Tô Hoang cảnh giác nhìn chằm chằm bọn họ.
Mấy gã tráng hán nhìn nhau, rồi đồng loạt ra tay!
Nắm đấm của Tô Hoang cứng hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
Tô Hoang một chọi hai mà vẫn ung dung, thong thả.
Thậm chí hắn còn có thời gian rảnh rỗi để liếc mắt nhìn những gã tráng hán khác, cân nhắc xem có nên giết sạch đám người này không.
Rất nhanh, hắn đã từ bỏ ý nghĩ ngây thơ này.
Tô Hoang tung người nhảy vọt đến một nơi xa, tránh được đòn tấn công của chúng.
Tô Hoang liếc nhìn chiếc thùng gỗ bị mình ném sang một bên, bên trong đựng quần áo và quần lót đã thay giặt từ hôm qua.
Hắn cúi người nhặt lên, nhét vào túi áo trong tay áo.
“Thằng nhãi thối!” Gã tráng hán chửi bới: “Mau cút đi cho ông, nếu không ông đánh chết mày!”
Tô Hoang không thèm để ý đến bọn họ, xách thùng lên rồi quay người rời đi.
Mấy gã tráng hán không chịu buông tha, đuổi theo sau, nhưng trước sau vẫn không thể chạm vào được Tô Hoang.
Tô Hoang đi vòng qua một ngọn núi thấp, tiến vào một dòng suối nhỏ.
Hắn đứng bên rìa khe đá, đôi mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào dòng suối.
Dòng suối uốn lượn quanh co, bờ sông trơ trụi, không một ngọn cỏ.
Đột nhiên, Tô Hoang mạnh mẽ quay đầu, nhìn về phía bờ suối.
Bờ suối trống không, ngoài đất và lá khô, ngay cả một bóng ma cũng không có.
Tô Hoang nhíu mày suy tư, hắn luôn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng lại không thể tìm ra được nguồn gốc.
Hắn lắc lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu.
Tô Hoang nhúng miếng vải dính máu vào dòng suối trong vắt thấy đáy, tiện tay vớt lên, ném lên bờ.
“Phụt!”
Tô Hoang vừa thở phào một hơi, một thi thể từ dưới suối trồi lên, đập vào bờ.
Là gã tráng hán gặp ngày hôm qua.
Lúc này, gã đã biến thành một cái xác, cổ bị gãy, máu tươi ồng ộc chảy ra, rất nhanh đã nhuộm đỏ cả dòng suối, để lộ ra một rãnh máu đỏ tươi ghê rợn.
“Hít…”
Tô Hoang hít một hơi khí lạnh.
Hắn nhanh chóng chạy đi, tránh để dính phải máu tươi.
Đợi hắn thở đủ, ngẩng đầu lên, lại phát hiện nước suối không biết từ lúc nào đã trở nên đỏ thẫm.
Mùi máu tanh tưởi nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến người ta buồn nôn.
Tô Hoang bịt mũi chạy về nhà.
Hắn lục tung trong bếp, tìm ra một lọ thuốc cầm máu.
Tô Hoang xé lá bùa phong ấn, rắc lên vết thương, sau đó bôi kim sang dược.
Đợi thuốc phát huy tác dụng, hắn quấn vải quanh người, mặc quần áo vào, rồi cầm liềm đi cắt lúa.
Năm nay thu hoạch mùa thu, vì lương thực bội thu, đa số mọi người đều chọn về sớm trồng lúa.
Thông thường, họ đều trở về làng vào lúc chạng vạng, nhân lúc dân làng nghỉ ngơi, lén lút đi cắt lúa.
Tô Hoang không đi cùng đoàn người, hắn một mình đi trên cánh đồng.
Gió thu cuốn lá rụng, những chiếc lá vàng úa bay lượn theo gió, rơi trên vai, trên vạt áo của Tô Hoang, cũng rơi trên mu bàn tay hắn.
Tay phải của hắn quấn băng, ngón tay thon dài cân đối, khớp xương rõ ràng.
Tô Hoang mắt không liếc ngang liếc dọc mà đi thẳng về phía trước, như thể cảnh vật xung quanh không hề liên quan đến hắn.
Cho đến khi, hắn giẫm phải thứ gì đó.
Là xương cốt của con người.
Đồng tử của Tô Hoang co lại, hắn nhanh chóng ngồi xổm xuống, nhặt lên chiếc xương sườn này.
Đây là một chiếc xương sườn của nam giới.
Tô Hoang cầm chiếc xương sườn, trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn chôn chiếc xương sườn trong bụi cỏ, rồi tiếp tục đi về phía trước.
Tô Hoang đi loanh quanh trong rừng núi một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một khu rừng trúc.
Lá trúc xanh biếc mơn mởn, trong suốt như ngọc bích được mài giũa mà thành.
Trên lá trúc điểm đầy những hạt băng trong suốt lấp lánh, theo gió thổi đến, phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
Tô Hoang nhìn rừng trúc, tâm trạng không giấu được vẻ kích động.
Hắn rút dao rựa ra, chém vào rừng trúc, cố gắng chặt tre để làm ống tre đơn giản.
Tre rất dẻo dai, Tô Hoang tốn rất nhiều công sức mà cũng không thể chặt đứt được một cây tre nào.
...