Quân Prosen bên này.
Thiếu tá Shrieffen hùng hổ đứng lên: “Không quân chẳng phải nói không quân Aant xong đời rồi sao? Vậy chẳng lẽ chúng ta bị chính không quân mình tấn công sao?”
Thiếu tá Franz cũng đứng lên, vừa lấy khăn tay lau cà phê trên quân phục, vừa phụ họa: “Lời của không quân một chữ cũng không thể tin. Nghe nói Đại Công tước Meyer tham ô hết kinh phí của không quân để sửa tòa thành của hắn rồi.”
Có vẻ như đám cựu quân nhân quý tộc xuất thân Juncker đã đạt được nhận thức chung với đám hậu bối mới nổi: không thể tin không quân.
Thiếu tá Shrieffen quay đầu hô: “Phó quan, báo cáo thiệt hại.”
Phó quan tới cúi chào: “Tổng cộng 21 người chết, 49 người bị thương, còn có bảy chiếc xe tải bị phá hủy.”
Shrieffen mắng: “Đáng chết không quân, cứ như vậy hại ta tổn thất hai cái hàng! Hai cái hàng!”
Thiếu tá Franz: “Thù này hẳn là tính trên đầu đối phương chứ? Còn may đêm qua chúng ta được cả một doanh Chiến Đấu Công Binh trợ giúp, hôm qua Chiến Đấu Công Binh tác chiến hiệu quả rõ rệt, hôm nay đầu tư thêm nhiều công binh nữa hẳn là có thể hạ được.”
“Hi vọng là thế.” Thiếu tá Shrieffen nhìn trời, lo lắng chiếc phi cơ vừa tập kích lại quay về cho hắn niềm vui bất ngờ, “nhưng mở màn sáng nay thế này, ta có dự cảm chẳng lành. Tối hôm qua đồn quan sát có phát hiện gì dị thường trong thôn không?”
Phó quan lập tức báo cáo: “Tối hôm qua lính gác nghe được tiếng động cơ trong thôn.”
Shrieffen cau mày: “Đối thủ của chúng ta phi thường giảo hoạt, nói không chừng tiếng động cơ này là kế nghi binh của hắn, hôm qua người đấu súng với chiếc 422 hào chẳng phải nói bắn trúng 422 hào sao?”
Lúc này tham mưu trưởng cũng đến, thay phó quan đáp: “Đúng vậy, pháo thủ cho rằng chí ít bắn trúng địch nhân một phát. Nhưng địch nhân vẫn có thể đánh trả, đoán chừng không gây thương tổn đến yếu hại.”
Shrieffen mím môi, đứng lên quan sát thôn trang phía xa một lát rồi thấp giọng nói: “Tiếng động cơ tối hôm qua nói không chừng là âm mưu, kỳ thật xe tăng của bọn hắn đã mất khả năng tác chiến, cố ý dùng tiếng động cơ để đe dọa chúng ta, khiến chúng ta không dám điều động xe tăng tiến vào thôn trang kịch chiến với địch nhân.”
Lúc này tổ trưởng xe 170, Huffman đi vào đỉnh núi, gót giày chụm lại, lớn tiếng hô: “Báo cáo!”
Shrieffen: “Nghỉ, nói.”
Huffman: “Tôi yêu cầu tham gia tiến công hôm nay, tôi muốn đấu một trận với chiếc 422 hào của địch nhân!”
“Hỗn đản! Chiến tranh không phải là đấu kỵ sĩ!” Shrieffen mắng, “chúng ta là địch nhân, là đối thủ ngươi chết ta sống! Không ý thức được điểm này thì ngươi chịu thiệt đấy!”
“Tôi cam đoan tiêu diệt 422 hào, xe tăng của Aant quá lạc hậu chỉ là giở thủ đoạn mới trùng hợp đắc thắng. Tôi tuyệt đối sẽ không để bọn chúng tái diễn!” Huffman tràn đầy tự tin nói.
Shrieffen nhìn chằm chằm hắn mấy giây, đưa tay vỗ vai hắn: “Rất tốt, vậy sáng nay cứ để các ngươi cùng bộ binh tiến công.”
Hắn lại chuyển sang Thiếu tá Fritz: “Huffman là tay lái xe tăng tốt nhất của chúng ta, liên đội của hắn là tinh nhuệ nhất, trước đó ta vẫn coi hắn là đội dự bị.”
Fritz vươn tay: “Thật cao hứng được hợp tác với anh, Thượng úy Hoffman.”
Hoffman vội vàng nắm tay Fritz.
