Ngày 11 tháng 7, mười một giờ ba mươi phút trưa. Lê Kinh, khu dân cư Cổ Dịch Mạch.
Mưa rơi lất phất, màn sương trắng xóa bò lên cửa sổ sát đất của căn phòng tựa như những con thạch sùng ẩm ướt.
Cơ Minh Hoan gối đầu lên cánh tay, nằm dài trên chiếc giường êm ái, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thẫn thờ. Hắn ngắm nhìn quang cảnh thành phố chìm trong màn mưa một lúc lâu, trên mặt không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào.
Trong tiếng lách tách đều đều, những hạt mưa lớn như hạt đậu trượt dài trên mặt kính, xoay tròn rồi rơi xuống tấm biển quảng cáo trên đường phố.
Chiếc áo khoác dính máu và chiếc mặt nạ bị ném tùy tiện bên cạnh giường.
Hắn vừa sắp xếp lại những thông tin tình báo thu được sáng nay, vừa dùng dây thừng trói bộ đồng phục con trai lại, nhét vào đáy thùng giấy trong tủ quần áo, sau đó dùng băng dính niêm phong miệng thùng cẩn thận.
"Viện trưởng nói: Những kẻ đã mang bản thể của ta và Khổng Hữu Linh đi, trên đồng phục của bọn chúng có hình vẽ ngôi sao sáu cánh."
"Và trùng hợp thay, hình vẽ này lại giống hệt với ký hiệu mà tên Khu ma nhân điên loạn 'Đèn Đường Đỏ' để lại mỗi khi gây án: Sau khi giết người, hắn luôn viết một dòng tiếng Latin bên cạnh cái xác, ý nghĩa là 'Cứu Thế Hội'."
Cơ Minh Hoan nhắm mắt lại, chuyển đổi ý thức sang thân xác "Hạ Bình Trú" đang ở trong một quán rượu tại Tokyo.
Hắn mở bảng nhiệm vụ ra xem lướt qua.
【 Nhiệm vụ chính tuyến 3: Tìm kiếm manh mối về "đồng đội cũ của ngươi" – Khu ma nhân điên loạn "Đèn Đường Đỏ". 】
Quen tay hay việc, hắn chuyển đổi trở lại góc nhìn của "Cố Văn Dụ", mở mắt nhìn trần nhà.
Hắn thầm nghĩ: "Điểm mấu chốt là Đạo Sư từng tiết lộ với ta: Hắn không thuộc về Hiệp Hội Dị Hành Giả, cũng không thuộc về Hiệp Hội Khu Ma Nhân, càng không phải là một Kỳ Văn Sứ. Như vậy... khả năng cao bọn họ đều trực thuộc tổ chức có tên 'Cứu Thế Hội' này."
"Đã xác nhận được điểm này, tiếp theo chỉ cần tìm ra 'Đèn Đường Đỏ' là xong. Ta có thể dùng Dây Thừng Chân Ngôn để moi từ miệng hắn xem 'Cứu Thế Hội' rốt cuộc là tổ chức có tính chất gì, mục đích của bọn chúng là gì. Thậm chí, không chừng Đèn Đường Đỏ còn biết căn cứ của 'Cứu Thế Hội' nằm ở đâu."
Cơ Minh Hoan đưa tay phải lên, rũ mắt xuống, lẳng lặng nhìn sợi dây thừng đang quấn quanh đầu ngón tay mình.
"Trước mắt có thể thấy... Cứu Thế Hội hơn phân nửa đã cài cắm nội gián vào trong Hiệp Hội Dị Hành Giả, nếu không thì chẳng thể nào giải thích được vì sao tin tức của bọn chúng lại nhanh nhạy đến thế."
"Giúp Cố Khỉ Dã tiến vào Hồng Dực, trà trộn vào tầng lớp cao nhất của tổ chức Liên Hợp Quốc, anh ấy hẳn là có thể giúp ta tìm ra dấu vết của 'Cứu Thế Hội'."
