phải là cái gì kinh hỉ, mà là một cái thông báo thối.

- Kí chủ, hiện tại, Vân Liêu sắp tu được 8 canh giờ rồi, thỉnh lập tức đuổi hắn ra!

- Đuổi? Từ này cũng sắc bén quá nha! - Quy củ này hắn biết, mấy ngày trước, lúc hắn tu luyện được 8 giờ, tên chết tiệt này cũng chạy ra “đuổi”.

- Phàm là siêu cấp tông môn, cũng chính là tông môn độc nhất vô nhị trên thế gian. Ngoại trừ tông chủ độc nhất vô nhị, tiêu chuẩn nhập môn cũng phải thế. Trước mắt, tông chủ cùng tiêu chuẩn nhập môn đã đạt đến độc nhất vô nhị. Cái thứ ba chính là môn quy. Môn quy cũng phải độc nhất vô nhị. Dù là trưởng lão thì một ngày cũng chỉ được tu hành tối đa 8 giờ trong trọng lực trường.

- Nhưng… Thỏa thuận một chút được không, Vân Liêu này là tu sĩ Luyện thể thập tam trọng, nên đừng có hạn chế thời gian của hắn làm gì.

Hắn rất muốn nói một câu: Hệ thống, ngươi làm vậy thì Vân Liêu sẽ quay mông đi mất đấy!

Nhưng mà tên hệ thống đáng ghét kia vẫn chỉ đáp lại một câu lạnh băng:

- Không có thương lượng gì cả. Đương nhiên, Kí chủ có thể không làm theo lời ta.

- Ta…

Bất đắc dĩ, Ôn Bình chỉ có thể đứng dậy, nhặt một tảng đá đen trên mặt đất lên, nện vào Vân Liêu đang vùi đầu khổ tu, vẫn hồn nhiên chưa biết bản thân sắp phải “ăn gạch”.

Vân Liêu phản cảm nhất chính là đang lúc tu hành lại có người quấy nhiễu, cho nên, hắn lập tức quay đầu, trừng mắt nhìn quanh bốn phía:

- Tên nào?

Ngay lúc đó, hắn thấy được Ôn Bình đang đứng cách đó không xa, đối phương còn đang vẫy tay với hắn.

Ôn Bình nói:

- Ra đây.

Cho dù có hơi khó chịu, nhưng nói gì đi nữa thì đối phương hiện tại cũng đang là lão đại của hắn, Vân Liêu chỉ có thể nói:

- Ôn tông chủ, hôm nay, Vân Liêu ta sẽ tiếp tục tu hành tại đây, tranh thủ thời gian đả thông mạch môn, bước vào Thông Huyền Cảnh, nếu như có chuyện gì thì ngươi mau nói đi.

- Thời gian của ngươi đã hết.

Vân Liêu ngây ra một lúc, khó hiểu hỏi:

- Thời gian gì?

- Bổn môn môn quy, đệ tử bình thường mỗi ngày chỉ có thể tu luyện bên trong trọng lực trường tối đa ba canh giờ, ngươi tuy không phải đệ tử bình thương, nhưng căn cứ vào cấp bậc của ngươi, một ngày chỉ có thể tu luyện tối đa bốn canh giờ.

Nghe xong lời này, sắc mặt Vân Liêu có chút khó coi, cảm giác như bị lừa gạt:

- Ôn tông chủ, ngươi hứa hẹn giúp ta đột phá Thông Huyền Cảnh, ta mới nguyện ý gia nhập Bất Hủ tông. Giờ người định lật lọng?

- Ta đã đáp ứng, nhưng đây là bổn môn môn quy, nếu như ngươi không tuân theo, vậy thì xin lỗi, ta chỉ có thể đưa ngươi vào danh sách đen, một ngàn kim ta vẫn lấy, về sau, ngươi không còn là người của Bất Hủ tông nữa.

- Ôn tông chủ, nhìn cái bộ dáng hiện tại của Bất Hủ tông mà xem, không cần tuân thủ môn quy gì gì đó đâu?