Mặc dù hoàng đế trẻ hiện tại tận lực đề bạt người trẻ tuổi tiếp nhận kỹ thuật mới để đối kháng với đoàn cựu quân nhân, nhưng đám binh sĩ cơ sở chẳng quan tâm những chuyện này, vẫn rất kính trọng đám sĩ quan quý tộc Juncker lạc hậu.
Nhất là Fritz, vô cùng phù hợp với tưởng tượng của mọi người về đoàn cựu quân nhân.
Shrieffen: “Chuẩn bị tiến công đi, chúng ta đã bị trì hoãn ròng rã hai mươi tư giờ đồng hồ rồi, nếu như liên đội trọng pháo bị kẹt xe ở đằng sau lên được, vậy chúng ta trước đó chẳng phải là đi quá nhanh sao!”
Fritz lại nói: “Đội trọng pháo cũng sắp lên rồi, chúng ta đã bị ngăn ở đây 24 giờ, chi bằng chờ trọng pháo lên rồi tính, có thể giảm bớt thương vong.”
“Không!” Shrieffen cao giọng, “tại Carolingian, chúng ta đã dựa vào xe tăng và Stuka, không ngừng tiến công, cuối cùng mới đuổi được quân đội Liên hiệp xuống biển! Trọng pháo không phải là tất yếu, đây mới là chiến tranh hiện đại!”
Fritz ngậm miệng lại.
————
Vương Trung nhìn địch nhân bày trận xong, liền lớn tiếng hô xuống phía dưới tháp nước: “Ẩn nấp! Địch nhân muốn bắt đầu chuẩn bị hỏa lực!”
Vừa dứt lời, vòng pháo đầu tiên đã rơi xuống.
Sau khi xác định lại một lần nữa bố trí của địch nhân không có gì khác thường, Vương Trung thong thả đi xuống tháp nước giữa tiếng pháo ầm ầm, tiến vào phòng quản lý nhà máy rượu.
Nhà máy rượu là kiến trúc bê tông duy nhất trong trấn, pháo lựu đạn bộ binh 75 ly căn bản không làm gì được.
Đương nhiên, đạn bắn từ cửa sổ vào vẫn có thể gây sát thương cho người trong nhà, nhưng hỏa lực của địch nhân bao trùm theo đường vòng cung, góc khúc xạ quyết định đạn pháo không dễ dàng bắn vào cửa sổ như vậy.
Vương Trung ở trong phòng nhìn bản đồ, phảng phất tiếng nổ lớn ngoài cửa sổ không tồn tại.
Hắn muốn tìm vương quốc Kesalia trên bản đồ, kết quả chỉ tìm được tên hiện tại của khu vực này: Công quốc Wostrom.
Địa hình công quốc căn bản là vùng đất bằng phẳng, đoán chừng sườn núi nhỏ phía tây Haute Penier đã là một trong số ít đỉnh cao của toàn bộ công quốc.
Ngoài ra, Vương Trung còn phát hiện Haute Penier hướng đông, rất nhanh gặp một con sông lớn tên là Thiebaud, Bogdanovka nằm trên bờ sông.
Ngay lúc Vương Trung đang nghiên cứu bản đồ, pháo kích bên ngoài ngừng.
Hắn nhìn đồng hồ: “Thật kỳ quái, thời gian pháo kích hôm nay ngắn hơn hôm qua nhiều như vậy?”
————
“Vì sao dừng lại?” Shrieffen cau mày chất vấn.
Liên đội trưởng pháo binh mặt mày ủ dột: “Vừa rồi địch nhân không kích đánh sập xe đạn dược của chúng ta, không có nhiều đạn pháo như vậy.”
Khóe miệng Shrieffen co giật.
Franz thừa cơ đề nghị: “Vậy chờ trọng pháo......”
“Để pháo cối bắn khói mù, bắt đầu tiến công!” Shrieffen cắt ngang lời Franz, “mặt khác liên lạc không quân, bảo bọn chúng đến chịu trách nhiệm cho tốt!”
“Rõ!”
————
Vương Trung lại bò lên tháp nước, quả nhiên trông thấy pháo cối của địch nhân đang triển khai khói mù.
Điểm rơi bom khói không khác gì so với hôm qua!
Vương Trung không biết nên nói địch nhân cứng nhắc, hay là nói bọn chúng huấn luyện nghiêm chỉnh quá tốt.
Khi khói mù triển khai đúng chỗ, bộ đội tiến công của địch nhân bắt đầu xuất phát.