"Đợi đến khi tra ra vị trí của viện nghiên cứu thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn: Tích lũy lực lượng, tùy thời chờ lệnh. Dựa vào một mình ta e là không đủ, ta phải nghĩ cách vận dụng cả Hiệp Hội Dị Hành Giả, Lữ Đoàn Quạ Trắng, Hiệp Hội Khu Ma Nhân, thậm chí là thế lực tội phạm bên phía ông già nữa. Cho nên, dùng phương pháp gì để dẫn dắt bọn họ vào cuộc cũng là một bài toán khó."
Cơ Minh Hoan vừa suy tính vừa thao tác trên bảng hệ thống, bỗng nhiên nhớ ra: "À đúng rồi... Tấm thẻ bài sự kiện nhận được sáng nay có tác dụng gì nhỉ?"
Hắn chọn vào ô đầu tiên trong "Sổ ghi chép thẻ bài sự kiện", đó là tấm thẻ [Cá Chậu Chim Lồng].
【 Tên thẻ bài sự kiện: Cá Chậu Chim Lồng 】
【 Tác dụng: Khi ngươi bị tấn công bởi bất kỳ năng lực dạng "Khống chế" nào, có thể tiêu hao tấm thẻ bài này để thoát khỏi hiệu quả của năng lực đó. 】
【 Giá trị: Bán thẻ bài có thể đổi lấy "1 điểm kỹ năng". 】
"Có thể bán đi để đổi lấy điểm kỹ năng à, được rồi... Cứ giữ lại trước đã, biết đâu sau này lại có tác dụng."
Lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách, Cơ Minh Hoan bỗng nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ.
Hắn ngáp một cái, lần lượt tắt hết các bảng thông báo lỉnh kỉnh.
Khi mí mắt khép lại, trong đầu hắn lập tức hiện ra ba góc nhìn vô hạn chồng chéo lên nhau. Mỗi một cơ thể đều đang ngủ say trong bóng tối, thế là giác quan của mỗi cơ thể đều được huy động:
Tokyo đang mưa, Lê Kinh cũng đang mưa, chỉ có trong phòng giam là tĩnh lặng như tờ, giống như đáy biển sâu vạn dặm.
Một tháng sống trong cấm túc đã khiến Cơ Minh Hoan thấu hiểu sâu sắc một đạo lý: Con người cần một chút tạp âm mới có thể ngủ ngon.
Trước khi Cơ Minh Hoan thức tỉnh dị năng, việc ngủ được trong phòng giam quả là một cực hình.
Hồi trước ở trại trẻ mồ côi, hắn đã học được một loạt chiêu thức giúp ngủ ngon, nào là đếm cừu, phương pháp điều tiết hô hấp, tính nhẩm số Pi... Hắn lôi ra dùng hết, không từ thủ đoạn nào.
Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa, tiếng mưa rơi tí tách chính là công cụ ru ngủ tốt nhất.
Tư duy của hắn chìm dần vào bóng tối, giống như rơi vào chiếc tã lót êm ái nhất trong sâu thẳm ý thức. Không bao lâu sau, tiếng nói chuyện lạnh lẽo cứng rắn như sắt thép đã đánh thức hắn khỏi giấc mộng.
"Dị năng giả cấp Hạn Chế, số hiệu 1002 'Cơ Minh Hoan'. Đạo Sư đến thăm, mau chóng chuẩn bị tiếp nhận thẩm vấn."
Cơ Minh Hoan bỗng nhiên mở mắt, đập vào mắt là trần nhà màu trắng bạc, con mắt camera giám sát lạnh lẽo đang đối diện với khuôn mặt hắn, giống như một vị Thiết Diện Phán Quan đang im lặng khiêu khích.
Hắn nghiêng đầu trên gối, chỉ thấy cánh cổng kim loại nặng nề mở ra, Đạo Sư chậm rãi bước vào.
"Giờ này là giờ nào rồi hả Đạo Sư... Ta mới ngủ chưa được bao lâu, ngươi đã vội vàng đến làm giảm chất lượng giấc ngủ của ta, đúng là chịu ngươi thật đấy."
Cơ Minh Hoan mệt mỏi phàn nàn, thậm chí lười ngồi dậy, dứt khoát gối tay sau đầu, nhắm mắt lại, nằm bất động trên giường như một cái xác khô.
