Tân binh Ất: "Vậy ra tiền tuyến lúc nào cũng như vậy sao? Chẳng lẽ không ai tin có thể đánh bại người Aant?"
Hai lão binh trong công sự liếc nhau, rồi cùng phá lên cười, tiếng cười còn lớn hơn cả tiếng pháo.
Cười xong, Andreas nói: "Ngày xưa lúc mới đến tiền tuyến như các cậu, tôi ngồi xe lửa hai tuần, mà là sau khi vào địa phận Aant đấy nhé, rồi còn phải đi bộ một đoạn dài mới tới.
"Các cậu đến tiền tuyến mất bao lâu? Ba ngày! Vừa qua biên giới ba ngày đã tới, lại còn đi xe! Có biết đoạn đường ở giữa ai chiếm không?"
Coase Lake tiếp lời: "Thua hết. Andreas trung sĩ sau khi đến tiền tuyến, trừ mấy tháng đầu còn tiến công, thời gian còn lại thì toàn rút lui, hành quân liên tục, dừng lại thở một hơi lại tiếp tục hành quân.
"Cái gã Rokossovsky cứ bám sát đằng sau chúng ta, thỉnh thoảng chúng ta dừng lại kháng cự, nói thật thì cũng đánh không tệ, sư đoàn của chúng ta cũng không đến nỗi nào, nhưng thế nào cũng có chỗ bị đột phá, rồi lại phải rút lui.
"Nên các cậu thấy đó, không phải chúng tôi không muốn thắng, mà là chúng ta càng ngày càng xa chiến thắng. Còn kẻ địch thì lúc nào cũng tràn đầy khát vọng thắng lợi."
Andreas: "Tôi thấy trong tình hình hiện tại, chúng ta vẫn giữ được sĩ khí để phòng thủ trận địa, thế là đủ chứng minh chúng ta là chiến sĩ tốt nhất thế giới!"
Coase Lake phụ họa: "Không sai, tôi cũng nghĩ vậy. Lão binh như chúng ta vẫn sẽ chiến đấu, tiêu diệt thật nhiều người Aant, bọn chúng có thể thắng nhanh, nhưng chắc chắn không thắng dễ dàng được.
"Có lẽ một ngày nào đó, chúng ta giết sạch người Aant trên chiến trường, chiến thắng sẽ đến, có lẽ vậy."
Tân binh Ất: "Sẽ đến chứ?"
Thể liệt Á Tư đạt mỹ tây bảo: "Mấy cậu nhóc "Tóc xoăn", "Mặt tàn nhang", chẳng mấy chốc sẽ thành Giáp Ất Bính Đinh thôi."
Tân binh Giáp: "Tôi tưởng mấy cái biệt danh đó là thói quen ở tiền tuyến, là nghi thức chào mừng chúng tôi gia nhập đại gia đình chứ!"
Hai lão binh lại cười ha hả.
Đúng lúc đó một quả pháo nữa rơi xuống gần đó, trên trần công sự rơi xuống lả tả đất cát, khiến người ta có cảm giác tiếng cười của bọn họ làm rung trần.
Lúc này, một người mặc vũ khí hạng nặng chạy dọc chiến hào tới, dừng lại ở cửa công sự, nghi hoặc nhìn mọi người bên trong: "Các người cười gì thế?"
Andreas đáp: "Chúng tôi sĩ khí dâng cao, Đại đội trưởng."
Cười đến vui vẻ như vậy, chắc chắn không phải sĩ khí dâng cao rồi.
Đại đội trưởng vỗ vai Andreas: "Tốt lắm! Hai người các anh là sĩ quan thâm niên nhất của vũ kí hạng nặng rồi, lát nữa phải nhờ vào các anh đấy."
Andreas giơ tay chào: "Cứ giao cho chúng tôi, Đại đội trưởng. Mà sao ngài lại chạy trong chiến hào khi pháo đang bắn thế? Nguy hiểm lắm."
Đại đội trưởng nhìn Coase Lake: "Tôi tìm Coase Lake."
Coase Lake ngạc nhiên: "Tìm tôi? Có chuyện gì?"
Đại đội trưởng: "Tôi muốn anh đảm bảo, đảm bảo tôi sẽ không chết."
Coase Lake: "Cái đó là quyền của Thượng Đế, anh coi tôi giống Thượng Đế chắc?"
"Chúng ta là đồng hương, đều đến từ Argon. Hơn nữa anh sống sót từ Barbarossa đến giờ, nếu anh đảm bảo tôi không chết, tôi sẽ tin." Đại đội trưởng nhìn chằm chằm Coase Lake.
Coase Lake: "Ngài cũng là người Argon à, tôi cứ tưởng ngài là dân Juncker chứ."
"Sao có thể! Tổ tiên tôi đúng là có trang viên, nhưng không phải ở đông Prosen."