Cùng lúc tiếng động cơ truyền đến, chiếc xe tăng hạng nặng 67 giấu ở đầu thôn cũng khởi động, lái ra khỏi chiến hào, dọc theo đường cái lao tới vị trí phục kích.
Không đúng, nói phục kích không chính xác, phải là vị trí đối đầu trực diện với địch nhân.
Vương Trung phát hiện một gương mặt quen trong đội hình tiến công của địch nhân, xe tăng số 3, mang số hiệu 170: Chính là chiếc xe tăng này, từ khoảng cách hai cây số bắn một phát chính xác vào tháp chuông nhà thờ, khiến chuông lớn rơi từ trên lầu xuống.
Hiện tại chiếc chuông vỡ nát kia vẫn nằm trên đường phố.
Địch nhân phái tinh nhuệ đến rồi.
Nhìn kỹ xe tăng 170, trên nòng pháo có hai vòng vàng và ba vòng bạc.
Vương Trung không biết quy định của người Prosen trong thời không này thế nào, nhưng hắn biết huân chương phá hủy xe tăng của Tam Đức Tử là năm bạc đổi một vàng.
Nếu như vòng giết này cũng tuân theo nguyên tắc tương tự, vậy chiếc 170 này đã phá hủy mười ba chiếc xe tăng.
Tinh nhuệ đó, nếu mình hạ được hắn ở đây, có thể giảm bao nhiêu lính thiết giáp chết!
Nghĩ đến đây Vương Trung liền bắt đầu vui vẻ.
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một chiếc xe tải nặng tiến vào tầm mắt ở biên giới tầm nhìn, rồi dừng lại.
Lông tơ sau lưng hắn lập tức dựng thẳng lên, xe tải nặng loại này thường dùng để kéo trọng pháo, mà súng lựu đạn hạng nặng từ 100 ly trở lên thường không cần mở đến gần tiền tuyến.
Dù sao tầm bắn của loại pháo đó động một tí mười mấy km, ra tiền tuyến là không cần thiết.
Chỉ có pháo bắn thẳng mới có thể ra tiền tuyến.
Xe tải nặng kéo pháo bắn thẳng —— Vương Trung chỉ có thể nghĩ đến một loại.
Không được, phải xác định xe tải này kéo cái gì.
Vương Trung nhanh như bay chạy xuống tháp nước, cởi trói Bucephalus khỏi cọc gỗ trước cửa, nhảy lên ngựa phóng như điên.
Vệ binh canh giữ ở cổng nhà máy rượu thấy hắn vội vàng hô: “Bá tước đại nhân, ngài đi đâu?”
“Ta đi một lát rồi trở lại, giữ vững vị trí của ngươi!”
Vừa nói, Bucephalus vừa xuyên qua con đường hoang tàn khắp nơi của Haute Penier.
Binh lính trốn sau công sự che chắn đều thò đầu ra nhìn Vương Trung.
“Có cần phong tỏa không?” Có người hỏi.
Trong tình huống này, Vương Trung biết nếu mình thật ra lệnh xung phong, đám người này có khi thật sẽ rời khỏi nhà, đi theo hắn cưỡi ngựa xông tới cánh đồng bát ngát.
Cho nên hắn hô to: “Ở yên tại chỗ, nhớ kỹ nhiệm vụ của các ngươi! Đừng nhúc nhích! Ở yên tại chỗ!”
Hắn vừa hô vừa ra thôn, kéo mạnh dây cương ở cửa thôn, Bucephalus dừng gấp.
Tại cửa thôn, hắn thấy rõ, xe tải nặng kéo theo cầu phao.
Sau đó hắn nhớ ra, vừa rồi trên bản đồ đúng là thấy mấy con sông, địch nhân muốn nhanh chóng tiến thẳng, phải cân nhắc khả năng quân Aant phá cầu.
Vương Trung hơi yên lòng, nhưng hắn lại cảm thấy, mình đã chạy đến cửa thôn rồi, tiến thêm năm trăm mét nữa nhìn rõ bố trí của địch nhân không tốt sao?
Đằng nào có khói mù yểm hộ, coi như địch nhân muốn truy kích chỉ huy quan của mình, cũng sẽ bị xe tăng hạng nặng 67 cản trở.
Thế là Vương Trung tiếp tục thúc ngựa về phía trước, vừa tiến lên vừa quan sát động tĩnh của địch nhân.
Ngoài đội bắc cầu, Vương Trung còn thấy không ít xe công trình hạng nặng, xem ra sẽ có thêm nhiều Chiến Đấu Công Binh gia nhập tấn công.
