Tô Hoang không để ý đến cô bé, tiếp tục cất bước đi về phía trước.
“Này… sao anh lại đi thế? Đợi em với!”
Cô bé co cẳng chạy như điên, đuổi theo sau hắn.
Cô bé tuy thân hình gầy yếu nhưng sức lực lại không nhỏ, chạy rất nhanh.
Tô Hoang thấy cô bé chạy không lại mình, bèn dừng bước.
Cô bé thở hổn hển mấy hơi, cuối cùng cũng đuổi kịp hắn, hỏi:
“Anh ơi, sao anh không để ý đến em?”
Tô Hoang cúi mắt, nhìn cô bé nhỏ nhắn trước mặt.
Cô bé mặc một chiếc áo ngắn hoa nhí màu xanh nhạt, vạt áo rộng, ống quần được buộc lại, để lộ một đoạn bắp chân trắng nõn.
“Em tên là Lâm Khê, còn anh?” Cô bé ngẩng đầu, cười tươi hỏi.
Vẻ ngoài của cô bé vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, khiến người ta không thể từ chối yêu cầu của cô.
Tô Hoang do dự hồi lâu, khẽ nói: “A Hoang.”
“A Hoang…” Lâm Khê nghiêng đầu, lẩm bẩm hai lần:
“Hình như có chút quen tai…”
Tô Hoang ngước mắt, con ngươi đen thẳm tĩnh lặng nhìn cô bé.
Lâm Khê không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng, cô nuốt nước bọt, bất giác ôm chặt cánh tay: “Em, em lạnh quá…”
Cô bé lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập.
Tô Hoang cởi chiếc áo bông màu xám của mình, khoác lên vai cô bé, sau đó nắm tay cô, đi về nhà.
Lâm Khê ngơ ngác đi theo hắn, dường như đang cố nhớ lại tại sao mình lại cảm thấy cái tên A Hoang quen thuộc.
Đi được một đoạn, Lâm Khê đột nhiên sững sờ: “Đợi đã, chúng ta…”
Tô Hoang không dừng lại, dắt cô bé vào sân, quen đường quen lối đi đến nhà chính, sau đó lấy chậu và thùng gỗ, lại bưng một bát nước lạnh, vào bếp đun nước nóng.
Hắn đun sôi nước, lại lấy ra một ít rau tươi, cho vào nồi luộc sôi, thêm muối, gia vị, đậy nắp lại, rồi vớt rau trong nồi ra để nguội.
Làm xong những việc này, hắn mới quay lại nhà chính, lấy ra một chiếc chiếu cói trải trên sàn, ra hiệu cho Lâm Khê ngồi lên.
Hắn nhúng khăn sạch vào nước rồi vắt khô, đặt bên cạnh giường:
“Thím, thím rửa sạch vết thương trước đi.”
“Ừm, ta đến ngay đây.”
Bà lão xắn tay áo, cẩn thận lau rửa vết thương, cuối cùng dùng quần áo rách quấn quanh vết thương.
Tô Hoang yên lặng chờ bên cạnh.
Đợi bà thu dọn xong, Tô Hoang nói:
“Tối nay cứ tạm ngủ một đêm, ngày mai lại đi tìm ít dược liệu.”
Bà lão gật đầu đồng ý: “Được.”
“Bà cảm thấy thế nào rồi?”
Bà lão cử động cánh tay, toe toét cười:
“Rất tốt, tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”
“Vậy bà nghỉ ngơi đi, ta ra bờ sông bắt cá trước.”
“Đi đi.” Bà lão dặn dò hắn:
“Cẩn thận một chút, đừng để rắn quấn vào chân.”
“Ta biết rồi, ta sẽ không gặp nguy hiểm đâu, ta sẽ cẩn thận.”
Tô Hoang đeo sọt lên lưng, nhân lúc trời tối lặng lẽ rời khỏi làng.
Hắn đi đến bờ sông, cúi xuống nhặt hai hòn sỏi, ném về phía mặt sông.
Xoảng một tiếng, hòn sỏi rơi xuống nước.
Tô Hoang ngồi xổm xuống, nhặt mấy hòn sỏi ném ra xung quanh dòng sông.
Hắn tìm kiếm đối tượng thích hợp để ra tay bên bờ sông, không lâu sau, đã nhắm trúng hai con cá chép béo tốt, hắn đang định ra tay bắt cá, đột nhiên nhận ra có điều không ổn.
“Có người đang lén lút theo dõi.” Giữa hai hàng lông mày của hắn hiện lên một tia cảnh giác.
Hắn nhìn theo mục tiêu, quả nhiên thấy một người đàn ông cao gầy đứng trong bóng tối bên bờ sông.
Người đàn ông nấp trong bóng tối, nếu không phải Tô Hoang nhạy bén, căn bản không thể nhận ra sự tồn tại của đối phương.
Người đàn ông đó rõ ràng cũng đã chú ý đến hắn, đảo mắt một vòng, đột nhiên lùi lại từ bờ sông, nhanh chóng bỏ chạy.
Tô Hoang không ngờ đối phương lại nhát gan như vậy, không khỏi lắc đầu.