"Viện trưởng của các ngươi chết rồi." Đạo Sư ngồi xuống, mở miệng nói thẳng vào vấn đề.
Cơ Minh Hoan rõ ràng run lên một cái, sau đó kinh ngạc mở mắt, từ từ quay đầu lại.
"Lão viện trưởng... chết rồi?" Hắn hỏi với vẻ khó tin, giọng nói hơi khàn đi.
Đạo Sư gật đầu: "Là chuyện xảy ra sáng nay. Theo điều tra của chuyên viên 'Lam Hồ' thuộc Hiệp Hội Dị Hành Giả Lê Kinh, viện trưởng của các ngươi đã treo cổ tự sát trong văn phòng vào lúc tám giờ rưỡi sáng nay. Đồng thời, những việc lão làm cũng bị phơi bày ra ánh sáng... Nghe nói lão đã giam cầm một bé gái không cha không mẹ dưới tầng hầm suốt mấy năm trời, thực hiện rất nhiều hành vi cầm thú với cô bé. Hiện tại cả thành phố Lê Kinh đều đang bàn tán xôn xao về vụ này."
"Treo cổ tự sát?" Cơ Minh Hoan ngẩn người lẩm bẩm, sau đó hỏi: "Cô bé bị lão nhốt tên là gì?"
"Hứa Khả Nhân."
"Làm sao bọn họ phát hiện ra... cô ấy bị nhốt dưới tầng hầm?"
"Lúc đó Lam Hồ nhận được một cuộc gọi nặc danh, đó là cuộc gọi từ chính viện trưởng. Khi Lam Hồ chạy đến văn phòng, hắn phát hiện viện trưởng đã treo cổ. Trước khi tự sát, viện trưởng đã soạn sẵn một email tự thú trên máy tính nhưng chưa gửi đi, trong email lão đã nói cho Lam Hồ biết vị trí của cô bé."
Nghe đến đây, Cơ Minh Hoan đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó không nhịn được cười thầm trong lòng.
Hắn nghĩ: "Ông anh tốt, anh đúng là biết cách bịa chuyện, giúp em lo liệu mọi thứ êm đẹp đến thế."
Mấy tiếng trước, Cơ Minh Hoan quả thực đã yêu cầu Cố Khỉ Dã giúp hắn ngụy tạo hiện trường, chuyện này không có gì bất ngờ. Hắn cảm thấy Cố Khỉ Dã và hắn là cùng một loại người, đều sẽ cảm thấy cái chết của viện trưởng chẳng có gì đáng tiếc.
Nhưng điều khiến Cơ Minh Hoan không ngờ tới là: Một nhân vật thuộc phe chính nghĩa như Cố Khỉ Dã thế mà lại có thể che giấu lương tâm để làm việc này trót lọt đến vậy.
Dị hành giả "Lam Hồ" trong mắt công chúng tương đương với một siêu sao của thời đại, căn bản sẽ chẳng có ai nghi ngờ hắn làm giả những chuyện như thế này, Hiệp Hội Dị Hành Giả cũng không có khả năng đi soi mói quá sâu.
Hơn nữa vào thời điểm này, đa số người dân đều đang chìm trong cảm xúc bàng hoàng và phẫn nộ, chẳng ai rảnh rỗi đi xoắn xuýt xem viện trưởng rốt cuộc chết như thế nào. Cái họ quan tâm chỉ là kết quả "Viện trưởng đã chết".
Là tự sát hay bị giết, đối với bọn họ mà nói không có gì khác biệt về bản chất.
Và điều càng không ai có thể ngờ tới chính là... Kẻ thực sự giết viện trưởng, thật ra là dị năng giả mới nổi gần đây - "Kén Đen".
E rằng một khi Đạo Sư biết được chuyện này, hắn sẽ ngay lập tức kết luận giữa "Kén Đen" và Cơ Minh Hoan tồn tại mối liên hệ thực sự, sau đó huy động nhân lực của Cứu Thế Hội, bắt Kén Đen về phòng thí nghiệm để mổ xẻ.