Nói thật, hắn không muốn rời khỏi nơi này. Luyện thể thập tam trọng có thể nhịn ăn nhịn uống suốt nửa tháng, hắn đã định là sẽ không rời khỏi đây trong vòng nửa tháng rồi.

- Mười.

Vân Liêu nói:

- Ôn tông chủ, ta và ngươi không phải là bằng hữu sao?

- Chín.

- Ôn tông chủ.

- Tám.

- Thôi được, thôi được, ta tuân thủ môn quy của ngươi là được chứ gì.

Không có biện pháp, Vân Liêu chỉ có thể rời khỏi trọng lực trường. Bất quá, bước ra rồi nhưng lòng hắn vẫn ở trong trọng lực trường.

Lúc này, Ôn Bình liền nói:

- Vân công tử, kể từ hôm nay ngươi đã là người của Bất Hủ tông, hi vọng môn quy của tông ta, ngươi có thể chấp hành một cách dứt khoát, nếu không, ta thật sự sẽ đưa ngươi vào sổ đen đấy.

- Đã rõ, Ôn tông chủ.

Vân Liêu gật đầu, chợt cười cười:

- Ôn tông chủ, thương lượng một chút được không?

Tăng chín lần tu luyện, lãng phí một phút đồng hồ bên ngoài hắn cũng cảm thấy vô cùng lãng phí a…

Ôn Bình nói:

- Ngày mai có thể tiếp tục tu hành, Vân Liêu công tử nóng lòng nhất thời để làm gì?

- Đi, ta đi, mai ta lại đến sớm.

Hắn quả thật không hiểu vì sao Bất Hủ tông lại đề ra loại quy định khốn kiếp như vậy, chẳng lẽ một đại tu sĩ Luyện thể thất tam trọng như hắn không có một chút địa vị nào hay sao?

Chẳng phải Bất Hủ tông hiện tại còn chưa được xem là một tông môn nhất tinh hay sao?

Phí nhập môn một ngàn kim.

Rồi còn hạn chế thời gian tu luyện…

Đây là lần đầu hắn nghe thấy thứ quy củ kỳ quái như vậy.

Bất quá, hắn cũng chỉ có thể tuân thủ. Dù sao, hắn đã gia nhập Bất Hủ tông, cũng thấy được chỗ lợi hại ở đây.

Lúc này bảo hắn đi… Thật sự còn khó chịu hơn là giết hắn.

-----

Ban đêm.

Vương Bá đã chuẩn bị xong cơm tối, Ôn Bình dẫn theo Vân Liêu cùng đến, thuận tiện giới thiệu hắn với Vương Bá. Sau đó, lấy một nửa số kim tệ thu được lúc sáng ra, giao cho Vương Bá, bảo đó là phí sinh hoạt.

Cơm nước no nê xong, Ôn Bình an bài Vân Liêu ở chủ điện dành cho trưởng lão. Sau đó, hắn lập tức đi đến trọng lực trường.

Ngay khi hắn chuẩn bị tu luyện, âm thanh hệ thống lại xuất hiện.

- Kí chủ, cần thăng cấp trọng lực trường. Tốn năm trăm kim tệ mới có thể mở khóa trọng lực trường.

- Nguyên lai ngươi đã đánh chủ ý lên người ta từ trước.

Hệ thống nhàn nhạt đáp:

- Ngươi có thể lựa chọn không mở khóa, dù sao thiệt thòi cũng không phải là ta.

Ôn Bình nghĩ nếu cái hệ thống này có mặt, vậy thì bộ mặt đó hẳn là rất gợi đòn.

Đáng thương cho tiền của hắn, còn chưa được nóng túi đây này, vậy mà phải cúng cho tên kia rồi.

- Thăng cấp!

Đang tiến hành thăng cấp…

Thời gian thăng cấp: 3 giờ.

