Tô Hoang đặt dao rựa xuống, quyết định vào làng tìm thợ rèn giúp đỡ.
Thế nhưng hắn vừa bước ra khỏi rừng trúc, bước chân đột ngột dừng lại.
Bên ngoài rừng trúc, lại có một hàng rào được tạo thành từ những dây leo kỳ lạ quấn quanh, chặn mất lối đi.
Tô Hoang đứng bên rìa hàng rào, ngẩng đầu nhìn những dây leo cao chọc trời.
Tre mọc tươi tốt, xanh um tùm, dây leo thì to khỏe um tùm, mỗi một sợi dây leo đều như con rắn linh, đan xen quấn lấy cành cây, mơ hồ toát ra cảm giác cổ xưa, nặng nề của năm tháng.
Sâu trong rừng trúc truyền ra tiếng nước chảy róc rách.
Tô Hoang ngẩng đầu, men theo tiếng nước chảy nhìn qua, thấy được thác nước ở cuối rừng trúc.
Khu rừng trúc này được xây dựng bên cạnh thác nước, hơi nước lượn lờ, mờ mịt sương khói.
Tô Hoang cất bước, chậm rãi đi qua đó.
Hắn đi rất chậm, tựa như sợ kinh động đến thứ gì.
Sâu trong rừng trúc, một hồ suối tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, sóng nước lấp lánh. Giữa hồ suối, có một ngôi mộ.
Xung quanh ngôi mộ trồng đủ loại hoa cỏ quý hiếm, tranh nhau khoe sắc, tranh đoạt Dưỡng Hồn Thảo.
Đây là Dưỡng Hồn Hoa, là một loại khá phổ biến trong Dưỡng Hồn Thảo, giá cả không đắt, nông dân bình thường cũng mua được.
Nhưng số lượng của nó không nhiều, cho dù mua được cây giống, tỷ lệ trồng sống cũng cực kỳ nhỏ.
Huống hồ, quá trình trồng trọt và chăm sóc rất tốn công sức, một khi xảy ra sai sót, Dưỡng Hồn Thảo sẽ hỏng, lãng phí một cơ hội quý giá.
Vì vậy, Dưỡng Hồn Hoa rất ít được trồng, đa số đều ở trạng thái hoang dã.
Lúc này, từng cụm Dưỡng Hồn Hoa kiều diễm đua nhau khoe sắc, vô cùng bắt mắt.
Bỗng nhiên, Tô Hoang dừng bước, ngơ ngác nhìn hồ suối.
Bên dưới cụm Dưỡng Hồn Hoa đó, lại có một nữ tử áo trắng đang ngồi.
Nàng tóc tai bù xù, vẻ mặt đau đớn, hai tay ôm chân, run lẩy bẩy.
Gương mặt nàng trắng bệch, môi thâm tím, như thể mắc phải bệnh rất nặng.
“Tỷ tỷ…” Tô Hoang khẽ gọi một tiếng.
Nữ tử nghe thấy tiếng gọi, khó khăn mở mắt ra.
Khi nàng nhìn thấy Tô Hoang, vẻ mặt đột nhiên sững sờ.
“Sao ngươi lại đến đây?” Nàng khàn giọng hỏi, giọng nói vừa khàn vừa xa lạ.
Tô Hoang khẽ cúi đầu, im lặng không nói.
“Ngươi đừng sợ, tỷ tỷ sẽ không ăn thịt ngươi đâu…”
Nữ tử cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ta chỉ hơi khát, muốn uống chút nước.”
Lời còn chưa dứt, một luồng khí tức âm lạnh đột nhiên áp sát.
Tô Hoang đưa tay ra, nắm lấy cổ tay nữ tử, dùng sức kéo. Nữ tử mất thăng bằng, ngã vào lòng hắn.
“Buông ta ra.” Nữ tử giãy giụa, cố gắng đẩy hắn ra.
Tô Hoang mặc kệ, nắm lấy cánh tay nàng, nhấc nàng lên, đặt lên chiếc ghế đẩu bên cạnh.
Nữ tử bị ngã đau, nước mắt lã chã rơi xuống.
Nàng trừng to mắt, tức giận chất vấn: “Ngươi điên rồi sao?”
Tô Hoang cúi đầu, không nói tiếng nào.
“Ta đã nói rồi, ngươi là quái vật, ngươi là yêu quái. Ngươi không xứng ở lại đây!”
“Không phải!” Tô Hoang ngẩng đầu, đôi mắt trong veo đen láy chuyên chú nhìn nàng, nói từng chữ một: “Ta là người!”
Hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn tràn đầy hy vọng.
“Ngươi nói dối!” Nữ tử hét lên chói tai: “Ngươi là quái vật, ngươi sẽ ăn thịt người! Ngươi… Ưm!”
Giọng nói của nàng đột ngột im bặt, vì nàng lại một lần nữa bị bóp cổ.
Sắc mặt Tô Hoang trắng bệch, ngón tay siết chặt vào chiếc cổ thon thả của nàng, dùng hết sức lực để bóp.
“Khụ khụ khụ—” Nữ tử liều mạng giãy giụa, ho dữ dội, gò má đỏ bừng.
Hai chân nàng đạp loạn xạ, cố gắng đá Tô Hoang ra.
Thế nhưng, toàn thân nàng mềm nhũn không sức, ngay cả động tác cơ bản nhất cũng không làm được.
“Không được bắt nạt tỷ tỷ!” Một giọng nói non nớt từ xa truyền đến.
...