Lúc này Vương Trung đột nhiên nghe thấy có người gọi hắn: “Bá tước đại nhân, ngài muốn làm gì?”
Hắn liếc mắt, thấy Bucephalus đã vượt qua xe tăng hạng nặng 67, Seryosha đang trợn tròn mắt nhìn hắn từ trên ụ súng.
“Bá tước đại nhân!”
Vương Trung: “Ta đi điều tra địch nhân một chút, đừng lo lắng.”
Nói xong Vương Trung tiếp tục hướng về phía trước.
Đổi góc nhìn, hắn thậm chí thấy được xe sửa chữa bọc thép, bọn chúng đang sửa chữa một chiếc xe tăng số ba bị hỏng.
Khá lắm, chẳng lẽ trước mặt mình là cả một doanh hợp thành của địch nhân sao? Thời không này sớm vậy đã có khái niệm doanh hợp thành?
Vương Trung dùng hack nhìn rõ cả màu quần lót của địch nhân.
Hắn đang hưởng thụ khoái cảm bật hack, đột nhiên cảm thấy có phải mình đi hơi xa rồi không?
Giật mình tỉnh ngộ, hắn đổi về góc nhìn của mình, sau đó phát hiện phía trước căn bản không có sương mù —— Bucephalus chạy quá nhanh!
Hắn lập tức nắm chặt dây cương.
Bucephalus chạy hơi nhanh, suýt chút nữa không phanh kịp, móng trước đều ngẩng lên.
Vương Trung vất vả lắm mới khiến con ngựa dừng lại, vì hoảng hốt, động tác của hắn khiến Bucephalus nằm ngang giữa đường.
Sau đó hắn nhìn thẳng vào đại quân của địch nhân.
Lúng túng.
Lần này hắn thật sự mồ hôi đầm đìa.
————
Nhưng trong mắt Thiếu tá Shrieffen, tình huống lại là một kiểu khác.
Vốn Thiếu tá tai thính đã nghe thấy bên phía quân Aant cũng có tiếng động cơ, liền giơ ống nhòm lên, muốn xem tên ngu xuẩn nào muốn dùng xe tăng lạc hậu đối đầu với quân bọc thép Prosen vô địch trên cánh đồng bát ngát.
Bất quá trưởng xe Aant có vẻ đều rất hèn, không thích mở cửa khoang quan sát tình hình.
Ngay lúc Thiếu tá Shrieffen nghĩ vậy, một con bạch mã từ trong khói mù hiện thân.
Trên bạch mã là một vị tướng quân tư thế hiên ngang.
Tướng quân ghìm dây cương, bạch mã liền cao cao nhấc móng trước.
Thiếu tá Shrieffen không phải quý tộc Juncker, không hiểu thuật cưỡi ngựa, nhưng Thiếu tá Franz quý tộc Juncker bên cạnh tán thán: “Ngựa tốt, thuật cưỡi tốt, trong thi đấu cưỡi ngựa, động tác này là thị uy với đối thủ. Hắn đang biểu đạt sự miệt thị với chúng ta.”
Thiếu tá mím môi.
Lúc này vị tướng quân kia cho bạch mã đi ngang, chắn giữa đường.
Franz: “Động tác này có ý nghĩa là......”
“Ta biết.” Shrieffen nghiến răng nói, “nói chúng ta không thể tiến lên một bước.”
Franz: “Ừm. Tiện thể con ngựa này thật tốt, ở thủ đô Germania có thể bán ít nhất 300 ngàn Mark.”
Shrieffen đột nhiên nhấc ống điện thoại vô tuyến: “Huffman! Bắn chết tên tướng quân đó! Đừng làm bị thương con ngựa!”
“Cái gì?” Franz kinh hãi, “thật không thân sĩ!”
Shrieffen cười lạnh: “Với loại dân tộc thấp kém không cần thân sĩ.”
Lúc này, có thể thấy từ trên sườn núi, xe tăng 170 dừng lại.
Nó cách vị tướng quân bạch mã này còn một ngàn mét, Shrieffen tuyệt đối không nghi ngờ Huffman sẽ bắn trúng mục tiêu.
Xe tăng 170 bắt đầu xoay ụ súng!
Nhanh như chớp giật, một con mãnh thú thép xông ra khỏi làn khói trắng sau lưng tướng quân bạch mã.
Con mãnh thú đó còn to lớn hơn tất cả xe tăng của Đế Quốc Prosen, xích của nó nghiền nát mũ sắt bị bại binh vứt bỏ trên mặt đất, tiếng động cơ mạnh mẽ vang vọng toàn bộ thảo nguyên.
Chương 49 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]