Mở khóa công năng mới: Kích quang (1) xạ tuyến. Tia kích quang cực nhanh sẽ bắn ra từ trong long trụ, căn cứ vào cảnh giới của người tu luyện sẽ có số lượng tia kích quang khác nhau. Trong môi trường trọng lực, tốc độ tu luyện tăng lên chín lần, dựa vào đó, tăng tốc độ phản ứng, sự linh hoạt của cơ bắp, từ đó kích phát tiềm lực nội tại.

(1) Tia laser.

Sau khi xem hết phần giới thiệu, Ôn Bình chậm rãi lấy năm trong kim tệ ra.

Đúng là không lỗ thật!

Chỉ với như vậy, trọng lực trường xem như là hoàn mỹ rồi.

Hệ thống ngay lập tức nói:

- Kí chủ, với tu cách là nơi tu luyện độc nhất vô nhị, sau khi trọng lực trường thắng cấp, thì không miễn phí tu luyện nữa. Thời gian hạn chế không thay đổi, nhưng mỗi một giờ sẽ thu phí 5 kim tệ.

Khởi Sàng Khí

- Có lầm không vậy? Lại thêm cái này nữa sao? Tiêu chuẩn nhập tông đã đủ hà khắc rồi, giờ còn thu phí trọng lực trường, không phải là thẳng tay diệt sạch đệ tử sao…? Chẳng lẽ, tương lai ta chỉ có thể thu kẻ có tiền?

Dù Ôn Bình có than vãn cỡ nào đi nữa, hệ thống vẫn thủy chung giữ thái độ thờ ơ, ngược lại còn nói mấy lời rất triết lý:

- Kí chủ, ngươi nhớ cho kỹ, dưới gầm trời này, không có bữa ăn nào là miễn phí. Có được dễ dàng, sẽ không hiểu được thế nào là đáng quý.

- Nói thì nói như thế, nhưng nếu như thực hiện quy củ như vậy, chỉ sợ một năm Bất Hủ tông không thu nổi hai người đệ tử đâu. Nếu để bọn họ biết một ngàn kim nhập môn kia chỉ là bắt đầu, ai còn dám gia nhập Bất Hủ tông?

- Ngươi không nói, mới nhập môn, sao bọn họ biết được?

- Vấn đề chỉ là nói hay không nói thôi hả?

Ôn Bình xem như phục rồi, tên hệ thống này hoàn toàn muốn hắn phát huy miệng lưỡi đến cực hạn. Trời ạ, hắn cũng đâu phải đi bán bảo hiểm hay nhà cửa gì đâu chứ.

Đương nhiên, cuối cùng, hắn vẫn phải chấp nhận sự thật này.

Cái điều kiện hà khắc này dù có thể khiến người khác chùn bước, nhưng ít nhất, hai người một chó ở Bất Hủ tông cũng không đến mức tuyệt vọng. So sánh ra thì… Tình trạng hiện tại của Bất Hủ tông đã tốt hơn lúc trước rất nhiều, ít nhất thì cũng thu được một vị đại tu sĩ Luyện thể thập tam trọng.

Không biết là sau khi nạp xong một ngàn kim tệ nhập môn, chúng đệ tử phát hiện muốn tu hành mỗi ngày còn phải tốn thêm phí, thì sẽ có cảm tưởng như thế nào?

Có lẽ sẽ nổi điên, trực tiếp rời khỏi Bất Hủ tông không chừng?

Dường như hệ thống đoán được ý nghĩ của hắn, lập tức nói:

- Kí chủ, không cần lo lắng, trọng lực trường có sức hấp dẫn trí mạng đối với Luyện thể cảnh. Nếu như đặt nó ở tông môn nhị tinh, hoặc tam tinh, thì một trăm kim một ngày cũng sẽ có người xếp hàng chờ được vào đấy.

- Đã rõ, ta chỉ cần nhớ kỹ, ngươi là muốn tốt nhất cho ta, đúng không?

- Ừm.