Andreas: "Anh cứ đáp ứng đi, đời này còn mấy lần gặp được Đại đội trưởng nữa đâu? Như tôi đây, dân làm ruộng thôi, có mấy khi được hầu hạ các ngài đâu!"
Coase Lake: "Được rồi, tôi đảm bảo anh sẽ không chết, Đại đội trưởng."
Đại đội trưởng gật đầu, quay người chạy dọc chiến hào.
Coase Lake nhìn Andreas: "Đại đội trưởng của chúng ta tên gì?"
Andreas nhún vai: "Không biết, thường ngày đều gọi là Đại đội trưởng."
"Vậy mà anh cũng xúi tôi?"
"Anh không thấy thằng nhóc đó đáng thương à? Quần áo còn dài hơn người, chỉ biết nhét vào trong giày, mặt thì non choẹt như cháu tôi."
Coase Lake im lặng, lấy thuốc lá từ trong túi ra, quẹt diêm châm, yên lặng hút.
Tiếng pháo vẫn không ngừng rơi xuống.
Không biết qua bao lâu, tiếng pháo dần dần dịu đi, Coase Lake đứng lên: "Được rồi, tổ một theo chúng tôi đi! Tổ hai chờ, nếu người Aant bắn cầm chừng, các cậu chờ tiếng pháo dứt hẳn rồi ra trận địa!
"Động tác phải nhanh, vì lúc đó bộ binh Aant chắc chắn sẽ đến gần! Bọn điên này trước khi xung phong còn uống rượu, căn bản không sợ bị đạn của mình giết nhầm."
Andreas đã dẫn đầu lao ra công sự, chạy như điên dọc chiến hào.
Hắn nhanh chóng tới vị trí súng máy, lôi súng máy và giá ba chân từ hố bên cạnh ra, lắp vào.
Coase Lake chậm hơn một bước, hai người phối hợp ăn ý hoàn thành kiểm tra súng máy.
Vị trí của bọn họ là bên sườn, có thể sát thương hiệu quả đội hình tản binh của địch, nhưng một khi bị phát hiện sẽ lập tức bị địch ưu tiên tiêu diệt, cũng dễ bị bộ binh Aant áp sát.
Chính vì nguy hiểm, lại đòi hỏi xạ thuật cao để sát thương địch hiệu quả, nên vị trí súng máy này mới được giao cho hai lão binh.
Các tân binh thì ở các vị trí súng máy hạng nặng chính diện, những vị trí đó chỉ cần biết chỉnh giá ba chân, xoay súng qua lại là được, đến con khỉ cũng làm được.
Hai lão binh vừa chuẩn bị xong thì đội hình tiến công của người Aant xuất hiện, không có xe tăng, đội hình tản binh trông rất thưa thớt.
Coase Lake: "Hướng đột phá không phải chỗ này." "Tin tốt, ít nhất hôm nay không cần rút lui."
Lúc này, súng máy chính diện khai hỏa.
Coase Lake tặc lưỡi: "Sao còn xa thế đã bắn rồi?"
Lính Aant căn bản không nằm xuống, chỉ là từ đi nhanh biến thành chạy nhanh.
Andreas: "Chắc là Đại đội trưởng ra lệnh, nghe đâu bọn họ có lý luận mới, bảo bắn sớm để dùng đạn dược đổi lấy thể lực của địch."
"Vớ vẩn."
Hai lão binh không bắn, chờ đợi địch đến gần hơn.
Cuối cùng, địch vượt qua xác ngựa trên chiến trường.
Coase Lake khai hỏa, súng máy từ bên sườn quét vào đội hình tấn công của Aant.
Lính Aant tìm công sự che chắn chỉ có thể tránh được hỏa lực chính diện, Coase Lake như Tử Thần thu gặt sinh mạng của bọn chúng.
Andreas: "Bắn sĩ quan! Kia có một tên sĩ quan đang quan sát!"
Dù Andreas chỉ điểm không rõ ràng, Coase Lake vẫn vung lưỡi hái Tử Thần về phía tên sĩ quan.
Tên sĩ quan trúng đạn ngã xuống, số lính Aant còn lại bắt đầu rút lui.
Coase Lake lập tức ngừng bắn, còn chưa kịp nói gì thì Andreas đã bắt đầu tháo súng, chuẩn bị chuyển vị trí.
Prokov đang tìm vị trí súng máy bên sườn của địch, dù địch đã ngừng bắn rất nhanh, hắn vẫn tìm ra được.
Thế là hắn báo một chuỗi tọa độ cho lính liên lạc: "Nhanh, báo cho pháo cối, bao trùm vị trí này!"
Lính liên lạc vội vã rời đi, Prokov tiếp tục dùng kính viễn vọng quan sát.
Chương 729 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]