“Két!”
Cửa hang bị đẩy ra, Tô Hoang thò đầu rụt cổ nhìn ra ngoài.
Hắn không dám tới gần, dù sao hắn cùng tiểu tỷ tỷ có quan hệ khế ước, nếu bị nàng phát hiện mình nhìn lén nàng... thì quá xấu hổ rồi.
Tô Hoang trốn sau bụi cây, xuyên qua khe hở quan sát Tống Hân. Mãi cho đến khi sắc trời dần tối, Tống Hân vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Hắn sờ sờ mũi: “Chẳng lẽ đã ngủ thiếp đi rồi?”
Hắn do dự một lát, rón rén nhích qua. Nương theo ánh trăng, hắn rốt cục nhìn thấy cô gái nằm trên mặt đất.
Cô gái nghiêng gò má, mái tóc đen nhánh rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, ngũ quan tinh xảo, đường nét nhu mỹ.
Tô Hoang nhìn chằm chằm nàng một lát, nhịn không được vươn tay đi chạm vào vai nàng.
Ngay tại lúc tay hắn sắp chạm đến thiếu nữ ——
Bịch!
Một đạo thanh quang bỗng nhiên nổ tung, đánh lui Tô Hoang.
“Ai!!”
Tống Hân đột nhiên mở mắt, nghiêm nghị quát lớn.
Tô Hoang giật nảy mình, lập tức rụt móng vuốt về, cười khan nói: “Tiểu tỷ tỷ, là ta.”
Nghe vậy, Tống Hân cẩn thận nhìn hắn, nhận ra khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc này.
“Sao lại là ngươi?” Nàng ngữ khí cổ quái nói, dường như nghĩ không ra vì sao hắn lại xuất hiện ở đây.
“Ta nghe nói tỷ bị thương, liền tới đây tìm tỷ.” Tô Hoang nói dối không chớp mắt.
“Ồ.” Tống Hân từ chối cho ý kiến, lại hỏi: “Vậy ngươi tìm được linh thảo rồi?”
Tô Hoang lắc đầu.
Tống Hân đại mi cau lại.
“Không tìm được thì về nhà sớm đi.”
“Ta...” Tô Hoang muốn nói lại thôi, chần chờ một lát sau, nói: “Tiểu tỷ tỷ, ta... ta có thể ở lại không?”
“A?” Tống Hân kinh ngạc nhìn hắn.
Tô Hoang liếm liếm cánh môi, lấy hết dũng khí nói: “Ta... ta có thể chăm sóc tỷ không? Ta chưa từng hầu hạ người khác... Ta, ta lo lắng mình làm sai chuyện.”
Dứt lời, không gian yên tĩnh không tiếng động.
Tống Hân nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, hồi lâu không nói gì.
Tô Hoang có chút khẩn trương đứng ở một bên, mong đợi ngưng thị nàng.
“Ngươi có phải bị ngốc hay không?” Tống Hân đột nhiên nở nụ cười, nàng vỗ vỗ vai thiếu niên, trêu chọc nói: “Ngươi không phải có sư tôn sao? Sư phụ ngươi hẳn là không thiếu đệ tử chăm sóc người đâu nhỉ.”
“Ách... Sư tôn lão nhân gia ông ta không quản loại tục vụ này.” Tô Hoang giật giật khóe miệng.
Tống Hân: “Cho nên ngươi liền tới tìm ta?”
Tô Hoang im lặng.
Hắn là một cô nhi, từ nhỏ kiếm sống ở Tu Tiên Giới. Trong Tu Tiên Giới, nam tôn nữ ti, địa vị nữ tu sĩ thấp kém, nam tính tu sĩ chiếm ưu thế, chúa tể vận mệnh nữ tu sĩ.
Tô Hoang mặc dù là thân yêu thú, nhưng trong xương cốt lại tràn đầy chính nghĩa cảm. Hắn nhìn không quen thói xấu nam tu sĩ khi nhục kẻ yếu, cho nên hắn không muốn bái nhập tông môn nào, mà là một mình du đãng trong giang hồ.
Mãi đến có một lần, hắn gặp một đám tà tu. Đám tà tu cầm đầu kia muốn bắt hắn, Tô Hoang phấn khởi phản kháng. Lúc chiến đấu với tà tu, hắn vô ý giẫm nát linh thực.
Gốc linh thực này vốn là do Tống Hân hái ở ngoài núi Vân Nhai. Sau khi bị Tô Hoang giẫm nát, Tống Hân bi thống vạn phần, không quan tâm tất cả lao về phía tà tu, đỡ kiếm cho Tô Hoang, dẫn đến chính mình bị thương cực nặng.
Lúc đó, Tô Hoang mới biết được mình đã gây ra rắc rối. Hắn không muốn liên lụy Tống Hân, chỉ có thể vội vàng rời đi.
Tô Hoang cũng không phải kẻ hiền lành, hắn biết tà tu không dễ đối phó, vì thế cố ý tìm một cơ hội, ẩn nấp ở gần đội ngũ tà tu.
Hắn theo dõi đám tà tu kia vài ngày sau, quả quyết tiêu diệt đám tà tu đó.
Tô Hoang vốn định thừa dịp loạn lấy đi gốc linh thực kia, không ngờ thủ lĩnh tà tu lại còn giấu hai miếng ngọc giản khác.
Tô Hoang tốn sức chín trâu hai hổ mới lấy được ngọc giản, hắn vừa chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên phát hiện thân ảnh Tống Hân lay động, dường như sắp ngã xuống.