- Ặc… Thế nhưng mà Bất Hủ tông cũng không thể chỉ thu nhận mấy kẻ có tiền được, những người không tiền, nhưng lại có nghị lực, có mộng tưởng, bọn họ không có thiên phú cao như ngươi muốn, cũng không có tiền, vậy chẳng lẽ… Đuổi hết à?

Hệ thống đột nhiên trầm mặc:

- Cái này… Về sau sẽ hạ thấp tiêu chuẩn một chút, nhưng mà hiện tại, Bất Hủ tông không thích hợp thu lưu những người có tư chất thấp.

- Vậy thì còn được. Ta còn tưởng ngươi là một cái hệ thống lạnh lùng vô tình…”

Hệ thống cuối cùng cũng chịu “nhả” ra, Ôn Bình rất cao hứng.

Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng có suy nghĩ sẽ xây dựng Bất Hủ tông thành một nơi chỉ dành cho kẻ có tiền.

Tu hành là như vậy, tất cả mọi người đều có quyền bình đẳng.

Sau khi trở lại Thính Vũ Các, Ôn Bình bắt tay vào xây dựng nội quy tông môn mới. Cân nhắc đến việc Bất Hủ tông đã thoát thai hoán cốt, hắn nghĩ nghĩ, mở đầu mới, quy củ mới, tên cũ? Chẳng phải sẽ không may mắn sao?

Có lẽ nên đặt một cái tên uy vũ một chút.

Nghịch Thiên tông?

Lăng Vân kiếm phái?

Chân Vũ tiên tông?

Ba cái, cái nào hắn cũng thích.

Bất quá, rốt cuộc hắn đành gạt bỏ mấy cái tên này, chẳng có cái nào phù hợp với tông môn của hắn cả. Lại nói, hai chữ Bất Hủ là do tổ tông hắn đặt ra, Bất Hủ tông là nhà hắn, tên của nhà mình không thể sửa một cách qua loa như vậy được.

Ít nhất thì hiện tại không thể quyết định qua loa như vậy, nên đợi đến lúc thăng cấp nhất tinh, hoặc là nhị tinh, lúc đó, hãy quyết định danh tự cho tông môn sau vậy.

Nghĩ đến khuya, bất tri bất giác thiếp đi lúc nào không hay.

Ngủ một giấc đến sáng, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa “đông đông đông”.

Ngừng một lúc, lại gõ tiếp.

Ôn Bình mở đôi mắt nhập nhèm ra, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sương trắng mờ ảo, tuy không đến mức đưa tay không thấy được năm ngón, thế nhưng mặt trời còn chưa lên, rốt cuộc là tên nào không có mắt lại chạy đến đánh thức hắn?

Buồn bực la to:

- Ai nha! Trời vừa sáng a, có chuyện gì không thể đợi lát nữa sao?

Loại buồn bực, tức giận này sinh ra từ hư không, cũng chẳng biết vì sao, hắn chỉ biết mình đang rất rất tức giận.

Cảm giác buồn bực lúc rời gường này, cho dù là trước kia, lúc nha hoàn xinh đẹp đến đánh thức hắn cũng không tránh khỏi. Có đẹp đến mấy cũng chẳng xóa được cơn giận trong lòng hắn.

Lúc trước, chỉ có lão cha nhà hắn đến gọi, hắn mới không dám tỏ thái độ gì, hơn nữa, còn lập tức “thần thanh khí sảng” chào buổi sáng.

Trong đầu đã đoán được người bên ngoài là ai, một lúc lâu sau, Ôn Bình mới bước ra mở cửa.

Quả nhiên, đúng như hắn nghĩ, chính là Vân Liêu.

Hôm nay, Vân Liêu vẫn chẳng khác gì hôm qua, phong độ nhẹ nhàng, y hệ một bạch diện thư sinh. Ôn Bình cảm thấy, nếu hắn ta có thêm một cây quạt là vũ khí, chỉ cần hành tẩu trong Thương Ngô thành, không biết có bao nhiêu thiếu nữ sẽ thần hồn điên đảo.

Đương nhiên, Vân Liêu có soái đến mấy cũng không cách nào triệt tiêu oán niệm trong lòng hắn.

Bình sinh, hắn không oán hận điều gì cả, thậm chí, những người khiến Bất Hủ tông suy sụp, hắn cũng không hận, nhưng có hai chuyện khiến hắn oán. Thứ nhất chính là kẻ đã hại chết phụ mẫu hắn, đây là gia cừu, muốn quên cũng không thể quên được. Thứ hai, chính là kẻ cả gan dám đánh thức hắn khỏi mộng đẹp.

Loại hận thứ hai này, chẳng khác nào thù oán giang hồ, triền miên không dứt.

Đương nhiên, Vân Liêu thấy được sắc mặt thối của Ôn Bình, đối với chuyện này, hắn chỉ có thể tỏ vẻ ái ngại, khom người xin lỗi:

- Ôn tông chủ, mạo muội quấy rầy, thỉnh chớ trách.

- Ta nào dám, có rắm mau thả! – Lúc nói lời này, cơn giận của Ôn Bình thể hiện rất rõ ràng. Bất quá, hắn vẫn biết tiết chế.

Cũng không thể bởi vì một chuyện nhỏ mà đuổi hắn ta đi ngay ngày đầu tiên!!!

Vân Liêu nói:

- Là như thế này, ta vừa mới đến cái long trận kia, chuẩn bị tu hành, tuy nhiên, lại bị một cổ lực lượng chặn lại. Ta hỏi Vương Bá, bị ông ấy mắng một trận, nhưng chẳng thu hoạch được gì. Thế nên, chỉ có thể đến tìm tông chủ.

- Bị Vương Bá mắng còn dám đến chỗ ta?

- Tính tình của Vương Bá lúc sáng sớm có hơi lớn, giống với Ôn tông chủ, quả thật, ta không ngờ đến.

Vốn dĩ Vân Liêu không muốn đến đánh thức Ôn Bình sớm như vậy, bởi vì Vương Bá đã cảnh cáo, đánh thức Ôn Bình, có thể sẽ bị ném dao găm.

Nhưng không đến tìm Ôn Bình thì hắn lại chẳng biết phải làm sao. Cái long trận kia đột nhiên sinh ra cấm chế, nhốt hắn bên ngoài.

Lúc đứng trước Long trận, tâm tình của hắn chưa bao giờ phức tạp như vậy.

Y hệt như khi còn bé, mấy đứa trẻ khác cầm kẹo đường lắc lư trước mắt hắn, nhưng thủy chung lại không để cho hắn ăn.

Rơi vào đường cùng, Vân Liêu chỉ có thể đến gõ cửa phòng Ôn Bình lúc trời còn tờ mờ sáng.

Ôn Bình không vội trả lời, lúc này, hắn đang âm thầm hỏi hệ thống:

- Này, sao lại thế này?

- Bởi vì hắn không trả tiền.

- Chỉ có như vậy?

- Chỉ như vậy!

Ôn Bình như người ngộ đạo, gật gật đầu, sau đó hít sâu một hơi, muốn giảm bớt tức giận trong lòng, rồi nói với Vân Liêu:

- Ngươi chờ một chút, ta mặc y phục vào, thuận tiện ổn định cảm xúc một chút, tỉnh táo lại đã!

Kế đó, Ôn Bình còn bồi thêm một câu:

- Từ nhỏ đã có khởi sàng khí, lần sau đừng có đánh thức ta sớm như vậy, nếu không, ta sẽ thật sự nổi giận đấy!

Vân Liêu có hơi khó hiểu, hỏi:

- Khởi sàng khí?

Ba chữ này hắn chưa từng nghe qua nha!

Ôn Bình giải thích:

- Chính là cảm giác buồn bực, giận dữ khó hiểu mỗi khi rời giường, đợi một lát nữa sẽ hết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!